Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cuồng Long Xuất Ngục – Chương 98

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Linh chi ngàn năm a!”

Lưu Văn Cảnh thấy Diệp Phong lấy ra một tiểu khối dược liệu kia, dùng mũi nhẹ nhàng ngửi một cái, căn cứ dược hương nồng đậm, liền đại khái phán đoán ra niên đại cụ thể.

Dù sao, Lưu Văn Cảnh cũng là lão trung y, dược liệu qua tay lão không có một vạn cũng có tám ngàn, thậm chí không cần nhìn, chỉ cần dùng mũi ngửi một chút là có thể phân biệt dược liệu tốt xấu.

“Nhãn lực của ngươi quả nhiên không tệ.” Diệp Phong khen ngợi cười nói, “Không sai, đây đúng là linh chi ngàn năm.”

“Ai nha nha, thật là linh chi ngàn năm sao? Ta còn tưởng rằng mình đoán sai rồi chứ!”

Lưu Văn Cảnh kinh ngạc không thôi: “Không hổ là Diệp thần y, ngay cả loại linh dược hiếm thấy này mà cũng có thể kiếm được!”

“Ta nhớ trong sách cổ có ghi chép, linh chi ngàn năm này chính là có hiệu quả cải tử hoàn sinh a! Là chân chính hoàn dương thảo!”

“Không sai!” Diệp Phong gật đầu, lại nói với Susan, “Bà ngoại ngươi dương thọ đã tận, dù y thuật có cao siêu đến đâu cũng vô lực xoay chuyển trời đất. Chỉ có dựa vào linh chi ngàn năm này mới có thể kéo dài tuổi thọ mười năm!”

Linh chi ngàn năm!?

Kéo dài tuổi thọ mười năm!?

Nghe xong đối thoại của Diệp Phong và Lưu Văn Cảnh, mọi người nhà họ Quách càng khẳng định vị Lưu thần y này đã hồ đồ không nhẹ.

Nhận một kẻ trẻ tuổi làm sư phụ thì thôi, vậy mà còn coi thứ đồ vật hình nấm không biết người ta tiện tay lấy từ đâu ra là linh chi ngàn năm?

Đúng là điên rồi!

Nếu không phải nể mặt cấp trên, lại là vị thần y khó khăn lắm mới mời được, Quách Hiểu Sơn đã sớm định đuổi bọn họ ra ngoài.

Đây đâu phải thần y gì chứ, nhìn giống như là kẻ xướng người họa do tiểu tử họ Diệp kia mời đến để lừa đảo thì có!

Còn về việc cho lão thái thái dùng linh chi ngàn năm gì đó? Mọi người nhà họ Quách càng là nhất quyết không đồng ý.

“Còn linh chi ngàn năm, ngươi coi chúng ta là trẻ con ba tuổi sao?” Tô mẫu khinh thường nói, “Nếu như mẹ ta ăn vào xảy ra chuyện gì, ai trong các ngươi chịu trách nhiệm?”

Thấy linh chi ngàn năm tặng không mà cũng không lấy, Lưu Văn Cảnh bên cạnh tức giận đến dậm chân: “Nực cười!”

“Các ngươi dám nghi ngờ Diệp thần y? Không dùng linh chi ngàn năm này, mẫu thân các ngươi không sống quá đêm nay đâu.”

Tô mẫu vừa nghe, vị "thần y" này không những không chữa khỏi bệnh cho mẫu thân, còn mở miệng trù ẻo bà, tức giận đến mức chửi ầm lên: “Ngươi cái lão lừa đảo này, đúng là lú lẫn rồi! Còn thần y, ta nhổ vào!”

“Ta thấy ngươi giống như là kẻ làm thuê do tiểu tử họ Diệp kia mời đến thì có, hai người các ngươi không phải là bạn tù cũ đấy chứ, ra tù rồi lại cùng nhau đi lừa đảo!”

Lưu Văn Cảnh vừa nghe, người đàn bà đanh đá này đến cả mình cũng mắng, càng tức đến mức muốn hộc máu.

Ngay cả Quách Hiểu Sơn lúc này cũng bắt đầu hoài nghi, thầm nghĩ đây có thật là vị Lưu thần y trong truyền thuyết không? Không phải là có kẻ giả mạo đấy chứ?

Hắn đang nghĩ ngợi, vừa định gọi điện thoại dò hỏi cấp trên.

Đúng lúc này, các thiết bị xung quanh giường bệnh đồng loạt phát ra tiếng cảnh báo, màn hình hiển thị lão thái thái đã ngừng thở, ngay cả sóng não cũng đã về không.

“Mẹ!” Tô mẫu gào khóc.

Ngay sau đó, trong phòng bệnh tiếng khóc vang lên một mảnh.

Đám bác sĩ vội vã lao vào, sau một hồi cấp cứu bất thành, đành bất đắc dĩ lắc đầu từ bỏ.

“Xin nén bi thương, lão thái thái đã đi rồi.”

Nói đoạn, bác sĩ tùy tay đắp vải trắng lên người lão thái thái.

Để lại cả nhà vây quanh giường bệnh, khóc rống thất thanh.

“Hừ, đáng đời!” Lưu Văn Cảnh thầm mắng, cảm thấy cả nhà này là gieo gió gặt bão.

Nếu vừa rồi cho lão thái thái dùng linh chi ngàn năm, bây giờ sợ là đã xuất viện rồi.

Cũng không biết người đã chết thật sự rồi, dùng còn kịp không.

“Đi thôi.” Diệp Phong nói với Lưu Văn Cảnh bên cạnh, rồi cất bước đi ra ngoài phòng bệnh.

Đối với Susan, Diệp Phong đã tận lực rồi.

Còn những thứ khác —— tin ta thì sống, nghịch ta thì chết!

Họ không muốn cho lão thái thái dùng linh chi ngàn năm, Diệp Phong cũng không cưỡng cầu.

“Diệp Phong……” Susan đầm đìa nước mắt nhìn Diệp Phong rời đi, trong tay nắm chặt mẩu dược liệu nhỏ mà hắn đưa cho mình, không biết nên tin ai.

Quả thực, đối với Susan mà nói, rất khó tin trên đời này lại có linh chi ngàn năm.

Nhưng đồng thời, trong lòng nàng cũng có chút hối hận, tâm lý may mắn mách bảo nàng, nhỡ đâu những gì Diệp Phong nói là thật thì sao?

Cả nhà nàng từ chối lòng tốt của Diệp Phong, chẳng phải là hại bà ngoại rồi sao!?

“Để con lau người cho bà ngoại……” Susan chủ động xin làm.

Sau một hồi khóc lóc, mọi người nhà họ Quách bắt đầu bàn bạc hậu sự cho lão nhân.

Đồng thời, cần phải thu dọn thi thể lão nhân cho sạch sẽ, rồi mặc vào áo liệm đã chuẩn bị sẵn.

“Ừm……” Tô mẫu lên tiếng, để con gái làm.

Sau đó bà tiếp tục bàn bạc công việc với đại ca.

“Bà ngoại…… hức hức…… bà nuôi con khôn lớn từ nhỏ…… con chẳng có gì để báo đáp bà…… để con tiễn bà đoạn đường cuối cùng này đi…… hức hức……”

Susan từ nhỏ đã không có nội, nên là bà ngoại nuôi lớn, vì vậy tình cảm với bà ngoại rất sâu đậm.

Susan vừa khóc vừa dùng khăn lau nhẹ khuôn mặt người chết của bà.

Khi lau qua khóe miệng, Susan thừa dịp không ai để ý, lén nhét mẩu dược liệu nhỏ Diệp Phong đưa vào miệng bà ngoại.

Dù làm vậy bây giờ có chút vô ích, nhưng với Susan mà nói, cũng coi như là một niềm an ủi.

Tiếp đó, Susan vừa khóc vừa tiếp tục lau người cho bà ngoại.

“San San……” Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, “Ta còn chưa chết, sao con lại khóc thương tâm thế này?”

Nói đoạn, một đôi tay nhẹ nhàng vuốt tóc Susan, giúp nàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt.

“Bà…… bà ngoại!?” Susan cứng đờ cả người, quay đầu lại, nhìn thấy bà ngoại đang dùng ánh mắt hiền từ lại có chút hoang mang nhìn mình.

Lập tức, trong phòng bệnh tĩnh mịch như tờ.

“Mẹ!?” Tô mẫu và những người khác cũng đột nhiên dừng thảo luận, run rẩy quay đầu lại, hoảng sợ phát hiện lão nhân vậy mà từ trên giường bệnh chậm rãi ngồi dậy, rồi từ từ xoay đầu lại, nở nụ cười với con cháu.

“Mẹ ơi! Quỷ kìa!!!” Quách Hiểu Sơn thét lên một tiếng, lập tức sợ đến ngất xỉu.

Ngay sau đó, trong phòng bệnh loạn thành một đống.

/93//

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...