Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cuồng Long Xuất Ngục – Chương 40

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Theo sau sự thần phục của Hắc Long.

Đám người xung quanh, đâu còn dám chậm trễ?

Liền đồng loạt quỳ một gối xuống đất, cùng nhau hô lớn.

“Cung nghênh Long Vương!”

“Cung nghênh Long Vương!!”

“Cung nghênh Long Vương!!!”

Trong chớp mắt, tại đại sảnh, tiếng hô vang dội như sóng trào, mọi người đồng thanh hô lớn Long Vương.

Cảnh tượng chấn động này khiến cho Tô Lâu Xuyên cùng đám phú hào Yến Kinh đứng một bên đều ngẩn ngơ.

Thấy tại hiện trường chỉ còn Diệp Phong đứng đó ngạo nghễ, những người còn lại đều lần lượt quỳ lạy.

Đám người Tô Lâu Xuyên cũng không dám đứng quá nổi bật.

Thế là đành phải theo số đông, ngồi xổm xuống đất, không dám hé nửa lời.

Họ sao có thể ngờ tới, vốn tưởng rằng sẽ được chứng kiến cảnh Hắc Long lên ngôi, không ngờ giữa đường lại xuất hiện một vị Long Vương mới?

Rốt cuộc đây là chuyện gì chứ?

Đến tận bây giờ, Tô Lâu Xuyên vẫn còn mơ hồ.

Hắn lén ngẩng đầu, đánh giá Diệp Phong vài cái.

Trong lòng nghi hoặc: Tiểu tử này thật sự là kẻ bị Diệp gia vứt bỏ sao? Sao chớp mắt đã biến thành Long Vương của thế giới ngầm rồi?

Diệp Phong hắng giọng một tiếng.

Mọi người lập tức im bặt, không dám thở mạnh.

Hiện trường lại khôi phục vẻ tĩnh mịch.

Diệp Phong nhìn lướt qua hiện trường, rồi hỏi: “Hắc Long!”

“Hôm qua ta chẳng phải đã nhắn người truyền lời sao? Bảo ngươi lập tức triệu tập đám Long Tử khác tới đây gặp ta.”

“Tại sao hiện tại chỉ có một mình ngươi? Tám tên còn lại đâu!?”

Dưới trướng Bảy vị sư phụ có tổng cộng chín tên nghĩa tử, kẻ nào cũng thực lực bất phàm, xưng bá một phương.

Mà Bảy vị sư phụ từng nói, nếu bọn họ phục thì trọng dụng, kẻ nào không phục thì diệt trừ.

Nhưng Diệp Phong không ngờ, lần đầu tiên vận dụng Long Vương Lệnh triệu tập mọi người, trong chín người chỉ có một kẻ có mặt.

Đối mặt với sự chất vấn của Diệp Phong, Hắc Long sợ đến mức mồ hôi lạnh túa ra, vội đáp: “Bẩm Long Vương.”

“Ta đã thông báo việc này cho những người khác. Chỉ là……”

Hắc Long lộ vẻ khó xử, tình huống có chút phức tạp, không biết nên bắt đầu từ đâu.

“Chỉ là cái gì?” Diệp Phong hỏi.

“Chỉ là nay đã khác xưa.” Hắc Long thở dài, nói, “Từ sau khi lão Long Vương mất tích, chín người chúng ta vì tranh quyền mà trở mặt.”

“Hiện tại mỗi người chiếm giữ một châu, tự xưng vương, không ai phục ai.”

“Lời ta nói, bọn họ sẽ không nghe đâu.”

Nghe vậy, Diệp Phong gật đầu.

Tình huống này, Bảy vị sư phụ tự nhiên đã sớm dự đoán được.

Cho nên mới bảo Diệp Phong cầm Long Vương Lệnh, chỉnh đốn lại Long Môn.

Tránh để chín người bọn họ tiếp tục chém giết lẫn nhau.

Nghĩ một lát, Diệp Phong lại tiếp tục nói: “Vậy ngươi hãy thuật lại toàn bộ sự việc hôm nay cho bọn họ.”

“Lấy danh nghĩa của ta, tiếp tục triệu tập! Hạn trong ba ngày, phải đến gặp ta!”

“Ba ngày sau, kẻ nào không tới, chặt tay trừng trị!”

“Quá thời hạn mà vẫn không tới, giết không tha!”

Hắc Long lĩnh mệnh, vội vàng đi sắp xếp.

“Đều đứng dậy đi.”

Diệp Phong phất tay, lúc này mọi người mới thoát khỏi áp lực vừa rồi, chậm rãi đứng dậy, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Long Vương đại nhân.” Hắc Long khom người nói, “Mời ngài theo ta lên tầng cao nhất của tòa nhà nghỉ ngơi.”

Mọi người vây quanh, tiền hô hậu ủng, đúng lúc Diệp Phong sắp bước vào thang máy.

Bên ngoài đại sảnh, đột nhiên truyền đến từng tràng chửi bới, thanh thế ngày càng lớn.

“Tên tiểu tử Diệp Phong kia đâu? Còn ở đây không?”

“Mẹ kiếp! Dám phế một bàn tay của ta! Xem hôm nay lão tử thu thập ngươi thế nào!”

Chỉ thấy Cường Ca, một tay quấn băng vải, hùng hùng hổ hổ dẫn theo đám người xông vào.

Chỉ có điều lần này, theo sau Cường Ca là hàng trăm hàng ngàn huynh đệ.

Hóa ra, trong lúc Cường Ca đến bệnh viện băng bó vết thương, thủ hạ của hắn cũng đã gọi thêm người tới tiếp ứng.

Gần như toàn bộ nhân thủ Long Môn tại chín khu Yến Kinh, vừa nghe tin tay Cường Ca bị phế, đều lần lượt tới hỗ trợ lấy lại thể diện.

Thanh thế to lớn như vậy, ngay cả Hắc Long nhìn thấy cũng không khỏi kinh ngạc.

“Đây là người của ai?” Hắc Long kinh ngạc chất vấn.

Đám đầu mục lớn nhỏ đứng một bên, phàm là thấy người quen, đều sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, không dám hé răng.

“Người đâu!? Chạy rồi à!?”

Cường Ca kiêu ngạo trở lại đại sảnh, lập tức đụng mặt Hắc Long cùng đám đại lão.

“Hắc…… Hắc Long Vương!?”

Cường Ca sợ đến mức co rúm người lại, khí thế lập tức bị dập tắt.

“Tiểu Cường Tử, ngươi mang nhiều người tới đây làm gì? Muốn tạo phản sao?”

Hắc Long giận dữ mắng.

Khiến Cường Ca run cầm cập.

Hắn cũng không ngờ tới, Hắc Long Vương không ở tầng cao nhất của tòa nhà, sao đột nhiên lại chạy xuống dưới?

“Ngươi không phải đang tìm ta sao?”

Diệp Phong cười nhạt, lại đi ngược trở lại.

Gặp lại Diệp Phong, đúng là kẻ thù gặp mặt, hết sức đỏ mắt.

Vừa rồi ở bệnh viện, hắn được thông báo rằng bàn tay của mình không thể nối lại được nữa.

Cường Ca lập tức bị phẫn nộ làm cho mất lý trí, chẳng màng đến việc Hắc Long Vương đang ở đây, lập tức chỉ vào Diệp Phong, giận dữ hét: “Họ Diệp, ngươi còn dám ở đây!”

“Ngươi phế một bàn tay của ta, ta muốn ngươi phải nợ máu trả bằng máu!”

“Hắc Long Vương đại nhân, tên tiểu tử họ Diệp này……”

Nói đoạn, Cường Ca còn định giải thích với Hắc Long Vương.

Nhưng Hắc Long thấy vậy, sợ đến mức máu trong người như đông cứng lại.

Không ngờ thủ hạ của mình lại dám đối đầu với Long Vương!

Nếu bị trừng phạt xuống, Hắc Long làm sao gánh nổi!?

“Mẹ kiếp, Tiểu Cường Tử! Ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi à!”

Hắc Long nói đoạn, một cái tát tát bay Cường Ca ra ngoài.

“Danh tính của Long Vương mà ngươi cũng dám gọi sao! Ngươi còn dám đối đầu với Long Vương!”

“Lão tử đánh chết ngươi!”

Hắc Long vừa động thủ, thủ hạ lập tức xông lên, bắt lấy Cường Ca, chờ Long Vương xử trí.

“Long Vương!? Đây…… Tiểu tử này!?”

Cường Ca bị đánh đến mặt sưng vù, lập tức ngẩn người.

Hắn thực sự không thể nào liên tưởng người trước mắt với vị Long Vương trong truyền thuyết.

Chẳng phải hắn là kẻ bị Diệp gia vứt bỏ sao?

“Mở mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ! Đây là tân nhậm Long Vương!”

Hắc Long giận dữ, lại một cước đá Cường Ca lăn ra đất.

Sau đó khom người nói: “Thỉnh Long Vương đại nhân bớt giận.”

“Việc này nên xử trí thế nào, thỉnh Long Vương định đoạt.”

Lúc này, đám người Cường Ca mới phản ứng lại.

Đồng loạt dập đầu lia lịa, cầu xin: “Tiểu nhân có mắt không tròng, thật sự không biết ngài!”

“Cầu Long Vương khai ân, tha cho chúng ta một mạng chó!”

Diệp Phong lạnh lùng nhìn lướt qua đám người này, tự nhiên lười ra tay.

“Hứa Như Hải bảo các ngươi đối phó ta thế nào?” Diệp Phong tò mò hỏi.

“Bẩm Long Vương……” Cường Ca lập tức trả lời, “Hắn bảo phế bỏ tứ chi của ngài, rồi ném xuống hào nước cho cá ăn……”

Hắc Long vừa nghe, giận tím mặt: “Tên họ Hứa này thật to gan lớn mật! Ta sẽ dẫn người đi xử lý hắn ngay!”

Diệp Phong nghe vậy, bình tĩnh cười: “Có đi mà không lại thì thật thất lễ!”

“Ta có thể tha cho các ngươi một lần. Nhưng các ngươi hẳn là biết mình nên làm gì chứ?”

Cường Ca ngẩn ra, ngay sau đó hiểu ý, lập tức nói: “Thỉnh Long Vương đại nhân yên tâm, chúng ta đi tìm tên họ Hứa kia tính sổ ngay! Nợ máu trả bằng máu!”

Ngay sau đó, Cường Ca dẫn đám người lại mênh mông cuồn cuộn rời khỏi tòa nhà.

Còn Diệp Phong cũng theo Hắc Long và đám người đi thang máy lên tầng cao nhất.

Đúng lúc này, Yến Kinh Vệ canh giữ bên ngoài thấy hàng ngàn người vội vã quay lại, không biết bên trong tòa nhà đã xảy ra chuyện gì.

“Đi theo ta vào xem tình huống!”

Áo Tơ Vàng phất tay, lập tức dẫn theo một đội ngũ xông vào tòa nhà.

/93//

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...