Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Bên trong động phủ tạm thời.
“Ô……”
Phương Thanh ôm lấy trán, đột nhiên bừng tỉnh, thở dốc dữ dội.
Hắn sờ sờ mũi, phát hiện hai hàng máu mũi chảy xuống, không khỏi cười khổ: “Đây là…… Thần thức tiêu hao quá độ sao? May mà ta có luyện thể Nhất giai thượng phẩm, nếu không chỉ sợ phải bệnh nặng một trận, nguyên khí đại thương.”
Nhờ có Đạo Sinh Châu gia trì, lại thêm hoàn cảnh thiên cơ trong suốt ở Bích Ngọc Đảo này, khoái cảm bói toán quả thực không gì sánh bằng.
Phương Thanh tính ra Nhị giai Cù Xà sau đó, nhìn thấy nhân quả liên lụy, nhịn không được lại tính toán Phi Ngư Đảo.
Tính đến Hoa Liền xong, lại nhìn thấy chuyện liên quan đến Tra Châu, nhịn không được lại suy tính một chút……
Kết quả là càng lún càng sâu, thiếu chút nữa hao hết tâm thần mà không tự biết!
“Ai…… Đây cũng coi là một loại thiên cơ phản phệ sao? Thật là một nỗi phiền muộn hạnh phúc, nếu ở Cổ Thục bên kia cũng có thể như thế thì tốt biết mấy.”
Thiên cơ Cổ Thục vẫn là một cái hố phân, dù Phương Thanh có Đạo Sinh Châu gia trì, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đo lường cát hung của bản thân.
Mà việc của Lý Như Long thì lại càng hỗn độn, duy nhất tính ra được, đó là mình có tham dự…… Đại hung!
『 Cái quái gì vậy…… Ta suy tính Kết Đan lão tổ còn có thể có một hai phần manh mối, đụng tới Tử Phủ tu sĩ lại thảm hại như thế……』
『 Thôi, sau này ít tính thì hơn. 』
Phương Thanh nuốt một viên đan dược chữa thương, trên mặt có thêm vài phần huyết sắc, thầm nghĩ: 『 Dựa theo suy đoán trước đó, Nhị giai đỉnh phong Cù Xà kia sắp tấn chức, có lẽ còn có trò hay để xem. 』
『 Không đúng, nếu xác định Bích Xanh Môn không có nguy hiểm quá lớn, ta nên về tông môn trước, tạo dựng một hình tượng trung thành tận tâm mới được…… Nếu không chờ đến khi đại nạn qua đi mới trở về, làm không khéo sẽ bị liệt vào hàng ngũ phần tử bất hảo. 』
……
Bích Xanh Môn.
Đại trận Thanh Bích Thất Huyền Bích Ba như một cái bát khổng lồ, bao bọc chặt chẽ tông môn bên trong.
Cùng với một chiếc tàu bay khác hạ xuống, không ít tu sĩ bị thương bước ra.
Đa số bọn họ sắc mặt tái nhợt, mất máu quá nhiều, có kẻ trực tiếp cụt tay cụt chân, mặt mày tro tàn, hiển nhiên biết con đường tu hành đã đoạn tuyệt.
Cùng với sự xuất hiện của họ, một tin tức gây bất an truyền đi:
“Tại Ngỗi Nhật hải vực, phe ta đại bại, ngay cả năm chiếc chiến hạm lớn cũng bị đánh chìm ba chiếc!”
“Trong quân trận tán tu do Chung gia thuê, không chỉ xuất hiện rất nhiều tán tu am hiểu đấu pháp, ngay cả con rối thú cũng xuất hiện…… Hiển nhiên là người của Thiên Tâm Liên Hoàn Đảo, khoác lớp da tán tu để ra tay với chúng ta!”
“Tiểu Lãng Tiều luân hãm…… Đại quân Chung gia có thể đổ bộ Bích Ngọc Đảo bất cứ lúc nào!”
“Còn trên Bích Ngọc Đảo, tu sĩ tinh nhuệ Chung gia đang phá hoại khắp nơi…… Nghe nói đã có một vị nội môn trưởng lão trúng bẫy rập, bất hạnh thân tử đạo tiêu……”
Đám tu sĩ Luyện Khí tâm thần hoảng sợ, không ít kẻ bị thương trở về càng thêm bất an: 『 Biết thế này…… Trên đường đã tìm cơ hội bỏ trốn……』
“Ân?”
Khi Phương Thanh chân đạp Huyền Băng Luân tới, đập vào mắt chính là cảnh tượng như vậy.
“Đứng lại, kẻ nào?”
Trên không trung cảng, thấy Phương Thanh một mình tới nơi, một đội chấp pháp tu sĩ lộ vẻ cảnh giác.
“Đệ tử bổn môn —— Phương Thanh! Trước đó nhận nhiệm vụ đóng giữ Xích Lân Ngư Trường!”
Phương Thanh bấm niệm thần chú, một đạo linh quang cuốn lấy lệnh bài đệ tử của hắn, bay vào tay đội trưởng chấp pháp kia.
Đội trưởng tiếp nhận, đánh một đạo pháp quyết lên để nghiệm chứng thật giả: “Đúng là đệ tử bổn môn…… Nhưng ta nhớ rõ, Xích Lân Ngư Trường sớm đã bị công hãm……”
“Đúng là như thế! Tại hạ bị một tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ đuổi giết, trọng thương, may mắn nhờ địa lợi mà lấy được thủ cấp hắn, chỉ vì thương thế quá nặng, khó lòng di chuyển…… Bởi vậy mới kéo dài đến hôm nay mới trở về.”
Phương Thanh mặt không đổi sắc, lấy ra lệnh bài thân phận Chung gia của Chung Vô Phúc.
Dù hắn 『 dưỡng thương 』 bao lâu, có thể giết chết tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ mà trở về, thế nào cũng không đến nỗi bị vấn tội chứ?
Đội trưởng chấp pháp do dự một chút: “Ngươi chờ ở đây, ta đi bẩm báo Thiên Hình trưởng lão……”
Phương Thanh đương nhiên không từ chối, đỉnh lấy ánh mắt dị dạng của các đệ tử khác, đi vào 『 Phạt Ác Điện 』.
Đứng đợi trước cửa đại điện một hồi lâu, hắn bỗng cảm ứng được một đạo thần thức quét qua người mình, trong lòng hơi động, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
“Đan Đảo nội môn đệ tử Phương Thanh…… Trưởng lão triệu kiến!”
Không lâu sau, một đệ tử Phạt Ác Điện đi ra, quét mắt nhìn Phương Thanh.
Phương Thanh gật đầu, sải bước đi vào trong.
Chẳng bao lâu sau, liền gặp được Thiên Hình trưởng lão mặc lam sam, tướng mạo hung ác.
Thiên Hình trưởng lão đang cầm một phần hồ sơ trên tay: “Phương Thanh…… Đệ tử nội môn, nhận nhiệm vụ đóng giữ Xích Lân Ngư Trường…… Ngươi hãy kể lại quá trình xem sao.”
“Là!”
Trước khi đến tông môn, Phương Thanh đã tính toán kỹ lưỡng, đem chuyện mình đóng giữ ra sao, gặp phải tu sĩ Chung gia, may mắn giết chết Chung Vô Phúc thế nào, đều kể lại từng chút một.
Trừ vài đoạn đầu vì nhiều người biết nên hắn kể đúng sự thật, còn đoạn sau khi giết Chung Vô Phúc thì đã hơi sửa chữa một chút.
“Ân, khó trách ngươi có thể giết chết Chung Vô Phúc, hóa ra đã tấn chức Luyện Khí hậu kỳ, lại còn có chút tu vi luyện thể trong người.”
Thiên Hình trưởng lão hơi gật đầu, tự cho là thần thức quét qua đã nhìn thấu tất cả, bao gồm cả việc Phương Thanh 『 che giấu 』 tu vi.
Thực tế, nếu không phải Phương Thanh dùng Đạo Sinh Châu che đậy, thì dù mắt lão có mù cũng không thể nào nhìn ra được.
Đột phá Luyện Khí hậu kỳ!
Đây là sơ hở mà Phương Thanh cố ý để lộ ra!
Dù sao một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ mà giết được hậu kỳ, thì hơi gây chấn động quá.
Còn việc bình thường che giấu tu vi, đột nhiên bộc phát, sau một trận khổ chiến lấy trọng thương làm cái giá phải trả để giết chết đối thủ hậu kỳ, thì lại tương đối hợp lý.
『 Nếu không phải ta dùng Đạo Sinh Châu chuyển hóa phần lớn tu vi của 《 Đầu Mã Kim Cương Hộ Pháp Thần Công 》, ngươi thấy ta hiện giờ có luyện thể Nhất giai thượng phẩm, chẳng phải còn chấn động hơn sao? 』
『 Nhưng hiện giờ tu vi luyện thể trung phẩm cũng coi là không tệ. 』
Lý do Phương Thanh triển lộ tu vi hậu kỳ còn một nguyên nhân nữa, đó là tông môn đang trong lúc cần người!
Đệ tử Luyện Khí hậu kỳ không phải là cải trắng, trong tông môn cũng thuộc hàng tinh anh.
Chỉ cần còn muốn dùng hắn, thì sẽ không trừng phạt quá nặng.
『 Mà ta đã tính trước, con Cù Xà kia ngưng đan độ kiếp chính là ngày mai…… Bất kể là nhiệm vụ nguy hiểm thế nào, cứ nhận hết đi…… Dù sao ngày mai qua đi là xong hết. 』
Hắn đang thầm chửi rủa trong lòng thì nghe Thiên Hình trưởng lão nói: “Ngươi chém giết cường địch, vô quá có công, chỉ là tại sao lại chọn lúc này về tông môn? Ngươi ở bên ngoài, hẳn là biết tình hình tông môn không mấy tốt đẹp.”
Phương Thanh lập tức tỏ vẻ lòng đầy căm phẫn: “Ta vốn là con nhà ngư dân, là tông môn bồi dưỡng ta…… Hiện giờ tông môn gặp nạn, ta sao có thể bỏ mặc không quan tâm? Trưởng lão…… Ta trở về là vì muốn góp một phần sức lực nhỏ bé cho tông môn, có nhiệm vụ gì, cứ việc phân phó là được!”
Sự dõng dạc hùng hồn, tư thế anh dũng hy sinh này ngược lại khiến Thiên Hình trưởng lão không biết nói gì: “Thôi…… Ngươi hiếm khi trở về tông môn, trước hãy nghỉ ngơi một đêm đi, có nhiệm vụ gì thì cứ tự đến Vạn Bảo Đảo, điện Công Vụ mà nhận……”
“Đệ tử cáo lui!”
Sau khi Phương Thanh cáo từ, Thiên Hình trưởng lão nhìn bóng lưng hắn rời đi, có chút kinh dị không yên: “Đây là tấm lòng son thật sự, hay là kẻ xảo trá như hồ?”
“Ha hả…… Thiên Hình, đang nhìn cái gì thế?”
Lam quang chợt lóe, một tu sĩ Trúc Cơ mặc lam bào, khuôn mặt gầy guộc hiện lên, chính là chưởng môn Bích Xanh Môn - Lệnh Hồ.
Thiên Hình trưởng lão lập tức kể lại chuyện của Phương Thanh.
Lệnh Hồ chưởng môn vừa nghe liền cười: “Người này thật may mắn, chuyện đó ngày mai sẽ rõ kết quả.”
“Cái gì?”
Tin tức này vốn là tuyệt mật, đến Thiên Hình cũng chỉ mới biết lúc nãy, không khỏi lắp bắp kinh hãi: “Ngay…… Ngày mai sao?”
“Muốn chính là hiệu quả này, trong tông môn, ngày độ kiếp chính xác chỉ có ta và lão tổ biết, hiện giờ lại thêm ngươi và mấy người bên Vạn Bảo…… Nhớ kỹ điều chỉnh trận pháp, bảo vệ mấy nơi quan trọng.”
Lệnh Hồ chưởng môn dặn dò xong việc quan trọng nhất mới có tâm tư trò chuyện: “Trung phẩm Thủy linh căn, nhập môn không quá mấy năm đã đột phá Luyện Khí hậu kỳ, đúng là có chút nhanh…… Nhưng chân truyền bổn môn, ai mà chẳng có chút cơ duyên nhỏ trong người? Chỉ cần tông môn cường thịnh, bọn họ chỉ có thể góp một viên gạch cho tông môn, cơ duyên, khí vận, công pháp…… giống như trăm sông đổ về biển, hội tụ vào bổn môn, biển không từ chối nước mới có thể thành thâm sâu……”
“Không sai!”
Nhắc tới chuyện này, dù là Thiên Hình trưởng lão trên mặt cũng thêm vài phần hồng quang: “Chỉ cần chờ ngày mai linh thú độ kiếp thành công, Bích Xanh Môn ta hoàn toàn có thể tiêu diệt Chung gia và Thiên Tâm Liên Hoàn Đảo, từ đây nhất thống giới Tu Tiên Tiểu Hoàn Hải…… Bất kể là thiên chi kiêu tử nào, đều không thoát khỏi lòng bàn tay bổn môn!”
……
“Không ngờ…… lại vượt qua dễ dàng như vậy?”
Đan Đảo.
Hàn Tuyền Phong lạnh lẽo.
Phương Thanh nhìn lướt qua rồi trở về động phủ của mình.
Tiểu Mê Tung Trận vẫn đang vận chuyển bình thường, linh trì mờ mịt mang theo chút hơi nước.
Hắn ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, thở ra một hơi dài: “Quả nhiên…… vẫn là dân phong ở Bích Ngọc Đảo thuần phác hơn……”
Cảm khái một phen, Phương Thanh lại lấy ra một quyển Đan Kinh, bắt đầu lật xem tỉ mỉ.
Sau khi đạt Luyện Khí tầng bảy, khi hắn tu luyện, hiệu quả của 『 Tham Lục Linh Thủy 』 không còn tốt lắm.
Muốn tiếp tục dũng mãnh tinh tiến, vẫn là phải cắn thuốc!
Vừa lúc thần thức của hắn đã thành công, đan phương Nhất giai thượng phẩm có thể nhanh chóng nắm giữ.
Lúc này, hắn đang nghiền ngẫm một loại 『 Luyện Khí Tán 』, nghe nói đối với việc tăng tiến tu vi cho tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ có hiệu quả cực kỳ rõ rệt.
“Ân…… Những thủ pháp luyện đan này ta đã hiểu rõ gần hết, cũng không phải quá khó sao?”
Có thần thức hỗ trợ, nghĩ đến lúc trước đối với đan phương mà đầu óc mù mịt, Phương Thanh không khỏi mỉm cười: “Chủ tài cũng thu thập gần đủ, lần đầu tiên khai lò này, ta có bảy phần nắm chắc!”
Dù vậy, hắn vẫn không lập tức động thủ, mà là lăn ra ngủ, chuẩn bị ngày mai xem một vở kịch hay.
Đùa sao!
Ngày mai chính là lúc Cù Xà độ kiếp, nếu mình luyện đan, bỏ lỡ kịch hay thì không nói, vạn nhất dư ba chấn động làm cho luyện đan thất bại thì sao?
Tuy rằng đã bói toán qua, an nguy bản thân hẳn là không sao, nhưng luyện đan chỉ cần một chút sơ hở là có khả năng thất bại, vẫn là không nên đánh cược thì hơn.
Bạn thấy sao?