“Ha ha”, ông ta bật cười hai tiếng rồi nói: “Tôi tên là Tư Không Phú, đã nghe đến uy danh của cậu Ẩn từ lâu, bây giờ được gặp mặt, quả đúng là xuất chúng hơn người”.
“Không cần phải khách sáo nữa, ông có việc gì thì cứ nói thẳng ra đi, ông tìm tôi với mục đích gì?”, Lâm Ẩn nói hờ hững.
Bạn thấy sao?