“Chỉ tám chín mươi ngàn mà thôi à? Cô nghĩ tiền của chị cô được gió thổi đến hả?”, Lâm Ẩn nói với cô ta: “Không có khả năng chi trả thì cô chơi sang thế làm gì?”.
Đúng là mười mấy ngàn tệ không là gì với Lâm Ẩn. Cho dù mua lại cả con đường quán bar thì cũng đơn giản như ăn cơm uống nước mà thôi.
Bạn thấy sao?