Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cửu Dương Võ Thần – Chương 63

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Rất nhanh, đã có mấy nam nữ trẻ tuổi được dẫn đến trước mặt Diệp Vân Phi.

Đúng như dự đoán của Diệp Vân Phi.

Mấy người trẻ tuổi này chính là Ngô Nguyệt Thiền, Đặng Tiểu Giai, Đàm Mãnh, Giả Chiếu và Ân Cơ.

“Diệp Vân Phi, cuối cùng cũng gặp được ngươi!”

Đặng Tiểu Giai vừa thấy Diệp Vân Phi, không khỏi đại hỉ.

“Diệp huynh, ngươi ở Mãn Nguyệt Thành này đúng là một đại danh nhân nha.

Muốn gặp ngươi một mặt, thật sự quá khó.”

Đàm Mãnh tiến lên, nhiệt tình chào hỏi Diệp Vân Phi.

Ngô Nguyệt Thiền, Giả Chiếu, Ân Cơ cũng lần lượt gật đầu vấn an Diệp Vân Phi.

Mấy người bọn họ sau khi được Diệp Thiên Bằng cứu ra, vẫn luôn được an trí trong Diệp gia.

Chẳng qua vì Diệp Vân Phi bế quan mấy ngày, nên tới tận bây giờ họ mới gặp được hắn.

“Các vị, các ngươi tới Mãn Nguyệt Thành là chuyên môn tới tìm ta sao?”

Diệp Vân Phi cười hỏi.

Ngô Nguyệt Thiền và mấy người kia đều đỏ mặt.

Họ chạy tới Mãn Nguyệt Thành đúng là chuyên môn tới tìm Diệp Vân Phi.

Không ngờ vừa mới vào thành đã đụng phải Tần Hùng, bị bắt nhốt vào thiên lao của Tần gia.

Trải nghiệm xấu hổ như vậy khiến bọn họ cảm thấy vô cùng mất mặt.

“Ha ha, nói đi cũng phải nói lại, các vị là bị ta liên lụy.

Bất quá, Tần gia đã bị diệt tộc, Tần Hùng cũng đã bỏ mình.

Mối thù của các vị coi như đã báo.”

Diệp Vân Phi đối với mấy đệ tử Chân Thương Phái này, không thể nói là chán ghét, nhưng cũng chẳng có bao nhiêu hảo cảm.

Nhưng dù sao người ta cũng là chuyên môn chạy tới tìm mình, Diệp Vân Phi đành nhẫn nại ứng phó.

“Hừ, Tần Hùng cái lão già khốn kiếp kia, tính là hắn chết sớm, bằng không ta sớm muộn gì cũng tìm hắn tính sổ.”

Đàm Mãnh nghiến răng nghiến lợi nói.

“Diệp Vân Phi, hiện tại ngươi đã là Địa Cảnh sơ kỳ rồi sao?”

Ngô Nguyệt Thiền đột nhiên hỏi.

“Không sai.”

Diệp Vân Phi gật đầu.

“Quái vật!”

Ngô Nguyệt Thiền cùng mấy người kia đều chấn động không thôi.

Lần trước ở trong Thiên Thú Sâm Lâm, lúc gặp Diệp Vân Phi, hắn mới chỉ là Luyện Thể lục trọng.

Không ngờ chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.

Diệp Vân Phi đã đột phá đến Địa Cảnh sơ kỳ!

“Diệp Vân Phi, ta nghe nói ngươi đã được Đỗ trưởng lão của Thiên Nguyên Phái tuyển nhận, trở thành đệ tử của Thiên Nguyên Phái.

Sau này chúng ta gặp mặt sẽ có nhiều cơ hội hơn rồi.”

Đặng Tiểu Giai vui vẻ nói.

Mấy ngày nay ở trong Diệp phủ, Đặng Tiểu Giai và những người khác đã sớm nghe danh đủ loại sự tích của Diệp Vân Phi.

“Vân Phi huynh đệ, lần đầu gặp ngươi ta đã biết ngươi tuyệt không phải hạng người phàm tục, quả nhiên là thế.”

Đàm Mãnh nói.

“Ha hả, Đàm huynh quá khen.”

Diệp Vân Phi cười đáp.

Tiếp đó, Diệp Vân Phi kiên nhẫn bầu bạn với năm vị đệ tử Chân Thương Phái này suốt cả ngày.

Cuối cùng, năm người họ cáo từ Diệp Vân Phi.

Diệp Vân Phi tùy tay tặng mỗi người một viên tứ phẩm linh đan, xem như bồi thường việc họ bị giam vào thiên lao Tần gia.

Ngô Nguyệt Thiền và mấy người kia cầm tứ phẩm linh đan trong tay, chấn động tới cực điểm.

Phải biết rằng, ngay cả những trưởng lão trong Chân Thương Phái cũng chưa chắc lấy ra được tứ phẩm linh đan.

Vậy mà Diệp Vân Phi lại hào phóng lấy ra tận năm viên!

Còn coi đó như lễ vật tặng cho bọn họ!

Có thể nói, lần rèn luyện này của năm người bọn họ, thu hoạch lớn nhất chính là viên tứ phẩm linh đan mà Diệp Vân Phi ban tặng!

“Tính ra thì cũng đến lúc ta phải rời Mãn Nguyệt Thành, đi Thiên Nguyên Phái báo danh rồi.”

Sau khi năm đệ tử Chân Thương Phái rời đi, Diệp Vân Phi tự nói.

Thời gian Diệp Vân Phi ước định với Đỗ trưởng lão là mười ngày sau sẽ đến tổng bộ Thiên Nguyên Phái báo danh.

Tổng bộ Thiên Nguyên Phái nằm ở Thiên Nguyên sơn mạch.

Từ Mãn Nguyệt Thành đến Thiên Nguyên sơn mạch, trên đường ít nhất phải mất mấy ngày.

Cho nên Diệp Vân Phi biết mình nên xuất phát thôi.

“Phụ thân, con chuẩn bị rời đi đây.”

Diệp Vân Phi tìm đến Diệp Thiên Bằng.

“Được rồi.

Phi nhi, phải chăm sóc tốt cho bản thân đấy.”

Giọng Diệp Thiên Bằng có chút nghẹn ngào.

Thê tử mất sớm, một mình ông nuôi con khôn lớn, hai cha con nương tựa lẫn nhau.

Giờ đây nhi tử đột nhiên phải rời xa, đi đến nơi đất khách quê người.

Ông tự nhiên vô cùng không nỡ.

“Phụ thân, người yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho mình.”

Diệp Vân Phi trịnh trọng gật đầu.

Trước khi rời Mãn Nguyệt Thành, Diệp Vân Phi còn ghé qua Linh Trân Phường, mua sắm một số lượng lớn linh dược.

Tiêu Sở Sở và Hoàng lão ba ngày trước đã rời khỏi Mãn Nguyệt Thành.

Nhưng Tiêu Sở Sở đã dặn dò, phàm là người của Diệp gia đều được giảm giá 20%, hơn nữa còn có thể nợ tiền!

Một ngày sau.

Trên đại đạo ngoài Mãn Nguyệt Thành.

Diệp Vân Phi một mình cưỡi ngựa đi xa, rời khỏi Mãn Nguyệt Thành ngày càng xa.

Sau khi rời khỏi Mãn Nguyệt Thành, Diệp Vân Phi một đường khoái mã phi nước đại, hướng về phía Thiên Nguyên sơn mạch.

Dọc đường đi không tránh khỏi cảnh phi tinh đái nguyệt (ngày đêm lên đường).

Trước kia khi còn là Thiên Đế, khoảng cách trong một đế quốc nhỏ bé chỉ cần tâm niệm vừa động là có thể tới nơi.

Hiện tại, Diệp Vân Phi chỉ là thực lực Địa Cảnh, đành phải thành thật lên đường.

Ba ngày sau.

Diệp Vân Phi cuối cùng cũng tới Thiên Nguyên sơn mạch.

Nơi ở của tổng bộ Thiên Nguyên Phái!

Đưa mắt nhìn xa, chỉ thấy một vùng sơn mạch hùng vĩ bị sương mù dày đặc bao phủ, vô tận vô biên.

Núi non trùng điệp, cổ mộc khắp nơi, cự thạch ngang dọc, hương linh dược thoang thoảng.

Còn có tiên hạc cùng các loại linh cầm bay múa, thụy thú lui tới trong núi.

Tất cả đều hiện lên linh khí bức người, tựa như một vùng tịnh thổ thế ngoại.

“Không ngờ nơi này lại có một cái địa mạch loại nhỏ.

Quả thực là nơi tốt để khai tông lập phái.

Thiên Nguyên Phái là một trong tứ đại tông phái của Đại Tần đế quốc, quả nhiên có chút nội tình và căn cơ.”

Diệp Vân Phi đánh giá Thiên Nguyên sơn mạch trước mắt, không khỏi gật đầu.

Với nhãn lực của Diệp Vân Phi, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra dưới tổng bộ Thiên Nguyên Phái có một cái địa mạch loại nhỏ.

Chính vì vậy, linh khí ở mảnh sơn lĩnh này mới nồng đậm như thế, rất thích hợp tu luyện.

“Nếu ta có thể chiếm được địa mạch này, chắc chắn thực lực sẽ tăng mạnh.

Chẳng qua, Thiên Nguyên Phái tạm thời chưa đắc tội với ta, ta cũng không làm cái chuyện đoạn tuyệt căn cơ người khác như vậy.”

Diệp Vân Phi cười cười.

Đi vào Thiên Nguyên sơn mạch, Diệp Vân Phi tới trước một sơn môn tự nhiên.

Sơn môn này trông vô cùng khí thế bàng bạc, thụy khí mênh mông bốc hơi.

Trước sơn môn dựng một tấm bia đá.

Tấm bia đá cao tới mười trượng, trên đó khắc ba chữ lớn rồng bay phượng múa, cổ vận mênh mông:

Thiên Nguyên Phái!

Lúc này.

Tại sơn môn Thiên Nguyên Phái.

Có mấy đệ tử thủ vệ đang trò chuyện phiếm.

“Tô trưởng lão từng dặn dò, nếu gặp một tiểu tử tên Diệp Vân Phi thì phải ngăn cản, không được để hắn vào sơn môn Thiên Nguyên Phái.

Thế nhưng mấy ngày trôi qua rồi, cái tên Diệp Vân Phi đó vẫn chưa thấy bóng dáng đâu cả.”

“Quản hắn tới hay không.

Không tới là tốt nhất.

Nghe nói cái tên Diệp Vân Phi đó là do Đỗ trưởng lão đích thân tuyển nhận.

Vừa vào Thiên Nguyên Phái đã trực tiếp trở thành hạch tâm đệ tử.

Hơn nữa, ba tháng sau Thiên Ảnh Tiểu Thế Giới mở ra, hắn còn muốn chiếm mất một trong năm cái danh ngạch.

Hiện tại toàn bộ Thiên Nguyên Phái đều đang nghị luận chuyện này.

Đặc biệt là đám hạch tâm đệ tử, ai nấy đều lòng đầy căm phẫn, không một ai phục.

Thậm chí có vài vị trưởng lão cũng phản đối chuyện này!”

“Đương nhiên là không ai phục rồi.

Cũng không nghĩ xem, đệ tử Thiên Nguyên Phái chúng ta có hơn vạn người, mà danh ngạch Thiên Ảnh Tiểu Thế Giới chỉ có năm cái, quý giá biết bao nhiêu.

Hiện tại, một tiểu tử vừa mới gia nhập, thậm chí còn chưa bước vào sơn môn mà đã muốn chiếm lấy một danh ngạch!

Hơn vạn đệ tử Thiên Nguyên Phái, ai có thể nuốt trôi cục tức này!”

……

Tại sơn môn, hơn mười đệ tử thủ vệ đang bàn tán xôn xao.

“Hửm?

Nhìn kìa, có một tiểu tử lạ mặt đang từ xa đi về phía sơn môn.”

Đột nhiên, một trong số các đệ tử kêu lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...