Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cực Phẩm Tróc Quỷ [...] – Chương 87

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 87: Muốn ta giúp ngươi gọi muội tử sao?

Cô nàng hot girl thấp giọng nói: "Ý thức của hắn mạnh thật đấy."

Thanh niên nhuộm tóc khẽ co giật khóe miệng, nói: "Chẳng qua là vận khí tốt mà thôi."

Danh tiếng đều bị Sở Hạo cướp sạch, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Sở Hạo liếc nhìn hai người, lười biếng nói: "Tiếp theo các ngươi tự đánh đi, bản đại thần cũng chỉ có thể giúp đến đây thôi."

Từng đợt, đối phương thua cuộc.

Gã mù trong đội đối phương gào lên: "Ashe, ngươi dùng hack, ta muốn tố cáo ngươi."

Sở Hạo khinh miệt cười cười.

Tần Chính Vũ tháo tai nghe xuống, kích động nói: "Huynh đệ, làm sao ngươi làm được vậy?"

"Loại trò chơi này, chơi chính là ý thức, ngươi có biết thế nào là ý thức không?" Sở Hạo vênh váo đáp.

Tần Chính Vũ im lặng, hắn đương nhiên biết thế nào là ý thức, thế nhưng ý thức của ngươi cũng quá mức trâu bò rồi, nếu không phải tận mắt nhìn ngươi đánh, ta còn tưởng ngươi dùng hack thật đấy.

Đánh thêm vài ván nữa, Sở Hạo đánh cực kỳ mượt mà, hắn luôn nắm giữ nhịp độ trận đấu, đi tới đâu là đối phương nằm xuống tới đó.

Sắc mặt thanh niên nhuộm tóc ngày càng khó coi, hắn là đại thần trong nhóm người này, tài khoản ở các khu vực đều đạt bậc Vương Giả, kết quả lại bị Sở Hạo cướp hết danh tiếng.

Thanh niên nhuộm tóc trực tiếp thoát trò chơi, nói: "Không chơi nữa, không có ý nghĩa, chúng ta đi uống rượu thôi."

Tần Chính Vũ gật đầu, hắn cũng muốn tiếp xúc sâu hơn với Sở Hạo, lão cha nhà hắn cứ thúc giục mãi.

Cô nàng hot girl gật đầu nói: "Được! Để ta gọi thêm hai muội tử nữa, đều là những cô nàng xinh đẹp nha."

Rất rõ ràng, hai người này là cố ý, tổng cộng có ba nam nhân, mà muội tử chỉ gọi hai người, nói cách khác là không có phần của Sở Hạo.

Thanh niên nhuộm tóc tên là Thạch Chính Tín, hắn cười nói: "Huynh đệ, còn ngươi thì sao, có mang theo muội tử nào không?"

Hắn đang thăm dò Sở Hạo, tiểu tử này ăn mặc không mấy sang trọng, làm sao có muội tử? Cho dù có thì chắc cũng chẳng xinh đẹp gì cho cam, đoán chừng là hàng "khủng long" thôi.

Mà bọn họ, kẻ nào cũng là phú nhị đại hay quan nhị đại, bên người không thiếu gì mỹ nữ.

Đặc biệt là Thạch Chính Tín, nhà sở hữu tài sản hàng ức, điển hình là một phú nhị đại giàu có.

Sở Hạo nói: "Thôi vậy, ta sợ gọi tới quá nhiều người, lát nữa lại loạn hết cả đầu lên."

Đang khoác lác đấy à?

Còn gọi quá nhiều người!

Sao ngươi không gọi luôn người mẫu của công ty đối diện tiệm net đi?

Cứ việc giả vờ tiếp đi.

Thạch Chính Tín khinh miệt nói: "Không có muội tử thì cứ nói một tiếng, ta bảo bạn gái ta dẫn cho ngươi một đứa."

Sở Hạo cười cười nói: "Các nàng vẫn chưa tan tầm, đoán chừng phải chờ một lát."

Thạch Chính Tín cười lạnh trong lòng, tiểu tử này đúng là đang làm màu, lát nữa không có ai tới xem ngươi kết thúc kiểu gì, bèn nói: "Được! Chúng ta đi trước, đợi lát nữa các nàng tan tầm rồi, ngươi hãy gọi tới sau."

Sở Hạo cầm điện thoại, gửi cho Lạc Yên một tin nhắn: "Uống rượu không?"

Lạc Yên rất nhanh đã trả lời: "Không uống, ta đang cùng Doãn Nhi dạo phố."

Sở Hạo: "Vậy ta đi hẹn người khác."

Lạc Yên: "Đợi chút, gửi tin nhắn tới đây, ta đưa Doãn Nhi về nhà rồi qua."

Sở Hạo im lặng: "Dẫn nhiều người một chút, có một tên đang đứng trước mặt ta làm màu."

"Minh bạch."

Thạch Chính Tín bước ra từ một chiếc Lamborghini màu bạc, cười nói: "Huynh đệ, xe của ngươi đâu?"

Sở Hạo lắc đầu: "Ta không có xe."

Thạch Chính Tín cười đầy vẻ trào phúng, hôn cô nàng hot girl một cái như thể cố ý, nói: "Ha ha... Vậy chúng ta đi trước nhé."

Tần Chính Vũ đi tới nói: "Sở Hạo, có cần ta giúp ngươi gọi vài cô gái không?"

Sở Hạo khoanh tay, cười nói: "Ngươi cảm thấy ta cần sao?"

Tần Chính Vũ nghẹn lời, lắc đầu nói: "Ách... Ngươi đúng là không cần thật."

Ngồi lên xe Tần Chính Vũ, đi tới một tiệm KTV, nhìn cái tên kia, Sở Hạo cảm thấy rất quen.

"Mân Côi KTV."

Chẳng lẽ đây là địa bàn của Mân Côi Hội sao?

Đi theo Tần Chính Vũ, nhóm người Thạch Chính Tín đã đến nơi, ngoại trừ thanh niên nhuộm tóc và cô nàng hot girl, còn có nhiều người khác, cả nam lẫn nữ cộng lại có bảy tám người, ai nấy đều mang theo muội tử.

Thạch Chính Tín cười nói: "Huynh đệ, muội tử của ngươi vẫn chưa tới à?"

Những người khác ôm ấp mỹ nữ, vui vẻ nhìn Sở Hạo, Thạch Chính Tín đã kể với bọn họ rằng có một tên tiểu lưu manh đang giả vờ làm đại gia, giờ nhìn bộ dạng của Sở Hạo, rất rõ ràng chính là hắn rồi.

Sở Hạo nhìn đồng hồ nói: "Chẳng phải vẫn chưa tan tầm sao?"

Được!

Ngươi cứ tiếp tục diễn, lát nữa xem ngươi kết thúc thế nào.

Thạch Chính Tín cười lạnh, hắn thích nhất là vả mặt loại người này.

"Hạo ca!" Một giọng nói kinh hỉ vang lên.

Mọi người quay đầu nhìn lại, một nam tử mặc tây phục, đầu nhuộm tóc, trên mặt còn dán băng gạc, nhìn thấy Sở Hạo thì mừng rỡ như điên.

Vương Đại Lực!

Thằng này trước đó bị mình đánh cho bị thương vẫn chưa khỏi, đổi bộ quần áo nên suýt nữa không nhận ra.

Sở Hạo cười nói: "Đại Lực, ngươi làm gì ở đây?"

Vương Đại Lực vội vàng nói: "Trông coi bãi thôi ạ, Hạo ca đến chơi sao? Có cần ta giúp đặt phòng VIP không?"

Nhóm người Thạch Chính Tín nhìn nhau, ánh mắt càng thêm khinh miệt, hóa ra chỉ là một tên lưu manh trông bãi, thằng này còn quen biết loại người như vậy, đúng là không thể lên nổi mặt bàn.

"Có người đặt rồi, hôm nay đến chơi cùng bạn bè thôi."

Vương Đại Lực nói: "Hạo ca ở phòng nào ạ?"

"VIP007."

Tiến vào phòng, bên trong trang hoàng quả nhiên rất xa hoa, không gian vô cùng rộng lớn, các loại rượu vang, bia bày đầy tủ rượu, còn có một vị bartender đang đứng tại quầy bar.

Mọi người khui rượu ca hát, đùa giỡn vui vẻ, ngược lại hoàn toàn gạt Sở Hạo sang một bên.

Thạch Chính Tín muốn chính là hiệu quả này.

Cho ngươi làm màu, cứ để ngươi ngồi lạnh lẽo cả đêm.

Chỉ có Tần Chính Vũ đến tìm Sở Hạo trò chuyện uống rượu, còn đám muội tử kia thì chẳng thèm để ý tới hắn.

Một gã cười nói: "Thạch Chính Tín, ngươi dù sao cũng là người có thân phận địa vị, sao lại chấp nhặt với loại người này? Càng chơi càng thụt lùi rồi đấy."

Thạch Chính Tín cười nói: "Tên tiểu tử kia chơi game làm màu thì thôi đi, ngươi biết lúc ta gọi muội tử hắn nói gì không? Hắn sợ gọi tới quá nhiều người, làm ta sợ chết khiếp đấy."

"Ha ha... Đúng là biết diễn thật, lát nữa xem hắn kết thúc kiểu gì."

Đúng lúc này cửa phòng mở ra, chỉ thấy Vương Đại Lực dẫn đầu, cùng một người khác đi vào, chính là tên lưu manh lớn tuổi kia, một trong những thủ hạ đắc lực của Mân Côi, tên là Chu Thanh.

Chu Thanh cũng mặc tây phục đeo cà vạt, nhìn thấy Sở Hạo thì vô cùng vui mừng, nói: "Hạo ca, sao ngài lại tới đây? Cũng không nói với chúng ta một tiếng, nếu không phải Đại Lực tình cờ gặp ngài, còn không biết ngài tới KTV của chúng ta chơi đấy."

Sở Hạo cười cười, cùng hắn uống một ly.

"Lại là một tên lưu manh, tiểu tử này trước kia từng lăn lộn giang hồ à?" Cô nàng hot girl nói.

Một cô gái khác nói: "Ta thấy cũng gần như vậy, những người này không lên nổi mặt bàn đâu, có biết người nổi tiếng nhất vùng này là ai không?"

Cô nàng hot girl hưng phấn nói: "Ngươi nói là lão đại của Mân Côi Hội, Khôi Tỷ sao?"

Cô gái kia gật đầu nói: "Ta đã từng thấy Khôi Tỷ một lần, khí phách kinh người, đó mới là đại lão chân chính, ngay cả những đại lão sở hữu tài sản hàng ức đứng trước mặt nàng cũng phải gọi một tiếng Khôi Tỷ."

Thạch Chính Tín đương nhiên cũng từng nghe danh Khôi Tỷ, cha hắn gặp mặt cũng phải cung kính gọi một tiếng Khôi Tỷ, đủ thấy năng lượng của nàng lớn đến mức nào.

Nhóm người Thạch Chính Tín vẫn coi thường Sở Hạo, quen biết mấy tên lưu manh không lên nổi mặt bàn thì tính là gì.

Chu Thanh nói: "Khôi Tỷ nói, để ta trông chừng ngài, lát nữa nàng sẽ qua đây."

Sở Hạo nói: "Các lão đại của các ngươi không bận sao?"

Chu Thanh cười nói: "Có bận đến mấy cũng phải tới chứ, Hạo ca bây giờ chính là nhân vật phong vân mà."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...