Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cực Phẩm Tróc Quỷ [...] – Chương 20

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 20: Cơ hội trang bức cực tốt

Cái chai này đập tới, so với Nhạc San San còn đau hơn nhiều, bởi vì bên trong là chai rượu đầy, chứ không phải vỏ chai rỗng.

"A!" Mã Văn bịt lấy đầu, máu tươi chảy ra đầm đìa.

"Đập nó!" Những người khác thấy thế, không nói hai lời xông lên, đám con gái sợ tới mức hét lên lui về phía sau.

Sở Hạo rút ra Đào Mộc Kiếm, hướng phía gã tóc dài gần nhất, một kiếm đâm tới.

Tuy là Đào Mộc Kiếm, thế nhưng một cú đâm thẳng tắp này đau vô cùng, gã thanh niên tóc dài "ai u" hét thảm một tiếng, ôm ngực lui về phía sau, hít vào một ngụm khí lạnh.

Ngay sau đó, Sở Hạo lại là một cú quét ngang, Đào Mộc Kiếm quất "bạch bạch bạch" lên mặt mỗi tên một cái, răng của tên đi đầu đều bị đánh bay ra ngoài.

Chỉ ba hai chiêu, mấy gã thanh niên đều bị quất đến mức quay cuồng, chửi cha mắng mẹ.

Sở Hạo cười lạnh nói: "Không phải ta nhắm vào ai, chứ loại rác rưởi như các ngươi, bổn Thiên Sư có thể đánh một trăm đứa."

"Đinh... Ký Chủ trang bức thành công, nhận được 3 điểm trang bức."

Đám người xung quanh đều chấn động rồi, tiểu tử này quá trâu bò, đánh nhau y hệt như Kiếm Hiệp trong tiểu thuyết võ hiệp vậy.

Có cần phải ngầu lòi như thế không?

Đám con gái cũng cuồng hỷ, vẻ mặt sùng bái, trong mắt bắn ra những ngôi sao nhỏ.

"A! Đẹp trai quá đi."

"Đinh... Ký Chủ trang bức thành công, nhận được 3 điểm trang bức."

Liên tục hai lần trang bức thành công, Sở Hạo tâm tình không tệ, vác Đào Mộc Kiếm lên vai, nói: "Còn muốn đánh nữa không! Bổn Thiên Sư tùy thời phụng bồi, nhưng lần sau ta sẽ không nương tay nữa đâu, lũ rác rưởi các ngươi nhìn cho kỹ? Giống như cái chai này vậy."

"Vỡ cho ta!"

Nói xong, hắn vận chuyển pháp lực, trên Đào Mộc Kiếm xuất hiện một luồng pháp lực, tiêu hao trọn vẹn 50 điểm pháp lực, mạnh mẽ đâm vào cái chai, chai rượu "bành" một tiếng nổ tung.

Mọi người sắc mặt kinh biến, cái này nếu đâm vào đầu người, chẳng phải sẽ trực tiếp mất mạng sao!

"Ngọa tào! Tiểu tử này là ai thế?"

"Nê mã, hôm nay gặp phải kẻ tàn nhẫn rồi, hay là một kiếm khách?"

Lúc này Sở Hạo bá khí ngút trời, nói: "Còn không mau cút! Bổn Thiên Sư ra tay đến ngay cả bản thân còn sợ hãi, hạng người như các ngươi, ta có thể đánh một trăm đứa, tuyệt đối không nói đùa."

Đám người kia sợ tới mức chạy ra khỏi phòng, Mã Văn cũng bị người ta lôi đi.

"Đinh... Ký Chủ trang bức thành công, nhận được 3 điểm trang bức."

Sở Hạo vẻ mặt khinh thường, nghĩ thầm thật sự không có ý nghĩa, còn không bằng chém quỷ cho thực tế.

"Tiểu sư phó, ngươi thật lợi hại."

Sau đó, một đám nữ tử vây quanh Sở Hạo, vẻ mặt kích động và sùng bái.

Đang ở giữa bụi hoa, giờ phút này không trang bức thì còn đợi đến khi nào?

"Chuyện nhỏ thôi, có thêm một trăm đứa nữa ta cũng có thể nhẹ nhàng giải quyết, có ta ở đây, bổn Thiên Sư sẽ không để các ngươi bị thương."

"Oa! Thiên Sư ngươi đẹp trai quá."

Bị người ta phá hỏng tâm tình, ca hát gì tầm này nữa, mọi người cũng trả lại phòng bao.

Chỉ là, vừa tới bãi đỗ xe, mấy gã thanh niên kia lại xuất hiện, mỗi tên trong tay đều cầm thiết bổng, gậy gỗ.

Mà nhân số thì sao!!

Nê mã, chỉnh tề đúng một trăm người.

Sở Hạo mặt đen lại.

Mã Văn ôm đầu, giận dữ nói: "Đm mày, hôm nay lão tử muốn xem thử, cái trò xiếc của mày lợi hại, hay là một trăm người của bọn tao lợi hại."

Một tên khác cũng hung tợn nói: "Chẳng phải tiểu tử này muốn đánh một trăm đứa sao? Đi, hoàn thành nguyện vọng của nó."

Nói xong, một trăm người đồng loạt bước tới.

Nhạc tổng sắc mặt tái nhợt, giọng nói run rẩy: "Báo cảnh sát đi."

Sở Hạo cũng hồn bay phách lạc, khuôn mặt mếu máo.

Có còn biết xấu hổ hay không thế, đây chẳng phải là đùa giỡn sao? Ngươi thật sự tìm tới một trăm người đến thật à.

Sở Hạo vội vàng hỏi trong ý thức: "Hệ thống, làm sao bây giờ? Ta không muốn bị đánh thành thịt vụn đâu."

Hệ thống: "Ký Chủ không đủ điểm trang bức, nếu không đã có thể đổi Trung cấp Thục Sơn Kiếm Phổ, phân tích hiện tại, Ký Chủ nên dùng quỷ hù dọa bọn chúng."

Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ.

Sở Hạo nắm chặt nắm đấm, nói: "Hệ thống, thế thì mau cho ta một con quỷ ra đây."

Hệ thống: "Đẳng cấp Quỷ Hồn, Ký Chủ muốn xác định loại nào?"

Sở Hạo vội hỏi: "Có những đẳng cấp nào!"

"Tiểu quỷ, ác quỷ, sát quỷ, Huyền Sát quỷ, Quỷ Binh, chuẩn Quỷ Tướng, Quỷ Tướng, chuẩn Quỷ Vương, Quỷ Vương, chuẩn Quỷ Thần, Quỷ Thần."

Sở Hạo trợn mắt nói: "Ngọa tào, nhiều đẳng cấp thế cơ à."

Hệ thống: "Chỉ để hù người, tiểu quỷ là được rồi."

Sở Hạo nói: "Tiểu quỷ không đủ đô, ta muốn hù chết bọn chúng."

Hệ thống: "Đẳng cấp hù chết người, đề cử Chú Oán Kayako, Vòng Tròn Ác Ma Sadako, Sơn Thôn Lão Thi Sở Nhân Mỹ."

Sở Hạo cạn lời, hệ thống ngươi cũng thẳng thắn quá rồi, ba nữ quỷ này mà ra ngoài, đừng nói là bọn chúng, ngay cả lão tử cũng bị dọa tiểu ra quần mất.

Ba nữ quỷ này, không con nào là không phải nữ quỷ kinh điển trong phim kinh dị.

Bất quá... Ta là Bức Vương trang bức, không cần thương tiếc kẻ khác!

"Chọn Sadako đi."

"Đinh... Ký Chủ mua sắm ác quỷ Sadako, tiêu hao 30 điểm trang bức."

Mã Văn bọn người đã đi tới, dáng vẻ nghênh ngang, cảnh tượng kia rất giống Trần Hạo Nam những năm tám mươi, một đám trăm người, kẻ cười lạnh, người mỉa mai, kẻ khinh khỉnh, hung thần ác sát.

Có một điểm chung là đều muốn nuốt sống Sở Hạo.

Một tên đàn em cảm thấy Sở Hạo rất biết làm màu, từ trước tới nay chưa từng thấy ai tìm đường chết như vậy, để xem lát nữa hắn chống đỡ thế nào.

Đột nhiên, bên cạnh gương xe ô tô có cái gì đó lướt qua, hắn quay đầu nhìn lại.

Kết quả, hắn nhìn thấy một màn mà cả đời này cũng không thể quên được.

Một khuôn mặt dữ tợn, đầy máu tươi, đôi mắt cứ thế nhìn chằm chằm vào hắn, không khí xung quanh lập tức hạ xuống âm độ, hắn "A" thét lên một tiếng, dọa tất cả mọi người nhảy dựng.

Mã Văn chửi bới: "Mày làm gì thế! Dọa lão tử giật mình."

Tên đàn em hoảng sợ chỉ vào tấm gương, toàn thân run rẩy nói: "Quỷ... Có quỷ."

"Quỷ cái con em mày ấy."

Mã Văn khó chịu, tên này làm quá lên, phá hỏng bầu không khí trâu bò của gã.

Thế nhưng, một tên khác cũng kêu thét lên, thiết bổng trong tay rơi bộp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, chỉ vào hướng chiếc xe nói: "Văn thiếu, thực... Thực sự có quỷ."

Một người nói có quỷ thì không ai tin, nhưng hai người cùng nói có quỷ, bầu không khí lập tức trở nên quỷ dị.

Gã tóc dài giận dữ nói: "Đừng tự dọa mình, trên đời này làm gì có quỷ."

Đột nhiên, bãi đỗ xe bị mất điện, bốn phía trở nên tối om, mọi người lại giật mình một cái.

Ngay sau đó, ánh đèn lúc sáng lúc tối, một thứ dữ tợn đầy máu, từ trong gương xe từ từ bò ra ngoài.

Nói là bò, nhưng thực chất thân thể nó vặn vẹo, có thể thấy xương thịt như loài rắn.

Một khuôn mặt dữ tợn khủng bố, máu còn nhỏ xuống đất, đầu vặn ngược 180 độ, con mắt trợn ngược một góc độ biến thái, nhìn chằm chằm vào đám người Mã Văn.

"A! Quỷ kìa."

Cảnh tượng khủng bố này khiến tất cả mọi người sợ phát điên, quay đầu bỏ chạy.

Mã Văn và mấy tên khác sợ tới mức nhũn chân, không phải không muốn chạy, mà là thân thể sợ hãi đến mức không nhúc nhích nổi.

"A! A! Quỷ, quỷ."

"Mẹ ơi, con sợ. Ô ô..." Một đại nam nhân trực tiếp bị dọa phát khóc.

Sadako càng ngày càng gần, thân thể nàng lộn ngược, đầu lâu vặn 180 độ, bò về phía đám người Mã Văn.

Mã Văn tè ra quần, cảm giác đũng quần một trận nóng hổi.

Sở Hạo sốt ruột, sao vẫn chưa có điểm trang bức nhỉ, chẳng lẽ bị quỷ dọa thì không tính cho mình?

Đột nhiên, hắn hét lớn một tiếng, xuất hiện đầy lộng lẫy, tay cầm Đào Mộc Kiếm, mặc vào đạo bào phong cách vô địch, nói: "Yêu nghiệt, chớ có đả thương người."

Sadako: "..."

Hệ thống: "..."

Mẹ kiếp!!

Ngươi còn biết xấu hổ không? Lúc này nội tâm Sadako vô cùng cạn lời.

Sở Hạo nghĩ thầm, cơ hội trang bức tốt thế này, sao có thể bỏ qua?

Thế là, hắn nháy mắt ra hiệu với Sadako.<!--

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...