Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 26: Song bào thai nữ quỷ
Vấn đề này quả nhiên có ẩn tình khác a.
Sở Hạo thầm nói trong lòng: "Hệ thống, cái này tính là chuyện gì, nhiệm vụ ẩn sao?"
Hệ thống: "Là nhiệm vụ ẩn, cấp độ C."
Đã có cấp độ C, thì chắc chắn có cấp độ B và cấp độ A.
Sở Hạo thở dài một hơi, là nhiệm vụ thì tốt rồi, chỉ sợ không phải nhiệm vụ, bản thân lại tốn công vô ích một hồi, hiện tại hắn đã tràn đầy nhiệt huyết.
Sở Hạo đối với Vương Vũ khoát khoát tay, nói: "Vừa vặn ta không có việc gì, đi theo ngươi xem một chút."
Vương Vũ vẻ mặt kích động, nói: "Cảm ơn Hạo ca, ta đi lái xe tới đây ngay."
Sở Hạo còn định đi xem số tiền trong tấm chi phiếu kia thế nào, suy nghĩ một chút hay là chờ trở về rồi tính sau.
Trở lại biệt thự, nơi này đã bắt đầu bị cảnh sát phong tỏa, dù sao chuyện của Vương Khôn náo loạn rất lớn, đã lên cả tin tức báo chí rồi.
Vương Kiến Quốc cũng tới, ông ta là cha của Vương Vũ, thấy Sở Hạo sau liền nhiệt tình đi lên nghênh đón.
"Thiên Sư, ngài đã tới." Vương Kiến Quốc không có bởi vì Sở Hạo tuổi còn nhỏ mà gọi bừa, đây cũng là đặc điểm của một thương nhân như ông ta, đối với người có năng lực, lúc nào cũng phải khách khí.
Sở Hạo gật gật đầu, nói: "Phái người đi tìm thi thể chưa?"
Vương Kiến Quốc sắc mặt có chút tái nhợt, gật đầu nói: "Phái rồi, thế nhưng tìm không thấy, đã không cánh mà bay rồi."
Kể từ đó, manh mối đã đứt.
Đúng lúc này, một giọng nói đã cắt đứt suy nghĩ của hắn, nữ cảnh sát Phương Tĩnh Tiết đến rồi, nàng là cảnh sát phụ trách vụ án này.
"Sở Hạo, ngươi cũng ở đây."
Phương Tĩnh Tiết một tay bắt lấy cánh tay Sở Hạo, đôi mắt oánh oánh của nàng như vầng trăng thấp thoáng trong làn mây.
Sở Hạo cũng cạn lời, tại sao lại là nàng, có lẽ bị quản lý đô thị truy đuổi đến sợ rồi, gặp cảnh sát là hắn lại thấy toàn thân không thoải mái, cẩn thận từng li từng tí nói: "Cảnh quan, ta đâu có phạm chuyện gì chứ?"
Phương Tĩnh Tiết lắc đầu, trừng to mắt nói: "Tối hôm qua ngươi làm chướng nhãn pháp gì với ta vậy?"
Tối hôm qua nàng bị dọa đến mức đó, rõ ràng chỉ là một cái chướng nhãn pháp!
Sở Hạo phiền muộn nói: "Ngươi có thể buông tay ra không, như vậy sẽ khiến người ta tưởng rằng ta lại phạm tội đấy."
Phương Tĩnh Tiết thấy người xung quanh đều nhìn sang, vẻ mặt lộ rõ vẻ xấu hổ, chủ yếu là nàng quá đẹp, Vương Vũ và Vương Kiến Quốc đều thầm nuốt nước miếng.
Sở Hạo vừa định mở miệng nói, đột nhiên một luồng âm phong thổi qua, cảm giác này quá quen thuộc, chẳng lẽ là quỷ xuất hiện?
Quả nhiên, hắn thấy cách đó khoảng mười mét, dưới bóng một gốc cây có hai nữ tử đang đứng, là một cặp song bào thai mặc váy hoa nhí.
Cái hồn ma nữ liên thể này cũng quá kiêu ngạo rồi, giữa ban ngày ban mặt đông người thế này mà còn dám xuất hiện! Chẳng lẽ là đang nhìn chằm chằm vào mình.
Sở Hạo nghĩ đến là thấy bực, lão tử chưa đi tìm ngươi, ngươi ngược lại đã tìm tới cửa rồi.
Sở Hạo nói với Phương Tĩnh Tiết: "Cảnh quan, không phải ngươi nói ta dùng chướng nhãn pháp sao? Đi theo ta, cho ngươi xem thử ta nói có phải chướng nhãn pháp hay không."
Vương Vũ và Vương Kiến Quốc khẽ rùng mình, Vương Vũ càng là run giọng nói: "Hạo ca, lẽ... lẽ nào là!"
Sở Hạo khoát tay một cái, khí phách nói: "Yên tâm, có bổn thiên sư ở đây, mấy con nữ quỷ thì tính là cái gì? Lại thêm một trăm con nữa bổn thiên sư cũng không sợ, xử đẹp hết."
"Đinh... Ký chủ trang bức thất bại, không nhận được điểm trang bức."
Ngọa tào!
Trang bức rõ ràng thất bại, cái này là thế nào?
Hắn nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân, Phương Tĩnh Tiết vẻ mặt đầy vẻ xem thường, cảm thấy tên này thật sự quá giống với mấy tên tội phạm thích trang bức mà nàng từng bắt trước đây.
Cái đồ nhà ngươi, rõ ràng là không tin ta.
Sở Hạo tức giận rồi, nói: "Đi, bổn thiên sư dẫn ngươi đi gặp quỷ."
Sở Hạo sải bước đi tới.
Vương Vũ và Vương Kiến Quốc tuy rằng sợ hãi, thế nhưng lòng hiếu kỳ trỗi dậy, lại có một niềm tin mãnh liệt rằng nơi nào có Thiên Sư thì nơi đó nhất định an toàn, cho nên cũng đi theo.
Phương Tĩnh Tiết cười lạnh, nàng ngược lại muốn xem thử Sở Hạo định giở trò gì.
Đồng thời, Sở Hạo hỏi trong lòng: "Trinh Tử, bây giờ ngươi đấu với nàng ta, ai lợi hại hơn?"
Trinh Tử nói: "Chủ nhân, sau khi ta uống Ác Quỷ Đan, thực lực đã tăng lên gấp đôi, đối phó với nữ quỷ liên thể kia có bảy thành nắm chắc chiến thắng."
"Lát nữa nàng ta dám tới gần, ngươi cứ xử đẹp nàng ta cho ta."
"Vâng, chủ nhân."
Cuối cùng cũng đi vào trong rừng cây, nơi này rất yên tĩnh, mang lại cảm giác u ám.
Sở Hạo dừng bước, nói: "Xuất hiện đi."
Phương Tĩnh Tiết lấy làm lạ, hắn đang nói chuyện với ai vậy, không lẽ thật sự là quỷ sao! Thế nhưng nàng căn bản không tin trên đời này có quỷ.
Ngược lại là Vương Vũ và Vương Kiến Quốc đang run cầm cập.
Phía sau cái cây kia, hai cô gái mặc váy hoa nhí song bào thai lơ lửng hiện ra.
Sở Hạo nhíu mày nói: "Dẫn ta tới đây muốn làm gì?"
Cặp song bào thai còn chưa kịp mở miệng, Phương Tĩnh Tiết đã hỏi: "Ngươi đang nói chuyện với ai thế?"
Suýt chút nữa thì quên mất, bản thân có Kiến Quỷ Giới Chỉ, quỷ hồn trong vòng mười mét đều thấy được.
Hắn lấy ra một tấm Kiến Quỷ Phù, quát: "Cấp cấp như luật lệnh."
Ánh lửa vừa chiếu, ba người Phương Tĩnh Tiết trợn tròn mắt, ở phía trước không xa, hai cô gái song bào thai đang bay lơ lửng giữa không trung.
"Quỷ!" Vương Vũ kích động túm chặt lấy cánh tay cha mình.
"Đinh... Ký chủ trang bức thành công, nhận được 5 điểm trang bức."
Phương Tĩnh Tiết chết lặng, nàng đương nhiên nhận ra hai cô gái kia, nàng từng nhìn thấy thi thể của họ dưới hầm ngầm.
Trên đời này... thực sự có quỷ!
Phương Tĩnh Tiết khẽ run rẩy, không nhịn được mà nhích lại gần phía Sở Hạo, ôm lấy cánh tay hắn, bộ ngực dán chặt lên đó, vì bản năng nên nàng hoàn toàn không nhận ra, thật sự là quá căng thẳng.
Sở Hạo nhìn xuống dưới lớp cảnh phục thấy bộ ngực phập phồng, thầm nghĩ không biết có to bằng người mẫu ngực Chu Tử Tình không nhỉ?
Sở Hạo đắc ý nói: "Cái này thì ngươi tin rồi chứ? Đêm qua khổ thân ta, phải ngồi xổm cả đêm đấy."
Phương Tĩnh Tiết vô thức gật đầu, bất quá rất nhanh, trong mắt nàng bộc phát ra tinh quang, nhìn chằm chằm vào hai nữ quỷ song bào thai.
Sở Hạo bị ánh mắt cuồng nhiệt của nàng làm cho giật mình.
Sở Hạo nhìn về phía cặp song bào thai, quát lớn: "Hai người các ngươi, thật sự tưởng rằng bổn thiên sư không dám diệt các ngươi sao?"
Nữ quỷ song bào thai bên trái vội vàng nói: "Không, chúng ta đến để cảm tạ Thiên Sư, cảm ơn Thiên Sư đã vạch trần Vương Khôn."
Sở Hạo ngẩn ra, hóa ra không phải đến gây sự, làm hại lão tử vừa rồi căng thẳng muốn chết.
Sở Hạo vung tay lên, nói: "Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Bổn thiên sư thấy trên người các ngươi không có sát khí, chắc hẳn chưa từng hại người, là những con quỷ tốt hiếm có. Nếu là quỷ giết người, bổn thiên sư cũng sẽ không để các ngươi rời đi, khó tránh khỏi phải khiến các ngươi hồn phi phách tán."
Hắn nói như vậy trực tiếp chứng minh mình không sợ nữ quỷ liên thể, thầm tự khen ngợi sự cơ trí của mình.
"Đinh... Ký chủ trang bức thành công, nhận được 5 điểm trang bức."
Hai nữ quỷ song bào thai liếc nhìn nhau, có thể thấy rõ sự kinh ngạc và sợ hãi trong lòng.
Cặp song bào thai đột nhiên quỳ xuống, nói: "Thiên Sư, van cầu ngài giúp đỡ chúng ta."
Sở Hạo có chút ngại ngùng, nhìn tuổi thọ của hai nữ quỷ này cũng xấp xỉ hắn, liền nói: "Đứng lên mà nói."
Cặp song bào thai khóc lóc nói: "Thiên Sư, chắc hẳn ngài cũng biết cảnh ngộ của chúng ta, Vương Khôn hắn không phải là người, hắn đem hai chị em chúng ta ra giải phẫu, thống khổ nhất chính là còn để chúng ta sống không bằng chết, phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng nhất thế gian."
Mọi người đều phẫn nộ, Vương Khôn đúng là súc sinh, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy mà cũng làm ra được.
Phương Tĩnh Tiết thở dài nói: "Ngày hôm qua, bác sĩ tâm lý kiểm tra ra hắn bị bệnh tâm thần, hiện tại đã được đưa đến bệnh viện tâm thần rồi."
Cặp song bào thai quỳ trên mặt đất, kích động nói: "Xin Thiên Sư báo thù cho chúng ta, Vương Khôn không chết, hai chị em chúng ta sẽ không đi đầu thai."
Bạn thấy sao?