Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cửu Dương Võ Thần – Chương 34

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Kế tiếp.

Diệp Vân Phi sải bước đi nhanh, hướng về phía ngoài Thiên Thú rừng rậm mà đi.

Dọc theo đường đi, y lại gặp được rất nhiều võ giả, chỉ cần kẻ nào dám tiến lên chặn đường, Diệp Vân Phi không chút khách khí, hết thảy đánh chết.

Diệp Vân Phi từng là Thiên Đế, đối với sự tàn khốc của thế giới võ giả, y vô cùng thấu hiểu.

Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với chính mình.

Kẻ nhân từ nương tay, sớm muộn gì cũng sẽ tự hại bản thân.

Rất nhanh, tin tức Diệp Vân Phi hiện thân nhanh chóng truyền ra.

Từng tốp võ giả nghe tin lập tức kéo đến.

Sức cám dỗ của Thất Thần Hoa quá lớn, ai nấy đều muốn tranh đoạt.

“Diệp Vân Phi, thật sự là ngươi!”

Đột nhiên, một tiếng gọi quen thuộc vang lên.

Phía trước xuất hiện sáu người trẻ tuổi, trong đó có một người chính là Đặng Tiêm Tiêm.

“Ồ?

Các ngươi cũng tới để đoạt Thất Thần Hoa sao?”

Diệp Vân Phi ban đầu hơi ngẩn ra, sau đó nhạt giọng hỏi.

“Diệp Vân Phi, ngươi mau rời khỏi Thiên Thú rừng rậm đi!

Mọi người đều đang tìm ngươi, tình cảnh của ngươi vô cùng nguy hiểm.”

Đặng Tiêm Tiêm xông lên phía trước, nôn nóng nói với Diệp Vân Phi.

Hai ngày qua, nàng vẫn luôn lo lắng cho Diệp Vân Phi.

“Yên tâm, ta sẽ không có chuyện gì.”

Trong lòng Diệp Vân Phi ấm áp, y nhận ra sự quan tâm của Đặng Tiêm Tiêm là chân thành.

“Đúng vậy, Diệp Vân Phi huynh đệ.

Có rất nhiều cao thủ Địa Cảnh đang tìm kiếm tung tích của ngươi.

Ngươi tốt nhất là mau chóng rời đi.

Bọn họ người đông thế mạnh, ngươi không thể nào là đối thủ của họ được.”

Đàm Mãnh cũng bước lên phía trước, nói với Diệp Vân Phi.

Cả Giả Chiếu và Ân Cơ cũng đều gật đầu với Diệp Vân Phi.

Ngô Nguyệt Thiền thì dùng ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Vân Phi.

Trong lòng nàng cho đến giờ phút này vẫn cảm thấy có chút khó tin.

Biết bao nhiêu cao thủ Địa Cảnh tranh đoạt đóa Thất Thần Hoa kia, không ngờ cuối cùng Thất Thần Hoa lại rơi vào tay một kẻ Luyện Thể lục trọng!

“Các vị, ta đi trước.”

Diệp Vân Phi nói.

Đại hội đoạt quặng của bốn đại gia tộc Viên Nguyệt thành sắp sửa bắt đầu.

Diệp Vân Phi cần gấp rút trở về.

“Diệp Vân Phi,……, chúng ta sau này còn có thể gặp lại không?”

Đột nhiên, Đặng Tiêm Tiêm hỏi Diệp Vân Phi, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ mong chờ.

“Nếu có duyên, chắc chắn sẽ gặp lại.”

Bước chân Diệp Vân Phi khựng lại, nói.

“Ta có thể biết ngươi đến từ đâu không?”

Đặng Tiêm Tiêm truy hỏi, đôi mắt đẹp nóng bỏng nhìn về phía Diệp Vân Phi.

“Viên Nguyệt thành, Diệp gia.”

Diệp Vân Phi suy nghĩ một chút, không hề giấu giếm, trực tiếp đáp.

Diệp Vân Phi tự tin không lâu nữa bản thân sẽ mạnh mẽ quật khởi.

Khắp cả Đại Tần đế quốc sẽ không có thế lực hay kẻ nào có thể uy hiếp được y, cho nên cũng không cần phải che giấu tung tích.

“Được rồi, ta đi đây.”

Diệp Vân Phi xoay người chuẩn bị rời đi.

“Hừ, tiểu tử, muốn đi đâu có dễ dàng như vậy.”

Một nam tử mặt như quán ngọc, vóc dáng thon dài, dẫn theo sáu bảy đệ tử tông phái từ đằng xa đi tới.

Mỗi kẻ đều có khí tức sắc bén, thân pháp nhanh nhẹn.

“Là Dương sư huynh!

Dương sư huynh tới rồi!

Diệp Vân Phi, ngươi mau chạy đi, Dương sư huynh là cao thủ Địa Cảnh hậu kỳ, vô cùng lợi hại!”

Đặng Tiêm Tiêm vừa nhìn thấy liền kinh hãi đến biến sắc.

“Dương sư huynh?”

Diệp Vân Phi ngược lại không thèm đi nữa, y đứng vững thân hình, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh mang theo sát ý.

Rất nhanh, Dương sư huynh dẫn theo mấy đệ tử Chân Thương phái đi tới, bao vây chặt chẽ Diệp Vân Phi vào giữa.

“Ha ha, phế vật, nhìn thấy Dương sư huynh tới mà còn muốn trốn, thật là tội đáng muôn chết!

Bây giờ lập tức quỳ xuống, ngoan ngoãn dâng Thất Thần Hoa cho Dương sư huynh!”

Một thanh niên mặc gấm bào màu tím cười dữ tợn nói.

Thanh niên này chính là Tô Ứng Chí.

“Dương sư huynh, xin huynh hãy tha cho Diệp Vân Phi!

Xin đừng giết hắn!”

Đặng Tiêm Tiêm cuống cuồng, dang rộng hai tay che chắn trước người Diệp Vân Phi. Vì đứng quá gần, từng luồng hương thơm thiếu nữ mê người xộc thẳng vào mũi Diệp Vân Phi.

“Ha ha, Tiêm Tiêm, không phải ngươi đã thích tên phế vật này rồi chứ.

Đầu óc ngươi rốt cuộc là bị chập sợi dây thần kinh nào vậy.

Ngươi là đệ tử Chân Thương phái, ở khắp Đại Tần đế quốc đều là thiên chi kiêu tử, thân phận cao quý, sao có thể vừa mắt tên phế vật này.”

Tô Ứng Chí buông lời châm chọc.

“Tiêm Tiêm, đừng quậy nữa.

Tránh ra!

Dù thế nào đi nữa, tên phế vật này hôm nay phải chết!”

Dương sư huynh thần sắc lạnh lùng, chắp tay sau lưng, bày ra dáng vẻ bề trên nắm giữ sinh tử của kẻ khác.

“Không được, Dương sư huynh, huynh không thể giết Diệp Vân Phi, ta cầu xin huynh!”

Tiêm Tiêm lắc đầu.

“Hắc hắc, Tiêm Tiêm, ngươi nói gì cũng vô dụng.

Tên phế vật này nhất định phải chết!”

Tô Ứng Chí cười đắc ý nói.

“Phế vật, còn chờ cái gì!

Quỳ xuống, dâng lên Thất Thần Hoa, có lẽ Dương sư huynh từ bi hỷ xả sẽ cho ngươi được chết một cách thống khoái hơn.”

Tô Ứng Chí lớn tiếng quát mắng Diệp Vân Phi.

“Ngươi chết chắc rồi.”

Diệp Vân Phi lại nở nụ cười lạnh, nhìn Tô Ứng Chí bằng ánh mắt như nhìn một gã hề nhảy nhót.

“Càn rỡ!

Một kẻ Luyện Thể lục trọng hèn mọn mà dám nói lời ngông cuồng trước mặt ta!”

Dương sư huynh không khỏi biến sắc, lớn tiếng quát.

“Diệp Vân Phi, đã đến nước này rồi, sao ngươi vẫn không chịu biết điều một chút vậy.”

Ngô Nguyệt Thiền vốn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng.

“Thế này đi, Diệp Vân Phi, nể tình ngươi từng cứu Tiêm Tiêm, ngươi hãy giao Thất Thần Hoa ra, ta bảo đảm ngươi sẽ không chết.”

Ngô Nguyệt Thiền nói.

“Ồ?

Ngươi cũng muốn cướp Thất Thần Hoa của ta sao?”

Ánh mắt Diệp Vân Phi nhìn về phía Ngô Nguyệt Thiền mang theo một tia châm biếm.

“Diệp Vân Phi, sao ngươi lại cố chấp như vậy.

Ngươi không tự nghĩ lại xem, một kẻ Luyện Thể lục trọng như ngươi mang Thất Thần Hoa bên người thì có thể rời khỏi Thiên Thú rừng rậm được sao!

Làm người thì phải thực tế một chút.

Chẳng lẽ ngươi không biết đạo lý 'hoài bích kỳ tội' sao.

Thất Thần Hoa đối với ngươi không phải là bảo vật, mà là hung vật mang đến họa sát thân cho ngươi.

Nếu thực lực của ngươi thực sự mạnh mẽ, mạnh đến mức có thể mang theo Thất Thần Hoa bình an rời khỏi Thiên Thú rừng rậm, ta tuyệt đối sẽ không bắt ngươi giao ra.

Thế nhưng, ngươi chỉ có thực lực Luyện Thể lục trọng, ngươi làm nổi sao!

Ta làm như vậy là đang giúp ngươi!

Thế này đi, ngươi giao Thất Thần Hoa ra, ta sẽ bảo Dương sư huynh cố gắng bồi thường cho ngươi một chút.

Đừng quá cố chấp nữa.

Sau này hành tẩu giang hồ phải ghi nhớ, thực lực không đủ thì hãy cố gắng khiêm tốn một chút.”

Ngô Nguyệt Thiền bị ánh mắt châm biếm của Diệp Vân Phi kích động, lớn tiếng kêu lên.

“Đúng vậy.

Diệp Vân Phi, ngươi hãy nghe lời Ngô sư tỷ đi.”

Đặng Tiêm Tiêm nói.

“Tiêm Tiêm, ngươi cũng nghĩ rằng ta nên giao Thất Thần Hoa ra sao?”

Diệp Vân Phi nhìn về phía Đặng Tiêm Tiêm, khẽ nhíu mày.

“Ta……, ta không biết, ta chỉ hy vọng ngươi có thể bình an vô sự.

Có phải ta đã nói sai điều gì rồi không.”

Đặng Tiêm Tiêm nhận ra vẻ không vui trong mắt Diệp Vân Phi, ngập ngừng nói.

“Yên tâm, ta sẽ bình an vô sự.”

Diệp Vân Phi gật đầu.

“Giả vờ!

Đến nước này rồi mà vẫn còn giả vờ!

Ta thấy tên phế vật ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”

Tô Ứng Chí hướng về phía Diệp Vân Phi quát mắng.

Xoẹt!

Đột nhiên, một thanh đoản đao đen nhánh quỷ dị xuất hiện ngay trước đầu Tô Ứng Chí, đâm thẳng vào yết hầu của hắn.

“Sao có thể như vậy……”

Tô Ứng Chí dùng ánh mắt kinh hãi tột độ trừng trừng nhìn Diệp Vân Phi, tràn đầy vẻ không thể tin nổi cùng sự hối hận tột cùng.

Sau đó, sinh cơ trong mắt hắn tiêu tán, thân hình mềm nhũn ngã gục xuống đất.

Hắn chẳng qua chỉ là Địa Cảnh sơ kỳ, Diệp Vân Phi muốn giết hắn quá dễ dàng!

“Bây giờ, ta sẽ cho ngươi thấy, ta rốt cuộc có thực lực để bình an mang theo Thất Thần Hoa rời khỏi Thiên Thú rừng rậm hay không.”

Diệp Vân Phi nhìn Ngô Nguyệt Thiền, nhạt giọng nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...