Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cảnh Báo! Chân Long [...] – Chương 71

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Đầu trọc Lý cười gượng: “Đại ca, ngài…… Ngài đừng nói giỡn.”

Diệp Sở sắc mặt nghiêm nghị: “Ngươi cho rằng ta rảnh rỗi đến mức đùa với ngươi sao?”

Sắc mặt Đầu trọc Lý cứng đờ.

Ba người còn lại cũng có biểu cảm tương tự, Đao Sẹo Trần lên tiếng: “Vị đại nhân này, chúng ta chỉ là đường chủ của Bạch Lang Hội, không làm chủ được, ngài cần phải nói chuyện với phó hội chủ mới được.”

Diệp Sở gật đầu: “Ta biết rồi, tới nơi thì gọi ta.”

Nói xong, hắn bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Mấy người nhìn nhau, không ai dám nói thêm lời nào.

Chẳng bao lâu sau, xe đã tới tổng bộ Bạch Lang Hội.

Đó là một tòa cao ốc mười mấy tầng, dưới sự dẫn đường của ba người, Diệp Sở đi lên tầng cao nhất.

Họ gặp được phó hội chủ Bạch Lang Hội là Bạch Hiểu Hiểu.

Đó là một cô gái trẻ có làn da màu lúa mạch, toàn thân tràn đầy vẻ dã tính.

Sắc mặt nàng hơi tái nhợt, dường như vẫn còn thương tích chưa lành.

Diệp Sở kinh ngạc, không ngờ lão đại của Bạch Lang Hội lại là nữ.

Bạch Hiểu Hiểu đã biết chuyện xảy ra lúc trước, nàng nhìn Diệp Sở, trong lòng thầm suy đoán.

Đầu trọc Lý lập tức tiến lên bẩm báo: “Lão đại, vị này chính là Diệp tông sư.”

Đôi mắt Bạch Hiểu Hiểu hơi nheo lại, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi ngờ.

Trẻ tuổi như vậy mà là tông sư sao?

Diệp Sở bước lên một bước: “Ngươi chính là lão đại của Bạch Lang Hội?”

Bạch Hiểu Hiểu khẽ gật đầu: “Xin hỏi các hạ là ai?”

“Danh tính của ta, ngươi không cần biết.” Diệp Sở xua tay: “Ta tới đây là muốn thu Bạch Lang Hội các ngươi làm tiểu đệ.”

Sắc mặt Bạch Hiểu Hiểu lập tức lạnh đi: “Các hạ mời về cho, Bạch Lang Hội chúng ta vĩnh viễn không làm nô lệ.”

Diệp Sở cười nhạt, ngay sau đó, thân hình hắn đột nhiên biến mất.

Khi xuất hiện trở lại, hắn đã đứng trước mặt Bạch Hiểu Hiểu.

Không đợi nàng kịp phản ứng, hắn đã điểm một ngón tay vào giữa mày nàng.

Ánh mắt Bạch Hiểu Hiểu lộ vẻ kinh hãi, không dám nhúc nhích chút nào.

Nàng có cảm giác, chỉ cần mình cử động, thiếu niên trước mắt có thể lấy mạng nàng trong chớp mắt.

Đầu trọc Lý và mấy người kia đều đầy mặt chấn động.

Bạch Hiểu Hiểu là cao thủ tông sư, vậy mà trước mặt Diệp Sở lại không chút sức phản kháng.

Đối phương rốt cuộc có thực lực gì?

“Ngươi hiểu lầm rồi, ta là tới thông báo cho ngươi, chứ không phải thương lượng với ngươi.”

Diệp Sở tuy đang cười, nhưng ngữ khí lại lộ vẻ đanh thép, hắn nhẹ nhàng thu ngón tay về.

Dường như mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Bạch Hiểu Hiểu lảo đảo lùi lại, trán đã đẫm mồ hôi lạnh.

Nàng cắn chặt môi đỏ, trong mắt tràn ngập sự không cam lòng.

“Các hạ thực lực cao cường, nhưng Bạch Lang Hội là do chồng ta sáng lập, tuyệt đối sẽ không quy thuận dưới trướng người khác.” Giọng nàng đầy quật cường.

Đầu trọc Lý và ba người kia thần sắc căng thẳng, trong lòng dấy lên dự cảm không lành.

“Ha ha, quả là một nữ tử cương trực.”

Trong mắt Diệp Sở thoáng hiện tia khâm phục, hắn quay sang nhìn bốn người Đầu trọc Lý.

“Các ngươi chọn thế nào?”

Sắc mặt bốn người biến ảo không ngừng, Đầu trọc Lý nghiến răng, là người đầu tiên lên tiếng: “Đại nhân, phó hội chủ và hội chủ đều có ơn với ta, cả đời này ta chỉ đi theo họ.”

Có hắn đi đầu, ba người còn lại cũng đồng thanh lên tiếng.

“Chúng ta cũng vậy.”

Bạch Hiểu Hiểu lộ vẻ cảm động, không uổng công nàng thường ngày chăm sóc mấy người này.

Sắc mặt Diệp Sở trầm xuống: “Các ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”

Bốn người căng thẳng, nhưng vẫn gật đầu.

Khi họ đang thấp thỏm trong lòng thì nghe Diệp Sở cười ha ha.

“Ha ha, không tệ, không tệ, rất nghĩa khí.”

Ban đầu, hắn chỉ định tùy tiện thu vài tiểu đệ, nhưng giờ đây lại đột nhiên đổi ý.

Bạch Lang Hội này tuy là dân giang hồ, nhưng lại rất trọng tình nghĩa, đáng để nâng đỡ một phen.

“Các ngươi yên tâm, ta không mấy hứng thú với Bạch Lang Hội các ngươi, chỉ là muốn tìm vài người chạy việc vặt, sau này các ngươi vẫn làm việc như cũ là được.”

Diệp Sở thản nhiên nói, đồng thời lấy ra hai viên Tiểu Chân Nguyên Đan.

Hắn ném cho Đao Sẹo Trần và Đầu trọc Lý.

“Đây là Tiểu Chân Nguyên Đan, có thể giúp các ngươi đột phá.”

Vừa nghe đến Tiểu Chân Nguyên Đan, đồng tử Đao Sẹo Trần co rút mạnh, hắn vội vàng đón lấy đan dược, cầm trong tay quan sát kỹ lưỡng, phát hiện quả nhiên giống hệt viên Tiểu Chân Nguyên Đan từng đấu giá được.

“Đại nhân, sao ngài lại có Tiểu Chân Nguyên Đan?” Hắn vẻ mặt tò mò.

Đầu trọc Lý siết chặt đan dược, trên mặt cũng lộ vẻ tò mò, mấy người còn lại cũng vậy.

“Ha ha, ngạc nhiên lắm sao?” Diệp Sở cười nhạt: “Nói thật cho ngươi biết, đan dược này chính là do ta luyện chế.”

Đồng tử mấy người bỗng nhiên co rút, Diệp Sở rất hài lòng với biểu cảm của họ.

“Chỉ cần các ngươi theo ta, sau này không thiếu đan dược, việc đột phá Khai Mạch tông sư cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”

Hơi thở mấy người bỗng trở nên dồn dập, trong mắt tràn ngập vẻ nóng bỏng.

Khai Mạch tông sư, đó chính là mục tiêu suốt đời họ theo đuổi.

Tuy rất tâm động, nhưng vẫn phải xem ý Bạch Hiểu Hiểu thế nào, họ đồng loạt nhìn về phía nàng.

Nàng cắn chặt môi đỏ, vẻ mặt giãy giụa và rối rắm.

Diệp Sở thấy vậy bèn bồi thêm một câu: “Ngươi hãy nghĩ kỹ đi, đi theo ta, Bạch Lang Hội chỉ sẽ ngày càng lớn mạnh, nếu không, với thực lực của các ngươi, bị tiêu diệt chỉ là chuyện sớm muộn.”

Thân hình Bạch Hiểu Hiểu run lên, nàng không khỏi nghĩ đến chuyện lần này.

Nếu không phải hội chủ Hắc Hổ Hội tình cờ đi Kim Lăng, Bạch Lang Hội sợ là đã bị tiêu diệt rồi.

Nghĩ đến đây, nàng cuối cùng cũng hạ quyết tâm, cúi người hành lễ thật sâu với Diệp Sở: “Từ nay về sau, Bạch Lang Hội nguyện nghe đại nhân sai phái.”

Diệp Sở hài lòng gật đầu: “Rất tốt, một ngày nào đó, ngươi sẽ biết lựa chọn ngày hôm nay của mình sáng suốt đến nhường nào.”

Tiếp đó, hắn tìm giấy bút, liệt kê một danh sách dài các loại dược liệu.

“Các ngươi hãy đi thu thập những dược liệu này, càng nhiều càng tốt, ta sẽ luyện chế một ít đan dược để nâng cao thực lực cho thủ hạ.”

Bạch Hiểu Hiểu vội vàng đón lấy, cẩn thận cất tờ giấy đi, rồi sau đó quỳ một gối xuống đất: “Đại nhân, ta có một chuyện muốn nhờ.”

“Nói đi.”

Bạch Hiểu Hiểu ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ tàn nhẫn.

“Xin đại nhân hãy diệt Hắc Hổ Hội.”

Những năm gần đây, Hắc Hổ Hội chèn ép người quá đáng, hơn nữa nàng luôn cảm thấy việc Bạch Lang Vương mất tích chắc chắn có liên quan đến Hắc Hổ Hội.

Diệp Sở mỉm cười, đối phương nghĩ đúng ý hắn rồi.

“Hắc Hổ Hội cỏn con, chưa tới lượt ta phải ra tay, các ngươi tự mình động thủ là được.”

Bạch Hiểu Hiểu muốn nói lại thôi.

“Ha ha, đợi ta luyện chế xong đan dược, thực lực các ngươi tăng lên rồi, còn sợ không đối phó được Hắc Hổ Hội sao?”

Diệp Sở cười đầy tự tin: “Dược liệu thu thập xong thì báo cho ta, ta còn có việc, đi trước đây.”

“Đại nhân, để ta tiễn ngài.” Bạch Hiểu Hiểu và mấy người vội vàng tiễn bước.

Tới cửa, Diệp Sở chợt nhớ tới chuyện của Tôn Ngữ Nhu, bèn dặn Bạch Hiểu Hiểu tìm hai người đáng tin âm thầm bảo vệ hai nàng.

Nàng liên tục gật đầu.

Tiễn Diệp Sở đi rồi, mấy người quay lại văn phòng, Bạch Hiểu Hiểu nhìn về phía Đao Sẹo Trần: “Các ngươi phục dụng đan dược đi, xem hiệu quả thế nào.”

Trong lòng nàng ít nhiều vẫn còn một tia hoài nghi.

Hai người không chút do dự, lập tức nuốt đan dược vào.

Chẳng bao lâu sau, trong sân xuất hiện hai luồng hơi thở mạnh mẽ.

“Ha ha ha, ta đột phá thật rồi!” Đầu trọc Lý cười ha ha, nhờ sự trợ giúp của đan dược, hắn đã đột phá đến đỉnh phong Rèn Thể.

Đao Sẹo Trần thì thành công bước vào Khai Mạch tông sư.

Tường Vi và gã nam tử da ngăm đầy vẻ hâm mộ.

“Chúc mừng Đao Sẹo ca đột phá tông sư.”

Hai người ôm quyền chúc mừng.

Trong mắt Đao Sẹo Trần là niềm vui không thể che giấu: “Tất cả những thứ này đều nhờ có đại nhân.”

Hắn đứng dậy, trong mắt lóe lên hàn quang: “Đám người Hắc Hổ Hội, chờ đó, ngày tàn của các ngươi không còn xa đâu.”

……

Sau khi Diệp Sở rời đi, hắn thẳng tiến đến Vân gia trang viên.

Rất nhanh đã tới nơi.

Nhìn đám bảo vệ ở cổng, hắn không chọn đi đường chính.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn họ sẽ không để hắn vào.

Tìm một góc khuất, hắn tung người nhảy vào trong.

Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng hắn cũng tìm thấy phòng của Vân Băng Uyển.

Đúng lúc hắn định lẻn vào thì đột nhiên nghe thấy tiếng nói từ trong phòng truyền ra.

“Tiểu thư, gia chủ bảo lão nô tới nhắn với người rằng, một tháng sau là sinh nhật thiếu gia, gia chủ muốn người trở về một chuyến, tiện thể gặp mặt vị đại nhân kia.”

……

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...