Ánh mắt Lâm Tiếu để lộ ra tia lạnh lùng không dễ phát hiện, sau đó hắn ta lại khôi phục nụ cười nhiệt tình, nói: “Sao có thể chứ, em Lâm Ẩn ngàn dặm xa xôi từ thủ đô tới Thương Châu, sao có thể không mời cậu một bữa ăn ngon chứ?”.
Nói xong, Lâm Tiếu lấy một chiếc ghế từ tay người hầu, để vào chỉnh…
Bạn thấy sao?