Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
An Lan lung lay sắp đổ, miễn cưỡng dựa vào tường mới có thể đứng được, nước mắt tràn ra như lũ rất nhanh làm ướt lớp áo trước ngực, bà cắn môi, mạnh đến mức rách môi mới không làm mình khóc ra thành tiếng.Qua thật lâu An Lan mới lấy lại sức lực, lại đứng thẳng dậy, ánh mắt tràn đầy oán hận và tuyệt…
Bạn thấy sao?