Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Vài phút sau, lớp đồng xanh trên tiểu đỉnh tróc ra hết thảy, lộ ra diện mạo vốn có của nó.
Đó là một tôn tiểu đỉnh màu đen, trên thân khắc đầy hoa văn huyền ảo, lại có một con thần long màu xanh lơ quấn quanh phía trên, hơi thở cổ xưa thần bí ập vào trước mặt.
Vút!
Tiểu đỉnh hóa thành một đạo thanh quang, tiến vào khí hải của Diệp Sở.
Thông tin tương ứng cũng hiện lên trong óc hắn.
Long Hồn Hư Không Đỉnh, được chế tạo từ Hư Không Thần Kim, lại luyện nhập chân long chi hồn vào trong, là một kiện bảo vật chân chính.
Diệp Sở có thể dễ dàng lấy máu nhận chủ là vì có chân long huyết mạch, kích hoạt được long hồn trong đỉnh.
Nếu đổi lại là người bình thường, căn bản không thể nào thành công.
Diệp Sở nội thị khí hải trong cơ thể, cẩn thận quan sát tiểu đỉnh.
Tiểu đỉnh cổ xưa thần bí, thần long màu xanh lơ phía trên sinh động như thật, phảng phất như tùy thời sẽ sống lại.
Bên trong đỉnh còn có một ít chữ viết huyền ảo.
Diệp Sở ngưng thần xem xét, phát hiện chữ viết vô cùng huyền ảo, một luồng hơi thở thần bí cổ xưa đánh thẳng vào linh hồn.
Nhưng vì không nhận ra loại văn tự này, nên không thể biết được rốt cuộc ghi lại điều gì.
Rống!
Oán Long Khí vốn đang trầm tịch đột nhiên gào thét, đuôi rồng vung lên, lao thẳng về phía tiểu đỉnh.
Toàn thân rồng quấn quanh trên tiểu đỉnh, vừa vặn trùng khớp với long văn màu xanh lơ.
Bộ dáng kia, phảng phất như đang hấp thu hơi thở chân long trong long hồn.
Diệp Sở ban đầu kinh ngạc, sau đó lại nghĩ tới điều gì đó.
Hắn lập tức thử tu luyện, quả nhiên phát hiện Oán Long Khí không còn bạo động như trước nữa.
Nhưng không đợi hắn vui mừng, long văn màu xanh lơ trên tiểu đỉnh đột nhiên bùng nổ thanh quang hừng hực, mơ hồ như có một tiếng rồng ngâm truyền ra.
Ong!
Tiểu đỉnh nhẹ nhàng chấn động, Oán Long Khí bị đánh văng ra ngoài, tức khắc chạy loạn trong khí hải.
Diệp Sở lộ vẻ thống khổ, vội vàng dùng chân khí áp chế trấn an.
Hồi lâu sau, Oán Long Khí táo bạo mới bình tĩnh trở lại.
Nó không dám lại gần tiểu đỉnh nữa, tiếp tục trốn trong góc, tựa như một đứa trẻ đáng thương bị mẫu thân vứt bỏ.
Diệp Sở lộ vẻ thất vọng, vốn tưởng rằng có tiểu đỉnh thì sau này không cần phải chịu nỗi khổ của Oán Long Khí nữa.
Kết quả tiểu đỉnh lại không chịu.
Nhưng rất nhanh, hắn liền vứt bỏ nỗi thất vọng.
Tổng thể mà nói, thu hoạch lần này vẫn rất lớn.
Tiểu đỉnh không những thần bí cổ xưa, vì được chế tạo từ Hư Không Thần Kim nên còn tự mang công năng trữ vật.
Diệp Sở lấy đan dược còn dư ra, tâm niệm vừa động, đan dược liền tiến vào trong tiểu đỉnh.
“Ân, thật tốt dùng.”
Hắn lộ vẻ vui mừng, nhớ lại trước đây nhìn thấy sư tôn sử dụng nhẫn trữ vật, vừa hâm mộ lại vừa ngạc nhiên.
Không ngờ rằng, hiện giờ chính mình cũng có được một kiện bảo bối như vậy.
Kìm nén sự kích động trong lòng, hắn bắt đầu tu luyện.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày thứ hai, Diệp Sở ăn bữa sáng do Hoàng Phủ Thi Nguyệt tự tay làm, chuẩn bị rời đi.
Trước lúc chia tay, Hoàng Phủ Thi Nguyệt cười khanh khách nói: “Đệ đệ, sau này nếu lại bị đuổi ra ngoài, bất cứ lúc nào cũng có thể tới chỗ tỷ tỷ.”
Diệp Sở đen mặt, nữ nhân này trêu chọc nghiện rồi sao.
Hắn cũng không đáp lời, xoay người nhanh chóng rời đi, khiến Hoàng Phủ Thi Nguyệt cười khanh khách không ngừng.
Trên đường, hắn nhận được một cuộc điện thoại lạ, nghe xong mới biết là Vân Băng Uyển gọi tới.
“Diệp thần y, mạo muội quấy rầy, xin đừng trách.”
Diệp Sở tuy trong lòng khó hiểu, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản: “Không biết Vân cô nương tìm ta có chuyện gì?”
Vân Băng Uyển cũng không giấu giếm, nói rõ ý đồ: “Diệp thần y, nghe Tĩnh Huyên nói y thuật của ngươi thông thần, mẫu thân của một người bạn ta gần đây thân thể không tốt, muốn mời ngươi xem giúp, không biết ngươi có rảnh không?”
Diệp Sở suy nghĩ một chút rồi nói: “Không thành vấn đề, cô đang ở đâu?”
“Ta ở Vân gia, Diệp thần y đang ở đâu? Ta lập tức tới đón ngươi.” Vân Băng Uyển nói.
Diệp Sở báo địa điểm của mình.
Tại Vân gia, Vân Băng Uyển cúp điện thoại, khẽ thì thầm: “Để ta xem, ngươi có thực sự lợi hại như vậy không?”
Không lâu sau, Vân Băng Uyển lái xe rời Vân gia, đón được Diệp Sở tại địa điểm đã hẹn.
Sau khi lên xe, mắt Diệp Sở sáng lên.
Hôm nay Vân Băng Uyển mặc một chiếc sườn xám màu tím, khoe trọn vóc dáng đẫy đà động lòng người.
Xuyên qua đường xẻ tà, có thể nhìn thấy một đôi chân trắng nõn.
Cách ăn mặc như vậy kết hợp với mái tóc tím xõa dài, cả người trông vừa tôn quý lại vừa gợi cảm.
Với định lực của Diệp Sở, cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Vân Băng Uyển tất nhiên nhận ra điều đó, nhưng không hề chán ghét, ngược lại khóe miệng còn hơi cong lên.
“Diệp thần y, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không đồng ý giúp đỡ.” Nàng đột nhiên lên tiếng, giọng nói dịu dàng êm tai.
Diệp Sở hỏi lại: “Ồ, Vân cô nương vì sao lại cảm thấy như vậy?”
Vân Băng Uyển thở dài, đầy vẻ áy náy mở lời: “Nói ra thì, năm đó nếu không phải Vân gia chúng ta truy cứu, Diệp thần y cũng sẽ không vô duyên vô cớ chịu mấy năm tù tội.”
“Đổi lại là người khác chắc chắn sẽ vì vậy mà mang thù, người có lòng dạ rộng lớn như Diệp thần y thật sự hiếm thấy, Băng Uyển vô cùng bội phục.”
Diệp Sở sửng sốt, không ngờ đối phương lại nói như vậy.
Nói ra thì đúng là như vậy, nếu không phải Vân gia truy cứu, có lẽ hắn đã không phải ngồi tù.
Nhưng với sự vô tình của Diệp gia, dù không ngồi tù thì những ngày sau đó phỏng chừng cũng chẳng dễ chịu gì.
“Vân cô nương nói sai rồi, năm đó Diệp Dật Thần làm ra chuyện súc sinh không bằng, Vân gia truy cứu cũng là hợp tình hợp lý.”
Hắn mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng, không hề có ý tứ ghi hận Vân gia.
Vân Băng Uyển nghe vậy, trong lòng khẽ trút được gánh nặng, cười khanh khách nói: “Có lời này của Diệp thần y, Băng Uyển cũng an tâm rồi.”
Sau đó, hai người tiếp tục trò chuyện, Vân Băng Uyển giống như một người chị gái nhà bên.
Cô quan tâm hắn đủ điều, từ việc dò hỏi cuộc sống trong ngục giam, cho đến tình trạng ở Khương gia.
Diệp Sở trong lòng nghi hoặc không thôi, hai người cũng chẳng thân thiết gì, đối phương có phải quan tâm quá mức rồi không?
Chẳng lẽ là có mục đích gì?
Hắn bỗng nhiên cảnh giác, nhưng ngẫm lại kỹ thì thấy không hợp lý.
Đối phương là đại tiểu thư đường đường của Vân gia, muốn gì có đó, có thể mưu đồ gì trên người hắn chứ?
Chẳng lẽ là mưu đồ chính con người hắn?
Điều đó càng không thể, dù sao hắn cũng đã kết hôn rồi.
Điều hắn không biết chính là, Vân Băng Uyển thật sự đang đánh chủ ý này.
“Diệp thần y, có chuyện ta vẫn luôn rất tò mò, với bản lĩnh của ngươi, vì sao lại cam nguyện ở rể Khương gia?”
Diệp Sở hoàn hồn, thấy Vân Băng Uyển đang tò mò nhìn chằm chằm mình, trên mặt lộ ra nụ cười khổ.
“Ha hả, tình thế bức bách thôi.”
Nếu không phải vì tìm hiểu thân thế, hắn tự nhiên sẽ không đồng ý ở rể cho Diệp gia, nhưng chuyện này cũng không tiện nói với người khác.
Vân Băng Uyển nhìn ra hắn không muốn nói, không hỏi thêm nữa, cười chuyển chủ đề.
“Nếu sau này Diệp thần y cảm thấy cuộc sống không vui, có thể nói với ta, ta quen biết một vài cô nương ưu tú, có thể giới thiệu cho Diệp thần y.”
Diệp Sở ngẩn người, còn có chuyện tốt như vậy sao?
Hắn cười ha hả nói: “Không cần đợi sau này, bây giờ có thể giới thiệu luôn.”
Vân Băng Uyển hơi kinh ngạc, sau đó mím môi cười nói: “Được thôi, không biết Diệp thần y thích kiểu người như thế nào?”
Diệp Sở đưa mắt đánh giá Vân Băng Uyển từ trên xuống dưới, cười tủm tỉm nói: “Vân cô nương như thế này là không tồi, ta rất thích.”
……
Bạn thấy sao?