Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cửu Tinh Bá Thể [...] – Chương 12

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Trên núi Lạc Hà, thái dương vừa mới nhô lên, đương Mộng Kỳ nhìn Long Trần đưa qua hôn thư, đôi mắt đẹp bên trong hiện lên một tia không đành lòng, tay ngọc duỗi ra rồi lại rụt lại, trước sau vẫn không có nhận lấy tờ giấy mỏng manh kia.

Long Trần hơi hơi mỉm cười, nhẹ nhàng duỗi tay nắm lấy tay ngọc của Mộng Kỳ, đặt hôn thư vào lòng bàn tay nàng.

Khi chạm vào đôi tay ngọc ngà như sương tuyết ấy, lòng Long Trần không khỏi rung động, phải khó khăn lắm mới khiến bản thân trấn định trở lại.

“Cầm đi, nàng là một cô gái lương thiện, tuy rằng sự tình đã đến nước này, nhưng ta một chút cũng không hận nàng.” Long Trần nhìn gương mặt ngọc hoàn mỹ không tì vết của Mộng Kỳ, nhẹ giọng nói.

Một bàn tay bị Long Trần nắm lấy, thân thể mềm mại của Mộng Kỳ khẽ run lên, bản năng muốn rút tay về, nhưng lại có chút không đành lòng.

Lời nói của Long Trần làm phương tâm Mộng Kỳ không khỏi nhói đau, nước mắt trong đôi mắt đẹp không kìm được mà rào rạt rơi xuống, nức nở nói: “Long Trần, thực xin lỗi……”

“Quả nhiên là một cô nương lương thiện, phải rèn sắt khi còn nóng mới được.”

Long Trần trong lòng vui mừng, bất quá sắc mặt vẫn ôn nhu như cũ, tựa như một đại ca ca, duỗi tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt Mộng Kỳ.

Hắn phải dùng định lực cực lớn mới không để bản thân trầm mê vào dung nhan hoàn mỹ như ngọc kia, mị lực của Mộng Kỳ thật sự quá kinh người.

Nếu không phải Long Trần có hồn lực vô cùng mạnh mẽ, e rằng đã sớm thở gấp, tim đập như sấm, bất quá lúc này vẫn cần phải tiếp tục nỗ lực mới được.

Hắn hơi hơi mỉm cười nói: “Mộng Kỳ, chuyện này không trách nàng, muốn trách thì trách lão cha ta và lão cha nàng, hai người họ tình cảm tốt như vậy, sao không tự kết hôn với nhau đi, cớ gì cứ phải cưỡng ép chúng ta?”

Mộng Kỳ vốn đang nghẹn ngào, đột nhiên nghe được lời nói đại nghịch bất đạo này của Long Trần, không nhịn được mà "phì" một tiếng bật cười.

Đôi mắt đẹp khẽ cong, hoa lê đái vũ, như ngọc lộ nghênh xuân, mỹ diễm không gì sánh nổi, Long Trần không khỏi thốt lên: “Mộng Kỳ, nàng thật đẹp.”

Nhưng vừa nói xong hắn liền hối hận, ai da, vẫn là không kiềm chế được, bản sắc lang hùng lại bại lộ rồi, Long Trần tức giận chỉ muốn tự tát mình một cái.

Cũng may nghe được lời ca ngợi của Long Trần, Mộng Kỳ không hề tức giận, khuôn mặt đẹp ửng hồng, đôi mắt đẹp lưu chuyển, dáng vẻ thẹn thùng lại mang một nét đẹp phong tình khác.

Chết mất, chết mất thôi, Long Trần ơi Long Trần, nếu ngươi bỏ lỡ một mỹ nhân như thế này, ngươi sống trên đời còn có ý nghĩa gì nữa?

Đúng thế, chính là phải không từ thủ đoạn, một không sợ hiểm, hai không biết xấu hổ, người có gan bao nhiêu thì đất có bấy nhiêu sản lượng.

Long Trần hít sâu một hơi, buông tay Mộng Kỳ ra, nhưng tờ hôn thư kia vẫn lưu lại trong tay nàng.

“Kỳ thật, với thân phận hiện tại của nàng, hoàn toàn có thể không cần để ý đến cảm thụ của ta, cứ coi như ta không tồn tại, chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới.

Thế nhưng nàng vẫn tới, ta biết nàng không hy vọng ta tiếp tục ôm ấp ảo tưởng, không muốn ta phải nghênh đón kết cục tàn khốc kia trong sự chờ đợi vô vọng.

Nàng làm như vậy không có một chút sai lầm nào, ngược lại, ta còn vô cùng cảm kích nàng.” Long Trần nhìn Mộng Kỳ, gật đầu nói.

“Long Trần, ngươi nói như vậy là để giảm bớt sự áy náy trong lòng ta sao?” Mộng Kỳ nhìn hôn thư trong tay, giọng nói hơi run rẩy.

“Không phải, ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, bất quá từ hôm nay trở đi, ta đã có một mục tiêu vĩ đại.” Long Trần cười nói.

“Là gì vậy?” Mộng Kỳ hỏi.

“Từ hôm nay trở đi, ta sẽ nỗ lực tu hành, khi thực lực của ta đã đủ, ta sẽ đi tìm nàng. Hiện giờ hôn thư tuy đã trở thành phế thải, nhưng điều đó cũng đâu có cản trở việc ta theo đuổi nàng lại từ đầu, đúng không?” Long Trần cười nói.

Tuy rằng trên mặt đang cười, nhưng trong đôi mắt hắn lại tràn ngập sự chấp nhất, phối hợp với khuôn mặt kiên nghị kia, khiến người ta không thể nghi ngờ quyết tâm của hắn.

Mộng Kỳ trong lúc nhất thời có chút ngây người, đây là lần đầu tiên nàng thấy có người lớn mật thổ lộ với mình như vậy, hơn nữa còn là một nam nhân vừa bị chính mình làm tổn thương sâu sắc.

Trong thoáng chốc, phương tâm Mộng Kỳ loạn như tơ vò, không biết nên trả lời thế nào, nên cự tuyệt hay là tiếp nhận.

“Nàng không cần phải có áp lực, đây chỉ là ý muốn đơn phương của ta. Một người lương thiện như nàng xứng đáng để Long Trần ta dùng cả sinh mệnh để bảo hộ.

Bất quá trước khi theo đuổi nàng, ta phải nỗ lực tu hành, trở thành một cường giả thực sự mới có tư cách bảo hộ nàng.

Vì tư cách này, ta sẽ liều mạng tu hành, bất kể nàng có tiếp nhận hay không, ta đều sẽ làm như vậy.” Long Trần kiên định nói.

Khuôn mặt đẹp của Mộng Kỳ từng đợt ửng hồng. Nàng tuy xuất thân hàn vi, nhưng từ khi bái nhập tông môn, hết thảy đều đã thay đổi.

Đây là lần đầu tiên có người dám lớn mật, trực tiếp thổ lộ với nàng như thế. Nhìn ánh mắt kiên định của Long Trần, trong lòng nàng một trận hoảng loạn, hồi lâu không nói nên lời.

Có tác dụng rồi! Long Trần nhìn biểu tình chân tay luống cuống của Mộng Kỳ, trong lòng lập tức mừng thầm. Hiện tại ít nhất Mộng Kỳ không hề biểu lộ sự phản cảm hay chán ghét đối với hắn, đây đã được coi là thành công bước ra một bước nhỏ, kế tiếp cần phải nỗ lực hơn nữa, tiếp tục sến sẩm cho đến khi cảm động được nàng mới thôi.

Long Trần vừa muốn tiếp tục rèn sắt khi còn nóng, đột nhiên một luồng hơi thở khủng bố bốc lên, khí tức hung lệ khiến lòng người run rẩy.

Mộng Kỳ sắc mặt hơi đổi, tiến lên một bước che chắn phía trước Long Trần, tay ngọc khẽ động định có động tác, nhưng khi nhìn rõ tình thế liền thu tay lại.

Chỉ thấy phía trước xuất hiện một con ong vàng khổng lồ, thân dài gần năm trượng, khí tức toàn thân mênh mông, quanh thân có những hoa văn sặc sỡ khiến người nhìn vào phải da đầu tê dại.

Long Trần không khỏi khiếp sợ, đó là một con ma thú nhị giai, hơn nữa còn là loài vô cùng cuồng bạo trong số ma thú nhị giai: Nộ Huyết Ong.

Cho dù là ma thú tam giai cũng rất ít khi trêu chọc nó, bởi vì một khi bị ngòi độc ở đuôi của nó đâm trúng, không chết cũng phải lột da.

Bất quá sau giây lát khiếp sợ, Long Trần nhìn bóng lưng tiếu lệ trước mắt, trong lòng không khỏi dâng lên một trận cảm động: Nàng có thể đứng chắn trước ta một lần, ta liền có thể đứng chắn trước nàng cả đời.

Vút!

Con Nộ Huyết Ong khổng lồ kia đáp xuống đất, khi tiếng gầm rú khủng bố vừa dứt, từ trên lưng nó nhảy xuống một nam tử.

Người này khoảng chừng hai mươi tuổi, dáng người thanh mảnh, ngũ quan đoan chính, mang lại cho người ta cảm giác phi thường cao quý, bất quá nét ngạo khí không thể che giấu giữa hai lông mày đã phá hủy đi toàn bộ hình tượng của hắn.

Nam tử kia vừa xuất hiện, ánh mắt nhìn về phía Mộng Kỳ liền lộ ra vẻ ái mộ không thể che giấu.

“Sư muội, muội rời sư môn lâu như vậy không về, sư phụ rất không vui, nên mới bảo ta tới tìm muội đây.” Nam tử kia đầy mặt tươi cười nói, bất quá khi nhìn thấy Long Trần, hắn không khỏi nhíu chặt mày: “Người này là ai? Không lẽ là...?”

Nói đến đoạn sau, trong mắt nam tử kia hiện lên một tia lệ khí, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.

“Đừng nói bậy, ta chỉ ở đây hỏi vị công tử này vài chuyện mà thôi.” Mộng Kỳ hiển nhiên không giỏi nói dối, đôi mắt đẹp hiện lên một tia hoảng loạn.

Nàng quay đầu lại, nói với Long Trần: “Vị công tử này, đa tạ ngươi đã chỉ đường.”

Nói xong, nàng liếc nhìn Long Trần một cái, ánh mắt ấy ẩn chứa rất nhiều điều. Không đợi Long Trần kịp nghiền ngẫm, Mộng Kỳ đã triệu hồi ra tọa kỵ của mình, bay đi mất.

Nam tử kia liếc nhìn Long Trần một cái, hừ lạnh một tiếng, một ngón tay điểm ra, một đạo mũi tên trong suốt trước mặt hắn bắn thẳng về phía mặt Long Trần.

Long Trần còn đang dư vị ý tứ trong ánh mắt của Mộng Kỳ, căn bản không ngờ tới nam tử kia cư nhiên lại đột ngột hạ thủ độc ác, muốn né tránh đã không còn kịp nữa.

Đó là một đạo mũi tên ngưng tụ từ linh hồn chi lực, vô hình nhưng có thực, người bình thường một khi bị mũi tên này đâm trúng, lập tức sẽ bị cắn nát thần hồn, trở thành một kẻ ngu ngốc.

Long Trần kinh hãi, né tránh không kịp, vội vàng vận chuyển linh hồn chi lực để ngăn cản. Linh hồn chi lực của hắn tuy mạnh mẽ, nhưng chưa từng tu luyện qua linh hồn chi thuật, cơ hội cản được là cực kỳ nhỏ nhoi.

“Bùm!”

Đột nhiên một đạo mũi tên khác từ đâu xuất hiện, va chạm mạnh vào đòn công kích của nam tử kia, phát ra một tiếng nổ lớn, Long Trần bị dư chấn đẩy lui về phía sau bốn năm bước.

“Tề sư huynh, huynh ra tay với một phàm nhân như vậy, nếu để sư tôn biết được, e là không hay đâu.”

Không biết từ lúc nào, một thiếu nữ đã xuất hiện bên cạnh hai người, nhàn nhạt nói với nam tử được gọi là Tề sư huynh kia.

Nam tử họ Tề sắc mặt hơi đổi, nhưng lập tức cười nói: “Sư muội, muội hiểu lầm rồi, ta chẳng qua chỉ là thử hắn một chút thôi, làm sao có thể thật sự làm hắn bị thương được?”

Sắc mặt Long Trần cực kỳ khó coi, với linh hồn chi lực của hắn, làm sao không nhận ra tên vương bát đản này rõ ràng là muốn biến hắn thành kẻ ngốc.

Điều này khiến Long Trần nổi trận lôi đình, đặc biệt là ánh mắt tên khốn này nhìn Mộng Kỳ đã khiến hắn ngứa mắt, hiện giờ lại còn muốn giết hắn, làm Long Trần tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Vị công tử này, vị này chính là nội môn đệ tử của Phong Hồn Các chúng ta, tu vi cao tuyệt, ngươi phải cố gắng lên nha.”

Thiếu nữ kia nói xong, còn cố ý nháy mắt với Long Trần. Long Trần trong lòng sửng sốt, đây là nàng đang cố ý nhắc nhở mình sao?

“Tề sư huynh, chúng ta đi thôi.”

Thiếu nữ nói với Tề sư huynh, bất quá tư thế kia hiển nhiên là muốn đi cùng hắn.

Tề sư huynh liếc nhìn Long Trần một cái, nhàn nhạt cười, nhảy lên lưng Nộ Huyết Ong. Sau khi hai người rời đi, Long Trần không nhịn được mà chửi đổng lên:

“Mẹ kiếp cái tên Tề Phân huynh kia, thù này lão tử ghi nhớ kỹ.”

Sau khi cơn giận qua đi, Long Trần bình tĩnh trở lại, dù sao đi nữa thì hôm nay vẫn có thu hoạch, tuy rằng từ hôn, nhưng ít nhất cũng để lại hảo cảm cho Mộng Kỳ.

Quan trọng nhất là, hắn phát hiện lúc rời đi, Mộng Kỳ đã trân trọng cất kỹ tờ hôn thư kia chứ không lập tức hủy đi, điều này mang lại cho hắn hy vọng lớn hơn.

Bất quá đồng thời hắn cũng cảm nhận được một nỗi nguy cơ cực lớn, một nữ tử ưu tú như Mộng Kỳ, có mấy ai có thể cưỡng lại mị lực của nàng? Huống chi bên cạnh nàng còn xuất hiện thêm một tên Tề Phân huynh ra vẻ đạo mạo kia, thật sự quá nguy hiểm.

Vạn nhất ngoài Tề Phân huynh ra, còn có Cứt Trâu huynh, Cứt Chó huynh xuất hiện thì sao? Không được, phải nhanh chóng nâng cao tu vi mới được.

Hiện giờ tuy rằng đã bắt được mối quan hệ với Luyện Dược Sư Hiệp Hội, nhưng Luyện Dược Sư Hiệp Hội là thế lực trung lập, không tham gia vào bất kỳ tranh chấp nào, hết thảy vẫn phải dựa vào chính mình.

Lời Lý Hạo nói trước khi chết ngày đó đã gõ vang chuông cảnh báo cho Long Trần, nếu đối phương chỉ dùng hai mẹ con hắn để kiềm chế phụ thân.

Đến nay phụ thân đã mấy lần cự tuyệt hoàng thất triệu kiến, chỉ sợ phụ thân đã sớm nhận ra điều gì đó. Thời gian kéo dài càng lâu thì giá trị lợi dụng của hai mẹ con Long Trần sẽ càng nhỏ, cũng đồng nghĩa với việc càng ngày càng nguy hiểm.

Trở về nhà, Long Trần tự nhốt mình trong phòng, phân phó bất kỳ ai cũng không được làm phiền, rồi lần lượt lấy dược liệu trong nhẫn không gian ra.

Lần trước ở Luyện Dược Sư Hiệp Hội, cái đỉnh đồng mà Vân Kỳ tặng đã giúp ích rất lớn cho Long Trần. Đỉnh là một trong những khí cụ thiết yếu của luyện dược sư, học vấn bên trong đó vô cùng thâm sâu.

Cái đỉnh cũ của Long Trần chỉ là loại rác rưởi, khi luyện đan không những khả năng dẫn nhiệt kém, mà còn tiêu hao cực lớn đan hỏa của hắn.

Về mặt phẩm chất lại càng tệ hại đến cực điểm, khi luyện đan không thể phong bế thiên địa linh khí, tạp khí cứ thế tràn vào đan lô, còn linh khí thì thoát ra ngoài, đan lô như vậy mà luyện ra được hảo đan mới là chuyện lạ.

Hơn nữa đan lô khi đúc đòi hỏi công nghệ vô cùng khắc nghiệt, mà dược đỉnh cũ của Long Trần rõ ràng là do thợ thủ công bình thường chế tạo.

Nhưng cũng không còn cách nào khác, một cái dược đỉnh ra hồn một chút ít nhất cũng phải tốn mười vạn đồng vàng, động một tí là lên tới cả trăm vạn, Long Trần căn bản không mua nổi.

Hiện giờ cái đỉnh Vân Kỳ tặng cho Long Trần là nhất phẩm dược đỉnh, thông thường chỉ có đan tu cấp bậc Đan Đồ mới có tư cách sở hữu.

Có được cái dược đỉnh này, Long Trần cũng coi như là đổi súng trường thành đại bác, nhìn cái dược đỉnh mới tinh này, hắn gật gật đầu.

“Đã đến lúc phải tăng tốc rồi, bằng không nương tử bay mất tiêu mất.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...