Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cuồng Long Xuất Ngục – Chương 37

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Lúc này, tại đại sảnh tầng cao nhất.

Do lần thất bại trước, không khí hiện trường có chút nặng nề và căng thẳng.

Mọi người đều nôn nóng chờ đợi, kỳ vọng Nhị đương gia đắc thắng trở về, dương mi thổ khí.

“Long Vương đại nhân.” Tô Lâu Xuyên cũng có chút đứng ngồi không yên, thấp giọng hỏi: “Lần này thật sự không thành vấn đề chứ? Có cần tăng phái thêm nhân thủ xuống chi viện không?”

Hắc Long Vương cười: “Tô lão bản, cứ yên tâm.”

“Nhị đệ của ta chính là tay súng thiện xạ, bách phát bách trúng, không phát nào trượt!”

“Chỉ cần hắn ra tay, tùy tiện nổ một phát súng, tên tiểu tử kia có khi còn chưa kịp phản ứng đã bị bắn nát đầu!”

“Không có gì bất ngờ xảy ra, giờ này hẳn hắn đang kéo xác tên tiểu tử kia bước vào thang máy rồi.”

Lời vừa dứt, các thủ hạ tại hiện trường cũng sôi nổi hưởng ứng.

“Thương pháp của Nhị đương gia thiên hạ vô song! Chắc chắn sẽ vạn vô nhất thất!”

“Ta đi ra cửa thang máy đón Nhị đương gia chiến thắng trở về đây!”

Đang lúc đàm tiếu.

“Báo ——!”

Một tên tiểu lâu la hoảng loạn xông vào.

Hắc Long thấy thế, cười nói: “Là Nhị đệ của ta đã về!”

Tiểu lâu la còn chưa kịp bẩm báo, phía sau đã truyền đến từng tràng tiếng kêu thảm thiết.

Mọi người trong đại sảnh nghe tiếng, sôi nổi cười nói.

“Xem ra tên tiểu tử kia vẫn chưa chết, còn kêu được!”

“Chắc là Nhị đương gia thương hạ lưu tình, để lại cho hắn một cái mạng nhỏ!”

“Hắc hắc, với thương pháp của Nhị đương gia, có thể bắn mà tránh đi yếu hại! Đủ cho hắn nếm mùi!”

“Chậc chậc…… Tiếng kêu này thật thê thảm quá!”

Chỉ có Hắc Long nghe tiếng thì hơi chau mày, thầm nghĩ: Âm thanh này sao mà quen tai thế? Nghe như là Nhị đệ của mình đang kêu thảm ở bên ngoài?

Đang còn nghi hoặc.

Liền thấy Nhất Nhãn mặt đầy máu, được hai tên lâu la dìu vào đại sảnh.

Mọi người thấy thế, tiếng cười vang lập tức im bặt, ai nấy đều hoảng sợ.

“Đại ca!”

“Ngươi phải báo thù cho ta!”

Nhất Nhãn che đôi mắt của mình, lớn tiếng kêu thảm.

“Tên tiểu tử kia…… bắn mù mắt ta rồi! Ta không nhìn thấy gì nữa! A ——!!!”

Hắc Long nhìn thấy tâm phúc của mình thê thảm như vậy, tức đến thất khiếu bốc khói, trừng mắt muốn nứt!

“Tiểu tử thúi! Khinh người quá đáng!!!”

Đầu tiên là đồ đệ của mình bị đánh gãy hai chân, tiếp theo lại là tâm phúc bị bắn mù mắt.

Đánh chó cũng phải ngó mặt chủ!

Đây rõ ràng là không coi Hắc Long ra gì!

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào!?”

Lúc này, một lão giả bên cạnh Hắc Long đứng dậy truy vấn: “Tại sao Nhị đương gia lại bị bắn mù mắt? Còn những người khác đâu!?”

Lão giả này là đệ nhất cao thủ dưới trướng Hắc Long, nhân xưng Từ đại sư, chính là một vị Võ đạo tông sư.

Ông ta cùng Nhị đương gia đều là phụ tá đắc lực của Hắc Long, một người viễn trình không phát nào trượt, một người cận chiến không ai địch nổi.

Câu hỏi của Từ đại sư cũng là nghi vấn trong lòng mọi người.

“Không còn ai cả!”

“Đều bị tên tiểu tử kia bắn chết hết rồi!”

“Chỉ có Nhị đương gia là bị bắn mù mắt, ném trở về.”

Cái gì!?

Mọi người nghe vậy, sôi nổi kinh hãi.

“Chẳng lẽ trong tay tên tiểu tử kia cũng có súng?”

“Không đúng —— cho dù là vậy! Tên tiểu tử đó chỉ có một mình, các ngươi đông người như thế, lại còn có tay súng thiện xạ như Nhị đương gia, sao vẫn không đánh lại hắn!?”

Từ đại sư chau mày, thầm nghĩ: Chẳng lẽ tên tiểu tử đó cũng giống như mình, đồng bì thiết cốt, đao thương bất nhập?

Tên tiểu lâu la lắc đầu nguầy nguậy, dốc hết sức lực dùng ngôn từ để miêu tả lại mọi chuyện đã xảy ra.

Cảnh tượng thảm thiết và đẫm máu đó, chỉ cần hồi tưởng lại thôi cũng khiến tên tiểu lâu la cảm thấy ác hàn, kinh hồn táng đảm.

“…… Viên đạn không thể bắn trúng hắn…… Phanh một tiếng, viên đạn liền bay ngược trở lại…… Tất cả đều chết hết rồi…… Thật là đáng sợ……”

Mọi người nghe vậy, ai nấy đều hoảng sợ.

“Xem ra chúng ta đã khinh địch rồi!” Hắc Long cũng khiếp sợ không kém, “Không ngờ tên tiểu tử kia lại lợi hại đến vậy?”

Lúc này, Từ đại sư trầm giọng nói: “Hóa ra là một vị Thuật pháp chân nhân! Khó trách Nhị đương gia lại thua trong tay đối phương!”

Dù là Võ đạo tông sư hay Thuật pháp chân nhân, khác biệt chỉ nằm ở chỗ một bên ngoại luyện gân cốt da, một bên nội luyện một hơi, phương pháp tu luyện khác nhau mà thôi, khó phân cao thấp.

Nhưng Thuật pháp chân nhân am hiểu thi pháp, viễn trình đả kích mới là sở trường của họ.

Nhị đương gia tuy là tay súng thiện xạ, nhưng gặp phải Thuật pháp chân nhân thì chẳng khác nào bị đả kích hạ cấp, căn bản không cùng một đẳng cấp.

“Lão Từ, ông thấy thực lực tên tiểu tử đó thế nào, có nắm chắc đối phó không?” Hắc Long hỏi.

“Nghe các thủ hạ kể lại, tên tiểu tử đó quả thực có chút đạo hạnh.” Từ đại sư tự tin cười, “Nhưng lão phu luyện thể 50 năm, mặc cho thuật pháp của hắn có cường đại thế nào, chỉ cần bị ta áp sát, chính là ngày tàn của hắn!”

Hắc Long gật đầu nói: “Tốt! Lần này chúng ta cùng xuống đó, gặp tên tiểu tử kia!”

Lần này, Hắc Long không dám khinh suất, dẫn chúng xuống lầu, đích thân áp trận.

“Vì Nhị đương gia báo thù!”

“Đi theo Từ đại sư, cùng nhau giết chết tên tiểu tử đó!”

Các đầu mục còn lại cũng sôi nổi hưởng ứng, đứng dậy đi theo Hắc Long, mênh mông cuồn cuộn xuống lầu.

Lúc này, Diệp Phong khoanh tay đứng ở đại sảnh tầng một.

Tự thân tỏa ra một luồng uy áp khí phách, ép cho cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Sự kiên nhẫn của Diệp Phong đã sắp cạn kiệt, đang định tự mình lên lầu lấy đầu Hắc Long.

“Diệp…… Diệp tiên sinh……”

Lúc này, cô tiểu mỹ nữ ở quầy phục vụ nơm nớp lo sợ bưng một chén nước đi tới trước mặt.

“Mời…… mời ngài uống nước……”

Tiểu mỹ nữ hai tay dâng ly nước lên, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Phong.

“Ân?”

Diệp Phong ngẩn ra, tiếp nhận ly nước, thấy nàng sợ đến run rẩy, tò mò hỏi: “Ngươi không sợ ta sao?”

Nghe vậy, tiểu mỹ nữ run lên, lí nhí đáp: “Sợ……”

“Sợ ta mà ngươi còn dám mang nước đến cho ta?” Diệp Phong đầy hứng thú hỏi.

“Chính vì sợ…… nên mới mang nước cho ngài…… cầu xin ngài đừng…… đừng giết chúng tôi……” Tiểu mỹ nữ nức nở nói.

Diệp Phong cười cười: “Yên tâm đi.”

Đang lúc nói chuyện, thang máy ở đại sảnh “đinh” một tiếng rồi từ từ mở ra.

Cùng lúc đó, từ cầu thang bộ cũng truyền đến tiếng bước chân rầm rập đi xuống.

Giây tiếp theo, từ cầu thang bộ và thang máy, một đám người đồng loạt xông ra, chia làm hai bên đứng.

Cuối cùng, Hắc Long Vương dẫn chúng nhân ung dung bước ra.

“Cuối cùng cũng đến rồi……” Diệp Phong nhìn chằm chằm gã nam tử vạm vỡ cầm đầu, thầm nghĩ người này chính là một trong chín tên nghĩa tử dưới trướng Thất sư phụ, Hắc Long sao?

“Tiểu tử, không phải ngươi muốn gặp ta sao?” Hắc Long gầm lên như sấm, “Hắc Long Vương ta tới đây!”

Hắc Long Vương vừa hiện thân, khí thế mười phần, lập tức trấn giữ hiện trường, khiến đám nhân viên phục vụ tại quầy không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

“Tiểu tử thúi, mau giao Long Vương lệnh ra đây!”

“Thấy Hắc Long Vương rồi, còn không mau quỳ xuống nghênh đón!”

Đám tiểu đầu mục phía sau Hắc Long cũng sôi nổi kêu gào.

“Đại vương, ngài cứ đứng đó. Để ta đi xử lý tên tiểu tử này!”

Từ đại sư chấn hưng tinh thần, bước chân nhanh dần, lao về phía Diệp Phong.

/93//

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...