Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cực Phẩm Tróc Quỷ [...] – Chương 8

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 08: Lão tử tính toán chết ngươi

Nghe nói vậy, mọi người xôn xao.

Mộc Thành Lãng bụng phệ vội vàng nói: "Gia Cát đại sư, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Gia Cát Đạo vẻ mặt cao thâm mạt trắc, vuốt hai chòm râu, nói: "Rất đơn giản, ở đây căn bản cũng không có cái quỷ gì, tiểu tử này bày ra trận Chướng Nhãn pháp này để các người nhảy vào, hắn là kẻ lừa đảo kiếm tiền."

Gia Cát Đạo nghĩ thầm: "Xem tiểu tử ngươi cũng chẳng có bản lĩnh gì, lại dám lừa tiền đến trên đầu khách hàng lớn của lão tử, xem ta thu thập ngươi thế nào."

"Cái này... Điều đó không có khả năng chứ?" Mộc Thành Lãng có chút do dự.

Dù sao chuyện ngày hôm qua mọi người đều tận mắt nhìn thấy, thật sự quá chân thật.

Gia Cát Đạo nói: "Lãng lão bản, đêm qua ngươi có nhìn thấy quỷ không?"

Mộc Thành Lãng lắc đầu.

Những người khác của Mộc gia cũng đều lắc đầu.

Sở Hạo không nói gì, hắn khoanh tay, nhìn xem Gia Cát Đạo này diễn kịch thế nào.

Thanh niên vẻ mặt bệnh tật kinh ngạc nói: "Thế nhưng mà! Ngày hôm qua ta rõ ràng đã làm những chuyện đó."

Gia Cát Đạo cười nói: "Đây chẳng qua là một cái Chướng Nhãn pháp nhỏ, theo ta suy tính, người bị quỷ nhập thân cũng phải bị bệnh nặng một trận, thế nhưng công tử ngược lại không có việc gì, ngày hôm sau tinh thần sảng khoái, cái này có phải rất cổ quái không."

Người của Mộc gia trầm mặc, ánh mắt của Mộc Thành Lãng cùng phu nhân bên cạnh đều có chút thay đổi, mang theo một tia lạnh lùng.

"Vậy... chuyện của ta là thế nào?" Thanh niên vẻ mặt bệnh tật vội vàng hỏi.

"Rất đơn giản, đây là thuật thôi miên, người trải qua thuật thôi miên, ngày hôm sau đều sẽ tinh thần sảng khoái." Gia Cát Đạo nói.

Lần này, sắc mặt thanh niên bệnh tật thay đổi, nhìn hằm hằm Sở Hạo.

Gia Cát Đạo vuốt râu dê, nói: "Cho nên! Chân tướng chỉ có một, hắn dùng Chướng Nhãn pháp đưa chư vị vào tròng, sau đó lại đi lừa gạt."

Sở Hạo không thể không bội phục, khả năng đổi trắng thay đen của lão đạo này quả thực chính là một Hòa Thân sống!

Một bên, Mộc Vũ Huân cắn môi hồng, nội tâm nàng rất xoắn xuýt.

Người của Mộc gia, từng người một ánh mắt từ không tin chuyển sang nghi vấn, nội tâm cũng rất xoắn xuýt.

Phu nhân rất tức giận, so với Sở Hạo, nàng càng tin tưởng Gia Cát Đạo lớn tuổi hơn, chỉ vào mũi Sở Hạo, giận dữ nói: "Ta biết ngay mà, ngươi tuổi còn trẻ thì làm sao có bản sự đó, ngươi quả nhiên là một kẻ lừa đảo."

Sở Hạo quét mắt nhìn phu nhân một cái, trong ánh mắt tràn đầy chán ghét, hắn mở miệng nói: "Ta không thể không bội phục ngươi."

Khóe miệng Gia Cát Đạo nhếch lên, thầm nghĩ: "Tiểu tử lừa đảo đòi đấu với ta, lão tử hành nghề này thì ngươi còn đang bú sữa mẹ đấy, dám cùng ta tranh giành khách hàng lớn."

Mọi người ánh mắt ngưng tụ, chẳng lẽ lời Gia Cát Đạo nói hoàn toàn là thật!

Sở Hạo cười lạnh nói: "Ta không thể không bội phục khả năng đổi trắng thay đen của ngươi, thật đúng là chỉ có một chân tướng! Ngươi tưởng mình là Gia Cát Conan à?"

"Phụt!"

Mộc Vũ Phi bật cười, như đóa hoa nở rộ, vô cùng xinh đẹp.

Gia Cát Đạo chằm chằm vào Sở Hạo, chỉ vào mũi hắn quát lớn: "Lớn mật! Bản đại sư cho ngươi thêm một cơ hội, đem tiền lừa gạt của Mộc gia trả lại cho bọn họ, sau đó cút khỏi đây."

Mộc Thành Lãng vội vàng nói: "Gia Cát đại sư, vị Sở... Sở sư phó này không có đòi tiền của chúng ta."

"Hả... Làm sao có thể?" Gia Cát Đạo sững sờ.

Không đòi tiền!

Lần này khiến Gia Cát Đạo không biết làm sao, hắn một mực chắc chắn Sở Hạo tới lừa tiền, kết quả người ta một phân tiền cũng không thèm lấy, cái này thật xấu hổ.

Mắt Gia Cát Đạo đảo liên tục, muốn tìm lối thoát cho mình, nói: "Tiểu tử này thiết kế trận âm mưu này, mấy vạn tệ đối với hắn quá ít, hắn là muốn mưu đồ số tiền lớn phía sau."

Mộc Thành Lãng ngượng ngùng nói: "Gia Cát đại sư, ngày hôm qua ta đưa ra hai mươi vạn, Sở đại sư cũng không có nhận số tiền này."

Hắn gọi Sở đại sư, vừa không đắc tội Sở Hạo, cũng không đắc tội Gia Cát Đạo.

Gia Cát Đạo hít sâu một hơi, có chút khó tin nhìn Sở Hạo.

Sở Hạo khoanh tay, lạnh lùng nói: "Ngươi nói xong chưa? Hiện tại đến lượt ta nói."

"Ngươi tên là Gia Cát Đạo đúng không? Mười ba tuổi được một đạo sĩ nhìn trúng đưa lên núi học nghệ, nhưng vì ham chơi, học ba năm cũng chẳng ra gì, sau đó bị đuổi đi, ra ngoài xã hội lăn lộn, từng theo hắc đạo, từng đi cướp bóc."

Giọng Sở Hạo không lớn, lại khiến tất cả mọi người nghe được rõ ràng.

Ánh mắt của mọi người không khỏi đổ dồn vào người Gia Cát Đạo.

Chỉ thấy vị Gia Cát đại sư này biến sắc, kinh ngạc nói: "Ngươi... làm sao ngươi biết!"

Câu nói này vừa thốt ra, hắn lập tức hối hận.

Sở Hạo tiếp tục nói: "Ngươi lăn lộn đến năm ba mươi tuổi vẫn không ra gì, thế là nghĩ đến bản lĩnh học trên núi năm xưa, đổi nghề làm phong thủy bói toán, từ đó đi theo con đường này. Năm nay bốn mươi tuổi, lẽ ra phải có chút gia sản, nhưng ngươi lại ham mê cờ bạc, mấy năm qua không tích cóp được đồng nào, ngược lại còn nợ nần chồng chất bên ngoài."

Mọi người lại nhìn Gia Cát Đạo, phát hiện sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, tái nhợt.

Sở Hạo lạnh lùng nói: "Ngươi nói ta là lừa đảo, ta thấy ngươi mới là kẻ lừa đảo đấy chứ? Gia Cát Conan."

Gia Cát Đạo bị nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, sợ tới mức lui về phía sau, nội tâm vô cùng chấn động.

Hắn quả thực mười ba tuổi lên núi, mười sáu tuổi xuống núi, lăn lộn ngoài xã hội mười mấy năm, đến năm ba mươi tuổi mới đổi nghề.

Thế nhưng, thời trẻ hắn dính vào cờ bạc, bên ngoài còn nợ không ít tiền, lâm vào đường cùng.

Không ngờ toàn bộ đều bị Sở Hạo nói trúng.

"Ngươi! Ngươi!"

Sở Hạo ánh mắt sắc bén, hừ lạnh nói: "Ngươi cái gì mà ngươi? Vốn dĩ hôm nay tâm tình đang tốt, lại bị loại cặn bã xã hội như ngươi phá hỏng, đã như vậy, bổn thiên sư sẽ đem những việc xấu xa thời trẻ của ngươi nói ra hết."

"Năm mười chín tuổi, ngươi cùng đồng bọn cướp một tiệm cơm, đám người các ngươi chém vào đùi ông chủ tiệm một đao, trúng vào động mạch đùi, đến hôm nay ông ta vẫn phải ngồi xe lăn."

Gia Cát Đạo kinh hãi ngã ngồi xuống đất, run rẩy nói: "Cái đó... đó không phải ta chém."

Mọi người không phải kẻ ngốc, nhìn biểu hiện của Gia Cát Đạo lúc này là biết thật hay giả.

Sở Hạo trong lòng cười lạnh, đấu với ta!

Lão tử tính toán chết ngươi.

"Đinh... Ký chủ trang bức thành công, nhận được 1 điểm trang bức."

"Năm hai mươi ba tuổi ngươi nợ tiền cờ bạc, bất đắc dĩ làm kẻ buôn người, thế nhưng còn chưa kịp ra tay thì ổ nhóm buôn người đó đã bị cảnh sát triệt phá, ngươi cũng may mắn thoát được một kiếp."

Gia Cát Đạo đã sợ đến bối rối, bị Sở Hạo dắt mũi kéo đi, hắn hoảng hốt nói: "Ta... lúc ấy ta nhất thời hồ đồ."

"Đinh... Ký chủ trang bức thành công, nhận được 1 điểm trang bức."

Sở Hạo trong lòng vô cùng sảng khoái, hắn lại tiếp tục nói: "Năm hai mươi bảy tuổi, ngươi nảy sinh ý đồ xấu, thấy một cô gái nhà giàu đi ngang qua liền bắt cóc nàng."

Gia Cát Đạo vội vàng quỳ xuống đất nói: "Đại sư, đại sư, ta không có bắt cóc nàng, nàng sau đó đá ta một cái rồi chạy mất, cầu đại sư đừng nói nữa, đừng nói nữa."

Sở Hạo trừng mắt nhìn hắn một cái, phất tay nói: "Bổn thiên sư còn chưa nói xong, ngươi ngắt lời cái gì? Cô gái kia bị ám ảnh tâm lý, kết quả ngày hôm sau ngoài ý muốn ngã lầu, chết não lâm sàng, lúc ấy hồn phách của nàng đã tìm tới ngươi."

"A!"

Gia Cát Đạo nghĩ đến một chuyện kỳ quái năm đó.

Khi hắn soi gương, bản thân trong gương rõ ràng lại nở nụ cười quỷ dị, lúc đó dọa hắn nhảy dựng, mấy ngày không dám về nhà.

Sở Hạo hừ lạnh nói: "May mắn cô gái kia không có việc gì, ngày đó chết lâm sàng là kiếp nạn trong bản mệnh của nàng, tâm mang oán hận nên mới hóa thành Lệ Quỷ tìm tới ngươi."

Gia Cát Đạo đã sợ đến mức nhũn cả người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...