Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cuồng Long Xuất Ngục – Chương 46

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Lúc này, các vị khách trong nhà hàng cũng lần lượt quay đầu, thấp giọng bàn tán.

“Các người mau nhìn! Kia chẳng phải là vị trí Đế Vương của nhà hàng sao?”

“Ngồi ở chỗ đó sẽ có một loại cảm giác nhìn xuống thiên hạ. Ngày thường muốn hẹn trước đều phải xếp hàng mấy tháng trời đấy.”

“Hai người trẻ tuổi kia sao lại ngồi ở chỗ đó?”

“Có lẽ là không biết quy định hẹn trước, thấy không có ai nên tùy tiện ngồi đại vào chăng?”

Susan bị những lời của anh họ làm cho ngẩn người.

Lại nghe người khác thảo luận, lúc này cô mới ý thức được, chỗ hai người bọn họ đang ngồi đích xác có chút khác biệt với bình thường.

Bởi vì hai người vừa mới ngồi xuống, còn chưa gọi món, cho nên mới có vẻ như là đang ngồi bừa.

“Ngươi nói không sai.” Lúc này, Diệp Phong mở miệng, “Nơi này đúng là vị trí mà Long Vương đã đặt tối nay.”

Tô Triết nghe vậy giật mình, trừng mắt nhìn Diệp Phong, nói: “Ngươi đã biết mà còn dám ngồi ở đây? Tìm chết sao!?”

“Ngươi lại là ai?” Diệp Phong ngẩng đầu, liếc nhìn Tô Triết một cái.

Thấy giữa mày hắn có bảy tám phần tương tự với Tô Lâu Xuyên, y cũng lờ mờ đoán được thân phận của đối phương.

Không ngờ hôm nay mới vừa quen biết Tô Lâu Xuyên, thế nhưng ông ta lại là người cùng nhà với Susan.

“Ta là Tô Triết!” Tô Triết kiêu ngạo tự báo gia môn, “Ba ta là Tô Lâu Xuyên, Phó chủ tịch Tập đoàn Tô thị!”

Tô Triết là con cháu dòng chính của Tô gia, đứng trước mặt một kẻ thuộc dòng thứ như Susan, cảm giác ưu việt của hắn vô cùng mãnh liệt.

“Nguyên lai là Tô gia đại thiếu gia sao!”

Lúc này, những vị khách khác trong nhà hàng nghe thấy Tô Triết tự báo danh tính, đều đồng loạt quay đầu lại, không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

“Được rồi, ta biết rồi.” Diệp Phong hiểu rõ ý đồ đến của Tô Triết, nể tình kẻ không biết không có tội, y liền xua tay đuổi khéo: “Trở về nói với cha ngươi, tâm ý của ông ấy ta đã nhận. Ngươi về đi.”

“……” Tô Triết nghe xong, nhất thời không nói nên lời.

Trong lòng thầm nghĩ ngươi rốt cuộc là cái thá gì chứ? Sao lại quay sang đuổi ta đi?

Tô Triết tức khắc bị chọc cho bật cười: “Người nên đi là ai mới phải! Tự giác một chút đi, đừng để ta phải gọi người!”

Susan thấy thế, cũng lo lắng là bọn họ ngồi nhầm vị trí đã được người khác đặt trước, thế là vội khuyên nhủ: “Diệp Phong, hay là chúng ta đổi vị trí đi. Bên kia vẫn còn rất nhiều chỗ trống.”

“Không cần.” Diệp Phong ra hiệu bảo cô không cần sốt ruột, “Đây chính là vị trí của ta.”

“Ta đã ngồi ở đây, thì dù Thiên Vương lão tử có đến cũng không cần phải nhường!”

Lời này vừa thốt ra, các vị khách xung quanh đều đồng loạt kinh hãi.

“Ngọa tào! Tiểu tử này là ai vậy?”

“Khẩu khí thật lớn!”

“Nhìn có vẻ quen mắt…… Ngọa tào, đây chẳng phải là đứa con bị ruồng bỏ của Diệp gia sao!”

Bởi vì sau khi ra tù vào ngày hôm qua, tin tức của y đã lên trang đầu, cho nên rất nhiều người vẫn còn ấn tượng với Diệp Phong.

Tô Triết tỉ mỉ đánh giá Diệp Phong, rồi lập tức cười thành tiếng: “Ta còn tưởng là ai mà khẩu khí cuồng vọng như thế! Hóa ra là cái loại phế vật bị Diệp gia vứt bỏ như ngươi!”

Vừa rồi thấy Diệp Phong khẩu xuất cuồng ngôn, Tô Triết thật sự có chút hoảng sợ, thầm nghĩ tiểu tử này không lẽ chính là vị Long Vương ngầm gì đó trong miệng lão ba sao?

Nhưng rất nhanh, theo sau việc có người tại hiện trường vạch trần thân phận thật sự của Diệp Phong, Tô Triết đã thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là một đứa con bị vứt bỏ của Diệp gia mà cũng dám ở trước mặt mình làm màu sao?

“Họ Diệp kia, ta hạn cho ngươi ba giây đồng hồ, lập tức cút xéo cho ta!” Tô Triết lạnh lùng cười nói, “Bằng không ta sẽ khiến ngươi không còn chỗ dung thân ở đất Yến Kinh này!”

Tô gia xếp hàng một trong mười đại hào tộc ở Yến Kinh, có tiền có thế, nếu muốn nhắm vào một người bình thường, đích xác có thể phong sát, tùy ý nhào nặn.

Xung quanh có vài vị khách hảo tâm thấy thế cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Tiểu tử, ngươi mau rời đi đi.”

“Ngươi mới ra tù, lại bị gia tộc đuổi đi, ngươi đấu không lại Tô gia đâu.”

“Hảo hán không chịu thiệt trước mắt!”

Susan tuy rằng phẫn nộ trước sự bá đạo của anh họ, nhưng cô thấp cổ bé họng, cũng chẳng có cách nào.

Hơn nữa tối nay tại đây lại không có người của Triệu gia đến chống lưng cho Diệp Phong.

Cho nên Susan cũng có ý định rời đi.

“Diệp Phong, chúng ta đổi chỗ khác ăn cơm đi.”

Trêu vào không nổi thì chẳng lẽ còn không trốn nổi sao?

Nhưng Diệp Phong vẫn lù lù bất động, y lạnh lùng liếc nhìn Tô Triết một cái.

“Ngay cả cha ngươi đứng trước mặt ta cũng không dám nói những lời này.”

Diệp Phong lạnh giọng cảnh cáo.

“Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, hạn cho ngươi ba giây đồng hồ biến mất khỏi mắt ta.”

“Bằng không, ta cũng sẽ khiến ngươi không còn chỗ dung thân ở đất Yến Kinh này!”

Diệp Phong đem nguyên văn câu nói đó trả ngược lại cho hắn.

Hơn nữa y nói được thì chắc chắn sẽ làm được!

Cái gì!?

Lời này vừa nói ra, hiện trường tức khắc tĩnh lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt như nhìn kẻ điên để chằm chằm vào Diệp Phong.

Không ngờ y dám nói chuyện với đại thiếu gia Tô gia như thế?

“Khiến ta không còn chỗ dung thân sao!?”

Tô Triết lập tức bị chọc cho bật cười.

“Ta đảo mắt muốn xem, ngươi có thể càn rỡ được bao lâu?”

Tô Triết vừa định gọi người, bỗng nhiên nghĩ đến việc phụ thân còn chưa có cơ hội tới đây kính rượu, bản thân còn phải giả vờ như vô tình đi ngang qua mới được.

Nếu gọi phụ thân xuống đây cùng nhau đuổi cổ tiểu tử này đi, lại giành được sự tán thưởng của vị Long Vương ngầm kia, biết đâu hai cha con bọn họ còn có thể cùng đại lão dùng bữa cơm.

Nghĩ đến đây, Tô Triết lập tức gọi điện thoại cho phụ thân.

“Thế nào? Đã bắt chuyện được chưa?” Tô Lâu Xuyên vừa nhấc máy liền hỏi ngay.

“Ai, đừng nói nữa.” Tô Triết oán giận đáp, “Ở đây có một tên không có mắt đã chiếm mất vị trí dùng bữa của Long Vương. Còn nói ai tới cũng vô dụng.”

Cái gì!?

Tô Lâu Xuyên nghe xong, tức khắc vừa kinh vừa giận.

Là kẻ nào mà gan to bằng trời, dám chiếm chỗ của Long Vương? Long Vương đại nhân sao có thể bằng lòng cho được?

“Được, ngươi chờ đó, ta xuống ngay lập tức!”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Triết lạnh lùng nhìn về phía Diệp Phong: “Ngươi chẳng phải nói cha ta ở đây cũng không dám làm gì ngươi sao?”

“Thật khéo, cha ta đang ở ngay trên lầu. Ông ấy sẽ dẫn người xuống thu thập ngươi ngay bây giờ!”

“Hừ, giờ ngươi có hối hận cũng không kịp nữa rồi!”

/93//

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...