Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Tiện dân to gan, dám cản trở xe giá, muốn chết!”
Theo một tiếng hừ lạnh, một đạo roi dài xé gió gào thét hướng Long Trần đánh tới.
Tốc độ roi dài cực nhanh, góc độ xảo quyệt, rõ ràng là một cao thủ sử tiên. Long Trần vốn có thể né tránh, nhưng vì trong tay đang ôm tiểu nữ hài nên cử động không tiện.
Hắn thầm giận dữ, giờ phút này muốn né cũng không kịp nữa, đành ôm chặt tiểu nữ hài vào lòng, linh lực dưới chân vận chuyển bảo vệ toàn thân, chuẩn bị dùng cánh tay đỡ lấy một roi này.
Đúng lúc ấy, một thân ảnh to lớn chắn trước người Long Trần.
“Bốp”
Một tiếng nổ vang, A Man đứng trước mặt Long Trần nhếch miệng cười, chính hắn đã dùng lưng chặn lại một roi kia.
“Ầm ầm ầm”
Ánh mắt Long Trần lạnh lẽo, khi định nhìn rõ kẻ ra tay thì chiếc xe liễn đã chạy vụt đi.
Bất quá, một tiếng “hừ” nhẹ truyền đến, hiển nhiên kẻ đó cũng kinh ngạc vì sự xuất hiện của A Man, nhưng không dừng lại.
“A Man, ngươi không sao chứ?” Long Trần nén giận hỏi.
“Long ca, ta không sao. Từ nhỏ đến lớn ta bị đánh nhiều rồi, đã sớm luyện ra rồi.” A Man thản nhiên nói.
Tuy nhiên, quần áo sau lưng hắn đã rách nát, trên tấm lưng rộng lớn xuất hiện một vết máu dài, máu tươi đang chậm rãi rỉ ra.
Lúc này, một nữ tử bỗng lao đến ôm lấy tiểu nữ hài kia, khóc nức nở, vội vàng tới cảm tạ Long Trần và A Man.
A Man khờ khạo cười, Long Trần nhẹ giọng an ủi tiểu nữ hài vài câu rồi rời đi.
Trong lòng Long Trần đang nén một bụng lửa giận. Giữa thanh thiên bạch nhật, ở nơi phố xá sầm uất thế này mà dám đánh lão tử một roi, lão tử phải xem xem, gan ngươi to đến mức nào!
Vết thương của A Man tuy máu chảy đầm đìa trông rất đáng sợ, nhưng đều là thương ngoài da, không đáng ngại.
Điều này khiến Long Trần không khỏi kinh ngạc trước thân thể khủng bố của A Man. Kẻ ra tay kia cực kỳ cường hãn, vậy mà chỉ làm A Man trầy da một chút.
Hai người đang đi, bụng A Man bỗng ục ục kêu lên như sấm dậy. Long Trần sửng sốt, chợt bừng tỉnh, bên cạnh vừa vặn có một tiệm bánh bao, mùi thịt thơm nức bay ra.
A Man ngượng ngùng nói: “Long ca, ta không đói.”
“Không sao, ta đói, lót dạ trước đã.”
Long Trần dẫn A Man vào tiệm, chọn một cái bàn. Sau khi ngồi xuống, Long Trần ném cho lão bản một đồng vàng: “Lấy hết bánh bao trong tiệm ra đây cho ta.”
“Long ca, ta thật sự không đói, ân... thật ra ta chỉ cần ăn cơm là được.” A Man vội vàng nói.
Vì đã vô số lần chứng kiến, người nào thấy hắn ăn cơm cơ bản đều tuyệt giao với hắn, A Man sợ đi vào vết xe đổ.
“A Man, ngươi có thể vì ta đỡ roi, ngươi chính là huynh đệ của ta. Long Trần ta cũng có thể vì ngươi mà đỡ roi, nên sau này đừng nói mấy lời khách sáo giữa huynh đệ với nhau.” Long Trần nghiêm túc nói.
Chỉ mới quen biết một lát mà đã chịu đỡ roi cho mình, người như vậy xứng đáng để Long Trần kết nghĩa huynh đệ.
“Long ca... ta...”
A Man đột nhiên bụm mặt khóc lớn. Lang bạt kỳ hồ bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được hơi ấm, lần đầu tiên có người đối xử tốt với hắn như vậy.
“Hảo huynh đệ, đừng khóc. Huynh đệ chúng ta sau này chỉ đổ mồ hôi đổ máu, tuyệt đối không rơi lệ. Rơi lệ là hành vi của kẻ nhu nhược.” Long Trần vỗ vai A Man nói.
“Được, Long ca, ta nghe lời huynh, huynh bảo ta làm gì ta làm đó.” A Man lau nước mắt nói.
Long Trần vốn định bảo hắn nên có chủ kiến một chút, nhưng nghĩ đến việc hắn có thể biến miệng giếng nhà người ta thành ống khói, đành nuốt lời vào trong.
Đúng lúc này, lão bản tiệm bánh bao bưng ra toàn bộ lồng hấp, Long Trần cười nói: “A Man, cứ tự nhiên ăn, Long ca trong túi có nhiều tiền, không cần tiết kiệm cho ta.”
“Ân”
A Man gật đầu, không hề khách sáo, cầm lấy bánh bao to bằng nắm tay, một ngụm một cái, nhanh như lưu tinh cản nguyệt.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, Long Trần vẫn bị sức ăn của A Man làm cho kinh ngạc. Hơn ba trăm cái bánh bao thịt trong tiệm đều vào bụng, mà A Man trông vẫn còn chưa đã thèm.
Lão bản tiệm bánh bao thì mặt ủ mày ê, tất cả bánh bao đã bị vét sạch, giờ làm mới thì không kịp.
Hơn ba trăm cái bánh bao chỉ tốn có sáu đồng bạc, nhưng khi lão bản định thối tiền cho Long Trần thì hắn đã dẫn A Man đi rồi.
Long Trần trở về nhà, đưa A Man đi gặp mẫu thân. Long phu nhân lúc đầu cũng bị vóc dáng của A Man làm cho kinh ngạc.
Nhưng thấy A Man là người thành thật trung hậu, bà mới yên tâm. Khi Long Trần kể về thân thế của A Man, Long phu nhân liền đồng ý cho hắn ở lại.
Sắp xếp cho A Man xong, Long Trần bắt đầu luyện dược. Ở nhà luyện dược không cần nhiều kiêng dè, hắn vận chuyển linh hồn chi lực đến cực hạn, đẩy tốc độ luyện đan lên mức cao nhất.
Suốt ba ngày, Long Trần mới bước ra khỏi phòng. Ba ngày ba đêm không nghỉ, hắn luyện được gần trăm viên Phong Phủ Đan, tất cả đều là trung phẩm.
Ngoài Phong Phủ Đan, Long Trần còn luyện thêm Ngưng Huyết Đan, Tụ Khí Đan, Tránh Độc Đan... vốn rất đắt khách trên thị trường, dùng để bán cho hiệp hội nhằm khấu trừ dược liệu đã nợ.
Vừa ra khỏi phòng, Bảo Nhi đã đi tới với vẻ mặt ngượng ngùng. Long Trần sửng sốt: “Bảo Nhi, xảy ra chuyện gì?”
“Thiếu gia... chuyện này...” Bảo Nhi ấp úng.
“Có gì cứ nói thẳng.” Long Trần cười.
“Là thế này, hiện giờ trong phủ... không còn gì để ăn nữa rồi.” Bảo Nhi bất an nói.
A Man ăn quá khỏe, Long phu nhân biết thân thế hắn đáng thương nên dặn phòng bếp làm thêm nhiều đồ ăn. Kết quả là ba ngày qua, hắn đã ăn sạch nguyên liệu nấu ăn của Long gia trong hơn một tháng. Long phu nhân đành lén lấy một món trang sức đưa cho Bảo Nhi đi bán lấy tiền. Bảo Nhi thấy chuyện này nên bàn bạc với Long Trần trước.
Long Trần ha ha cười, nhéo má Bảo Nhi: “Tiểu nha đầu, giỏi lắm, đã biết suy nghĩ rồi. Chuyện này để ta lo.”
Bảo Nhi là nha hoàn bên cạnh Long Trần, Long gia sa sút thế này mà nàng vẫn không bỏ đi, Long Trần từ lâu đã coi nàng như muội muội.
“Thiếu gia, tối nay cũng không có cơm.” Bảo Nhi nhắc nhở. Nàng là tiểu quản gia của cả Long gia, trướng phòng tiên sinh chắc thấy Long gia không còn đường ra nên đã bỏ đi rồi.
“Ân, ta biết rồi, ta đi làm ngay đây.”
Long Trần trong tay vẫn còn vài đồng vàng, nhưng đó chỉ là tiền lẻ. Hắn gọi A Man cùng ra ngoài, thẳng tiến đến Luyện Dược Sư Hiệp Hội.
Gọi A Man theo không có mục đích gì lớn, Long Trần muốn rèn giũa tâm trí hắn một chút. Trí tuệ cần phải trải qua rèn luyện mới nâng cao được.
Vào đến Luyện Dược Sư Hiệp Hội, Long Trần đi thẳng đến dược phòng. Khi hắn giao mấy chục viên đan dược no đủ cho dược đồng, gã dược đồng suýt nữa ngã ngửa.
Hắn nhớ rõ ba ngày trước Long Trần mới nhận dược liệu, sao hôm nay đã hoàn đan? Thông thường thời gian hoàn đan là từ nửa năm đến một năm, thế này thì quá nhanh rồi.
Dù kinh ngạc, gã vẫn chuyên nghiệp dùng dụng cụ kiểm tra từng viên đan dược.
Mười bảy viên trung phẩm, ba mươi sáu viên hạ phẩm. Dù rất tự tin vào kỹ thuật của mình, gã vẫn suýt nghi ngờ bản thân.
Sau khi xác nhận kỹ càng, trừ đi số dược liệu Long Trần đã ứng trước, vẫn còn dư lại một phần đan dược.
“Long Trần lão sư, số đan dược còn dư này, ngài muốn đổi lấy dược liệu tiếp hay đổi thành đồng vàng?” Dược đồng cung kính hỏi.
Cảm giác được gọi là “lão sư” khá thú vị, Long Trần đáp: “Đổi hết thành đồng vàng đi.”
“Vâng, ngài chờ một lát.”
Gã dược đồng vội lật sổ sách, kiểm tra giá thị trường mới nhất để tính toán cho Long Trần.
“Long Trần lão sư, tổng cộng là tám trăm mười bảy vạn đồng vàng.”
Long Trần gật đầu. Luyện Dược Sư Hiệp Hội là tổ chức phi lợi nhuận, giá cả rất công đạo, chỉ thấp hơn giá thị trường một thành, lại được hưởng nhiều đãi ngộ, rất đáng giá.
“Đổi cho ta thành hai tấm tinh tạp, một tấm hai trăm vạn, còn lại để chung một chỗ là được.” Long Trần nói.
Khi Long Trần trở về nhà, Bảo Nhi đã đợi sẵn ở cửa:
“Thiếu gia, Thạch Phong công tử gửi thiệp mời cho người.” Nàng đưa cho Long Trần một tấm thiệp đỏ.
Long Trần mở ra xem rồi cười, hóa ra là Thạch Phong đã xuất quan, đột phá Ngưng Huyết Cảnh, mở tiệc chiêu đãi mọi người tại Tụ Anh Lâu. Tính ra cũng đúng lúc này.
“Bảo Nhi, cầm lấy, quản gia cho tốt nhé. Sau này thiếu gia sẽ chuẩn bị cho nàng một phần của hồi môn hậu hĩnh, gả nàng đi thật vẻ vang.” Long Trần cười, đưa một tấm tinh tạp cho Bảo Nhi.
Bảo Nhi đỏ mặt, nhưng khi nhìn thấy con số trên đó, nàng lấy tay che miệng, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Tiểu phú bà, từ nay chuyện cải thiện bữa ăn trong Long gia giao cho nàng đấy. Đúng rồi, đi chuộc lại số trang sức mẫu thân đã cầm đi, dù có phải bỏ ra gấp mười lần giá cũng không thành vấn đề.”
“Ân ân, thiếu gia yên tâm, Bảo Nhi nhất định làm thỏa đáng.” Bảo Nhi vỗ vỗ ngực đảm bảo.
Long Trần gật đầu, cùng A Man đến Tụ Anh Lâu.
Tụ Anh Lâu là tửu lầu nổi tiếng bậc nhất đế đô, khách đến đây đều là người giàu sang phú quý. Tửu lầu đặt tên rất khí thế, món ăn lại ngon, nên trở thành nơi tụ họp ưa thích của giới vương công quý tộc.
Trên tầng cao nhất của Tụ Anh Lâu, một bàn tròn lớn đã bày đầy cao lương mỹ vị, nhưng mọi người chỉ trò chuyện chứ chưa đụng đũa.
Đột nhiên thấy một bóng người đi tới, mọi người vội đứng dậy:
“Long huynh”
“Long ca”
“Long gia”
Thạch Phong cùng đám người Mập Mạp xưng hô mỗi người một kiểu, nhưng khi thấy A Man sau lưng Long Trần, ai nấy đều kinh ngạc.
Thạch Phong vốn đã là tráng hán, nhưng đứng trước mặt A Man lại như một đứa trẻ.
“Giới thiệu với mọi người, đây là huynh đệ của ta, A Man.”
Nghe Long Trần giới thiệu, mọi người vội chào hỏi, nhưng A Man chỉ biết gật đầu cười ngây ngô.
Long Trần tới, mọi người mới ngồi xuống. Thạch Phong nâng chén: “Long huynh, lời thừa thãi không nói nhiều, Thạch Phong ta kính huynh trước một chén.”
Sự cảm kích đối với Long Trần, Thạch Phong ghi tạc trong lòng. Vốn phải mất vài năm mới tấn chức Ngưng Huyết, nay đã hoàn thành sớm hơn, điều này giúp ích rất lớn cho tương lai của hắn, có hy vọng tiến vào cảnh giới cao hơn.
“Chúng ta cũng kính Long ca một chén!”
Vệ Mập Mạp dẫn đầu đứng dậy. Nhờ nước thuốc Long Trần phối cho, bọn họ nhanh chóng cảm ứng được thiên địa linh khí. Vệ Mập Mạp và kẻ gầy gò tên Hầu Bình Minh đều đã là Tụ Khí nhất trọng thiên.
Tất cả những điều này đều do một tay Long Trần dìu dắt, mọi người vô cùng cảm kích.
“Được, cạn ly!”
Long Trần cười lớn. Dù sao thì trong lúc nguy nan, những người này cũng từng giúp đỡ hắn, Long Trần coi họ là bằng hữu.
Vài chén rượu vào, mọi người bắt đầu trò chuyện rôm rả, chỉ có A Man là cúi đầu ăn, không nói lời nào.
Long Trần cố ý chiếu cố Thạch Phong, bảo hắn gọi thêm món, nhưng may là trước khi đến đây đã cho A Man lót dạ, nếu không sẽ làm đám người Vệ Mập Mạp sợ chết khiếp.
Rượu qua ba tuần, mọi người bàn về đãi ngộ hiện tại, ai nấy đều khí phách hăng hái. Hiện giờ họ đã có thể tu hành, địa vị trong gia tộc cũng “nước lên thì thuyền lên”.
Quan trọng hơn là tin tức Long Trần là một vị Đan Đồ đã truyền khắp đế đô, mà mối quan hệ giữa đám người Vệ Mập Mạp với Long Trần thì ai cũng biết.
Vì vậy, gia tộc của họ đều ngầm bảo họ giữ quan hệ tốt với Long Trần, khiến mọi người không khỏi được phen dương mi thổ khí.
Khi mọi người đang trò chuyện, bỗng có tiếng bước chân vang lên. Thạch Phong hơi nhíu mày: “Ta đã dặn lão bản là bao trọn tầng này rồi, sao vẫn có người lên?”
“Thôi bỏ đi, đông người cho náo nhiệt, vui vẻ cần phải chia sẻ mà.” Vệ Mập Mạp rõ ràng đã say, lưỡi hơi líu lại.
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên: “Bảo tất cả những kẻ ở đây cút đi, ta không muốn ăn cùng một đám tiện dân.”
Long Trần đang thản nhiên uống rượu bỗng lạnh mặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Bạn thấy sao?