Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 66: Đương nhiên là giải khóa tư thế
Hẹn đánh nhau à?
Lão tử cũng không sợ các ngươi.
Sở Hạo hung dữ nói: "Các ngươi tìm Tiêu Nhã tỷ làm cái gì?"
Tên lưu manh hung hãn nói: "Đại ca của chúng ta tìm nàng."
Tiêu Nhã lắc đầu nói: "Ta không muốn gặp hắn."
Tên lưu manh kia vẻ mặt đau khổ, nói: "Tẩu... Chị dâu, ngươi không đi, mấy anh em chúng ta không dễ ăn nói với đại ca."
Chị dâu!!
Sở Hạo thoáng cái liền ngây người, nhìn Tiêu Nhã đầy nghi hoặc, nàng có chồng rồi sao?
Tiêu Nhã lắc đầu nói: "Nói cho đại ca các ngươi biết, ta sẽ không đi, cũng không muốn gặp mặt, nếu như còn đến phiền ta, thì vĩnh viễn đừng hòng gặp lại ta."
Mấy tên lưu manh ủ rũ rời đi, trong lòng thầm nghĩ chuyện quái gì thế này?
Đến đón chị dâu, kết quả bị đánh cho một trận, tiểu tử kia ra tay cũng thật độc, đánh cho bọn hắn thiếu chút nữa không thể tự lo liệu sinh hoạt.
Trong phòng, Sở Hạo chằm chằm nhìn Tiêu Nhã.
"Tiêu Nhã tỷ, nói đi! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Sở Hạo hỏi.
Tiêu Nhã thở dài nói: "Ngày hôm qua tìm ngươi, nhưng ngươi không có thời gian, ta chỉ đành đi một mình."
"Vết thương trên mặt ngươi không phải mấy tên lưu manh kia đánh, là ai đánh?"
"Là anh trai ta đánh." Tiêu Nhã thương cảm nói.
Sở Hạo suýt chút nữa quên mất, Tiêu Nhã còn có một người anh trai hơn cô năm tuổi. Tiêu Nhã từ nhỏ đã sợ anh trai mình, Tiêu Dật từ nhỏ đã rất bạo lực, chỉ thích đánh cô.
Cho nên, từ khi còn rất nhỏ, Tiêu Nhã đã trốn Tiêu Dật rất xa.
Không biết Tiêu Dật lấy được tin tức từ đâu, biết Tiêu Nhã đang ở An Lập thị nên tìm tới, ngày hôm qua Tiêu Nhã chính là đi gặp Tiêu Dật.
Kết quả, nói không được hai câu, Tiêu Dật lại ra tay đánh Tiêu Nhã.
Tiêu Nhã rất đau lòng, về nhà nằm mãi không ngủ được, nàng đoán Tiêu Dật rất có thể biết mình ở đâu, nên tối đến liền chạy sang phòng Sở Hạo để tránh.
Sở Hạo giận dữ nói: "Hắn ở đâu? Ta đi đánh gãy răng hắn."
Tiêu Nhã lắc đầu nói: "Thôi bỏ đi."
Sở Hạo kỳ quái nói: "Tiêu Nhã tỷ, vừa rồi mấy tên lưu manh kia gọi ngươi là chị dâu, chẳng lẽ ngươi đã kết hôn rồi?"
Tiêu Nhã lắc đầu nói: "Ta còn chưa kết hôn, đại ca của bọn họ thích ta, ta cũng từng qua lại với đại ca bọn họ một thời gian, về sau phát hiện không hợp nên chia tay rồi, không ngờ bọn họ lại tìm tới, chắc là vẫn chưa từ bỏ ý định."
Sở Hạo lập tức xấu hổ, thật đúng là đánh nhầm người.
Tiêu Nhã đột nhiên thở dài nói: "A Hạo, ta đoán chừng phải rời đi thôi."
"Đi đâu!"
Tiêu Nhã gượng cười nói: "Rời khỏi thành phố này."
"Cũng vì anh trai ngươi?" Sở Hạo hỏi.
Tiêu Nhã khẽ gật đầu, nói: "Anh ta chẳng phải thứ tốt lành gì, đoán chừng lần này tới tìm ta là vì hết tiền đánh bạc, hở chút là đánh ta, ta sợ lắm."
"Hắn dám đến, ta đánh chết hắn." Sở Hạo nghe xong liền nổi nóng.
Tiêu Nhã lắc đầu nói: "Chung quy không phải cách hay, ta chỉ muốn tránh hắn thật xa, để hắn không tìm được là tốt rồi."
Sở Hạo thở dài, biết Tiêu Nhã không muốn làm hắn vướng vào rắc rối.
Đúng lúc này, mấy tên lưu manh lại quay trở lại, nói: "Chị dâu, đại ca của chúng ta đến rồi."
Tiêu Nhã sững sờ.
Tiếp đó, chợt nghe thấy tiếng "ô ô" vang lên phía dưới, một đám người đi xe motor xuất hiện, đa số đều là lưu manh, không ít người đang hướng lên lầu đi tới.
Sở Hạo kỳ quái, ai là đại ca?
Trên lầu hai, đám côn đồ chỉnh tề xếp thành hai hàng, tạo thành một lối đi, liền thấy một người mặc áo khoác đen đi tới, nàng tháo mũ bảo hiểm xuống, lộ ra một khuôn mặt trái xoan vô cùng xinh đẹp.
Tiếp đó, bốn mắt nhìn nhau.
Tiêu Nhã thở dài: "Ngươi cần gì phải làm vậy!"
Người phụ nữ nói: "Ta thích ngươi."
Hai người cứ như vậy đứng đối mặt, gió sớm nhẹ nhàng thổi qua gò má cả hai, trông thật là tang thương...
Sở Hạo nhìn Tiêu Nhã, lại nhìn đại lão lưu manh.
"Hí!!! Nữ... Nữ sao?"
Sở Hạo ngẩn ngơ trong gió.
Tình cũ của Tiêu Nhã, lại là một người phụ nữ?
Nói cách khác, Tiêu Nhã là đồng tính luyến ái?
Mẹ kiếp!!
Sở Hạo cũng không biết phải nhả rãnh thế nào nữa, khó trách mình dùng hết mọi vốn liếng để tán tỉnh Tiêu Nhã, nàng lại chẳng có chút cảm giác nào, ban đầu còn tưởng rằng cô nàng này tuyệt đối là một tay lão luyện.
Hóa ra không phải như vậy.
Vị "lão lái xe" này lại bẻ lái sang hướng khác!
Tử Khôi nhìn vết thương trên mặt Tiêu Nhã, vô cùng giận dữ, hỏi: "Ai đánh?"
"Tự mình không cẩn thận va phải thôi." Tiêu Nhã không muốn nói.
Tử Khôi thở dài một hơi, đột nhiên nhìn về phía Sở Hạo, đầy hứng thú nói: "Chính là ngươi, một mình đánh năm tên thủ hạ của ta?"
Tiêu Nhã vội vàng nói: "Nàng là đệ đệ của ta."
Tử Khôi gật đầu, nói: "Đệ đệ của ngươi cũng là đệ đệ của ta, đêm nay tìm cho hắn mấy cô nàng, để hắn vui vẻ một chút."
Ngọa tào!!
Đại ca, ngươi thật hào sảng, tại sao lại ngầu thế này.
Đây mới là trang bức, kiểu trang bức trước kia của mình chỉ là hạng tân thủ thôi.
Nói xong, Tử Khôi nắm lấy Tiêu Nhã rồi đi thẳng, căn bản không cho nàng có bất kỳ phản ứng nào, một đám lưu manh cũng đi theo xuống lầu, cảnh tượng đó... thật bá khí.
Tên thanh niên hung hãn kia ôm lấy răng, cười khổ nói: "Bạn thân, ngươi ra tay cũng quá hung ác rồi, đi thôi! Đêm nay coi trọng ngươi, nên phải cùng huynh đệ uống vài chén."
Sở Hạo lúng túng nói: "Người một nhà, không đánh nhau thì không quen biết mà."
Thanh niên đảo mắt, ôm răng đi phía trước.
Một đường phóng xe, thật sự quá phô trương, cuối cùng cũng tới một quán bar, một nơi rất xa hoa.
Tử Khôi lôi kéo Tiêu Nhã lên lầu, Sở Hạo rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt không thể chờ đợi được của cả hai, kẻ tung người hứng.
"Nàng... Các nàng đây là muốn làm gì vậy?" Sở Hạo vẻ mặt ngơ ngác, hôm nay thật sự là mở mang tầm mắt rồi.
Tên thanh niên hung hãn kia cười hắc hắc nói: "Còn làm gì nữa? Đương nhiên là giải khóa tư thế rồi."
Sở Hạo trợn mắt há hốc mồm, giơ ngón tay cái lên: "Đúng là trâu bò."
"Đến!! Uống rượu, hôm nay không uống cho ngươi say, ta không gọi là Vương Đại Lực." Tên thanh niên hung hãn kia nói.
Sở Hạo cũng cười, nói: "Đến, ai sợ ai nào?"
Uống mãi, không biết đã uống bao nhiêu, có lẽ do thể chất được tăng cường, Sở Hạo uống say rất nhanh nhưng tỉnh rượu cũng cực nhanh.
Vương Đại Lực thấy Sở Hạo vẫn còn uống, trong khi bản thân đã mắt say lờ đờ, kinh ngạc nói: "Huynh đệ, ngươi thật biết uống."
Sở Hạo lại khui một chai, chẳng có chút cảm giác nào, nói: "Không phải ta khoác lác, ở đây không ai uống lại ta đâu."
Đám lưu manh bị chọc giận, một tên lưu manh lớn tuổi nói: "Đừng có hung hăng càn quấy, mấy anh em ta cùng uống với ngươi, ai say gục trước, người đó gọi người kia bằng ca."
Sở Hạo khinh thường nói: "Thôi đi! Không phải ta nhắm vào ai, tửu lượng ở đây đều là rác rưởi."
"Đinh... Ký chủ trang bức thành công, nhận được 30 điểm trang bức."
Đám côn đồ sao có thể chịu nổi, lập tức nổi giận, mấy tên có tửu lượng tốt đều ngồi xuống uống rượu.
"Đến, uống..."
Kết quả, càng uống càng nhiều, rất nhiều người đứng bên cạnh ồn ào, nhạc trong quán bar rất lớn.
Cứ như vậy, uống mãi đến tận tối, quán bar dần đông đúc hơn, vì là gần trường đại học nên không ít sinh viên chạy tới chơi.
Đặc biệt là các cô gái, ai nấy đều ăn mặc trang điểm xinh đẹp, chân dài trắng muốt, cổ áo trễ nải, thanh xuân đầy sức sống.
"Mạt tỷ người xem, người kia thật biết uống." Một cô gái nói.
Đường Mạt, mái tóc màu rám nắng dài đến eo, đôi mắt thanh tịnh như nước, mặc một chiếc váy đai treo màu trắng điểm xuyết những hạt nhỏ màu đỏ, khoác bên ngoài một chiếc áo trắng, thấp thoáng có thể thấy được dáng người tỉ lệ vàng kia.
Bạn thấy sao?