Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cực Phẩm Tróc Quỷ [...] – Chương 42

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 42: Cái gì là chuyện phòng the

Hoàn toàn chính xác, quỷ hồn Nhậm Hàn Tuyết này âm khí rất thịnh, lại không có một điểm hung sát chi khí, thì ra là chưa từng giết qua người nào.

Kha Kha hơi sợ hãi núp sau lưng ba ba, thò ra cái đầu nhỏ: "Cái kia... Vậy ngươi quấn ở nhà của chúng ta làm gì vậy?"

Nhậm Hàn Tuyết chỉ vào trung niên đại thúc: "Người này quấy rầy tiểu nữ thanh tu, tiểu nữ tìm không được đường về nhà, chỉ có thể sống ở chỗ này."

Trung niên đại thúc kích động rồi, thanh âm phát run: "Ta đều đem ngươi thả lại tại chỗ rồi, ngươi như thế nào còn quấn quít lấy ta?"

Sở Hạo cũng nhìn Nhậm Hàn Tuyết: "Đều đem ngươi thả về rồi còn quấn không buông, ta thấy ngươi là nói láo một hồi, bổn thiên sư bây giờ sẽ diệt ngươi."

Quỷ hồn Nhậm Hàn Tuyết biến sắc, lập tức quỳ xuống: "Tiểu nữ có nỗi khổ tâm, kính xin Thiên Sư giơ cao đánh khẽ."

Quả nhiên, nhiệm vụ cấp S có kỳ quặc mà.

Sở Hạo hỏi: "Nói, ngươi không nói bổn thiên sư sẽ tiêu diệt ngươi."

Nhậm Hàn Tuyết sắc mặt khó coi: "Tiểu nữ vốn là nữ nô chôn cùng, từ trong cổ mộ chạy ra, tiểu nữ không thể trở về, nếu như bị bắt được, sẽ không còn mạng."

Cổ mộ, nữ nô chôn cùng.

Sở Hạo thần sắc hòa hoãn không ít, Nhậm Hàn Tuyết này cũng là người đáng thương, tại thời cổ đại loại chuyện này rất nhiều.

"Ai muốn mạng của ngươi?" Sở Hạo hỏi.

Nhậm Hàn Tuyết thanh âm có chút phát run, nói: "Bạch Khởi đại tướng quân."

"Ngọa tào!!"

Không chỉ có Sở Hạo giật nảy mình, mà ngay cả trung niên đại thúc cùng Kha Kha đều chấn kinh rồi.

Bạch Khởi!?

Thời kỳ Tần triều, đại tướng dưới trướng Tần Thủy Hoàng, đã từng giết người như ngóe.

Chém đầu có tới mười tám vạn người, càng là chôn sống bốn mươi vạn người, tổng cộng giết hơn một trăm vạn người, đây là một tờ danh sách giết người không hoàn chỉnh của Bạch Khởi.

Theo khảo chứng, trong suốt thời Chiến quốc có tổng cộng 200 vạn người chết trận, Bạch Khởi đã chiếm một nửa.

Thiết Huyết Nhân Đồ hoàn toàn xứng đáng.

Sở Hạo xấu hổ, cái này mẹ nó chính là nhiệm vụ cấp S sao?

Không phải là để ta đi quấy ổ của Bạch Khởi đấy chứ?

Hệ thống ngươi ra đây, ta cam đoan không đánh chết ngươi.

Sở Hạo hỏi: "Ngươi nói là, Bạch Khởi còn sống?"

Nhậm Hàn Tuyết gật đầu, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ: "Người truy đuổi ta không phải Bạch Khởi tướng quân, mà là một người khác hoàn toàn, là tướng lãnh dưới trướng Bạch Khởi tướng quân."

Trung niên đại thúc sắc mặt khó coi: "Vậy ngươi ở lại nhà của ta, chẳng phải là hại ta sao?"

Nhậm Hàn Tuyết nghẹn ngào, nói: "Tiểu nữ cũng là hết cách rồi, chỉ có thể ở lại nơi đông người."

Sở Hạo đề nghị nói: "Bổn thiên sư siêu độ ngươi là được rồi."

Nhậm Hàn Tuyết lắc đầu: "Thi thể tiểu nữ vẫn còn trong cổ mộ, bị thủy ngân quán đỉnh, bọn hắn giữ lại một phách trong tam hồn lục phách của tiểu nữ, tiểu nữ không cách nào đầu thai chuyển thế."

Một bên Kha Kha mắt đều đỏ: "Ba ba, tỷ tỷ này thật đáng thương, chúng ta để nàng ở lại được không."

Trung niên đại thúc thiếu chút nữa thổ huyết, cái con bé ngây thơ này, đây chính là quỷ đó, lại còn là người của Thiết Thủ đồ tể Bạch Khởi, không phải muốn cha ngươi chết sao?

Sở Hạo nghĩ nghĩ, hỏi: "Đã như vầy, ngươi định làm như thế nào?"

Nhậm Hàn Tuyết thất thần: "Tiểu nữ sẽ rời đi ngay, tuyệt đối sẽ không tới quấy rầy bọn họ nữa."

Sở Hạo trong lòng khẽ động, nếu là nhiệm vụ thì sẽ có cơ hội tăng điểm kinh nghiệm, dù là Bạch Khởi thì đã sao?

Lão tử có hệ thống, cứ làm tới luôn.

Sở Hạo: "Từ nay về sau, ngươi cứ đi theo bên người bổn thiên sư đi, chờ lúc có thời gian, ta sẽ giúp đưa thi thể của ngươi từ trong cổ mộ ra ngoài."

Nhậm Hàn Tuyết mừng rỡ, liên tục khấu tạ nói: "Cảm ơn Thiên Sư, cám ơn Thiên Sư."

Sở Hạo hỏi: "Cái cối đá này của ngươi có lai lịch gì?"

Nhậm Hàn Tuyết nói: "Lúc ấy động đất, vách núi nứt ra, cổ mộ bị một dòng nước tràn vào, tiểu nữ bèn nhập vào cái cối đá này để trốn ra khỏi cổ mộ."

Thì ra là thế.

Sự việc đã giải quyết, tiểu loli Kha Kha kia kích động ôm lấy đùi Sở Hạo, nàng cao chừng một mét bốn, đặc biệt thanh thuần, phấn điêu ngọc mài, nhưng vòng một lại phát triển rất sớm.

"Đại ca ca, anh thật lợi hại nha." Mắt Kha Kha lấp lánh hào quang.

Sở Hạo vung tay lên, nói: "Chút chuyện nhỏ này không đáng gì, lúc bổn thiên sư đánh nhau với vạn năm cương thi còn mạnh hơn thế này nhiều."

Trong lòng nghĩ, tiểu nha đầu này phát triển cũng thật biến thái, bộ ngực lớn kia cọ vào làm ta ngứa ngáy hết cả người.

Trung niên đại thúc nhìn thấy, trong lòng cực kỳ không thoải mái, nhưng vẫn nói: "Cảm ơn tiểu sư phó, cái nhà này rốt cục an ổn rồi."

Nhưng mà, Nhậm Hàn Tuyết lại lắc đầu, nói: "Người hại ông không phải ta, mà là một người khác hoàn toàn."

"A!!" Đại thúc ngây người.

Sở Hạo kỳ quái: "Vậy là ai?"

Nói tới chỗ này, Nhậm Hàn Tuyết có chút xấu hổ, nói: "Là bảy kẻ nữ lưu, hễ đến đêm khuya, chờ ông ta ngủ say, thường xuyên cùng ông ta làm chuyện phòng the."

Sở Hạo: "..."

Trung niên đại thúc: "..."

Trung niên đại thúc sắc mặt thay đổi: "Ngọa tào!! Ta nói trong khoảng thời gian này sao cứ hay nằm mộng xuân, ngày hôm sau liền bị di tinh, sợ tới mức ta phải vội vàng đi bệnh viện kiểm tra."

Kha Kha hỏi: "Ba ba, cái gì là chuyện phòng the? Cái gì là mộng xuân? Cái gì là di tinh?"

Trung niên đại thúc mặt già đỏ lên, quát lớn: "Trẻ con đừng hỏi nhiều như vậy."

Kha Kha không phục: "Hừ! Ba không nói, con lên mạng tra."

Trung niên đại thúc mặt đen lại.

Sở Hạo bị chọc cười, nói: "Đại thúc diễm phúc sâu nha, bảy nữ quỷ... Chậc chậc, cái này phải thay phiên nhau mà làm rồi."

Trung niên đại thúc vẻ mặt bối rối nói: "Tiểu sư phó đừng đùa ta nữa, hai người còn tạm được, bảy người chẳng phải muốn cái mạng già của ta sao?"

Trung niên đại thúc thấp giọng nói: "Thật sự không đùa đâu, chậc chậc... Bảy nữ quỷ kia lợi hại lắm."

Sở Hạo ho khan nói: "Đại thúc, có phải ông có điểm gì khác thường không, nếu không sao bảy quỷ phong lưu lại tìm tới ông?"

Trung niên đại thúc phiền muộn, nhỏ giọng nói: "Cũng không giấu gì cậu, chỗ đó của ta dài hơn 20 cm."

Sở Hạo trừng to mắt, vẻ mặt hâm mộ.

Mẹ nó, bao giờ ta mới dài được đến 20 cm đây.

"Ba ba, cái gì hai mươi centimet!" Nha đầu Kha Kha kia không biết xuất hiện từ lúc nào.

Trung niên đại thúc trừng mắt nhìn nàng: "Trở về phòng làm bài tập, trẻ con hỏi nhiều như vậy làm gì?"

Kha Kha tức giận.

Sở Hạo: "Xem ra, việc giải quyết chuyện này phải chờ tới buổi tối."

Trung niên đại thúc mừng rỡ, vội vàng nói: "Vậy thì cám ơn tiểu sư phó rồi, giải quyết xong việc này, đại thúc nhất định có thù lao hậu hĩnh."

Sở Hạo gật đầu, nói: "Phải tìm một chỗ trốn đi, trên người ta dương khí quá thịnh, sẽ khiến chúng chú ý."

Không ngờ, Kha Kha ôm lấy đùi Sở Hạo, nói: "Đại ca ca, anh trốn vào phòng Kha Kha đi."

"Không được." Trung niên đại thúc xụ mặt.

Kha Kha hai mắt đẫm lệ, muốn khóc tới nơi, nói: "Ba bất công, con muốn đại ca ca dạy con làm bài tập, ba còn như vậy con sẽ đi tìm mẹ."

Trung niên đại thúc bất đắc dĩ, vội vàng dỗ dành: "Được rồi."

Ăn cơm tối xong, trung niên đại thúc đi ngủ.

Còn Sở Hạo thì trốn vào trong phòng Kha Kha: "Kha Kha, không phải em muốn làm bài tập sao? Đại ca ca dạy em."

Kha Kha vẻ mặt xem thường: "Xì! Ai muốn làm bài tập chứ, đại ca ca em hỏi anh, cái gì là chuyện phòng the hả?"

Sở Hạo vẻ mặt cạn lời, nói: "Chính là làm việc ở trong phòng."

Tiểu nha đầu khinh thường nói: "Đừng tưởng em không biết, chẳng phải là nam nữ hoan ái sao."

Sở Hạo: "..."

Trong đầu hắn, một vạn con thảo nê mã lao nhanh qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...