Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cửu Vực Kiếm Đế – Chương 24

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 24: Chiến đấu đột phá! Mười bước một người!

Nhanh.

Tốc độ nhanh đến cực hạn của nhất kiếm.

Trong chớp mắt ấy, tốc độ của Sở Phong Miên nhanh hơn lúc trước gấp đôi có thừa.

Lực lượng trong thân thể hắn phảng phất trở nên cường đại hơn rất nhiều, linh lực trong cơ thể Sở Phong Miên bành trướng, như là sắp nổ tung vậy.

Đột phá!

Sở Phong Miên ở trong Hoang Dã Sơn Mạch, trải qua vô số trận chiến, tích lũy lực lượng, hiện giờ dưới sự vây công này, Sở Phong Miên thế mà đột phá.

Thân thể, tứ chi, nội tạng của hắn, hầu như mỗi một chỗ giờ đây đều bị linh lực khổng lồ tràn ngập, khiến Sở Phong Miên cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh.

Chiến đấu bên trong đột phá.

Đây là chuyện mà chỉ những thiên tài nổi danh trong lịch sử mới làm được.

Trên cánh tay Sở Phong Miên, linh mạch thứ tư đang chảy xuôi linh lực vô cùng vô tận.

Lần đột phá này, Sở Phong Miên càng nhất cử khai mở linh mạch thứ tư, cảnh giới của hắn ngạnh sinh sinh đánh sâu vào tới Tôi Cốt Cảnh bát trọng.

Nhất cử đột phá tam trọng cảnh giới, việc này nếu truyền ra ngoài, e là toàn bộ Võ Thắng Đại Lục đều sẽ oanh động. Đối với võ giả bình thường mà nói, đột phá một trọng cảnh giới, ít nhất cũng cần hai ba năm, thậm chí có kẻ tư chất kém cỏi, mười năm, hai mươi năm cũng chưa chắc đã đột phá nổi một trọng.

Cho dù là những thiên tài nổi danh bên ngoài, cũng đều là đột phá từng trọng một, làm gì có ai như Sở Phong Miên, có thể nhất cử đột phá tam trọng cảnh giới.

Đây cũng chính là điểm thần kỳ của Đoạn Cốt Trọng Sinh Quyết, linh lực mà Sở Phong Miên tích góp không phải để đột phá, mà là luôn bảo tồn để đánh sâu vào linh mạch. Khi linh mạch được khai mở, linh lực tích lũy bên trong cũng đồng thời bùng nổ, khiến cảnh giới tăng lên nhanh chóng.

Cũng chính vì thế, ngày thường Sở Phong Miên rất khó đột phá, nhưng mỗi một lần đột phá đều là phá tan linh mạch, tích lũy đầy đủ.

“Lần này, các ngươi đều phải chết!”

Sở Phong Miên gầm lên một tiếng, thân hình chợt lóe, lại một lần nữa lao tới trước mặt một vị trung niên nam tử.

Trung niên nam tử này sớm đã có phản ứng, trọng kiếm đã chém xuống, nhưng Sở Phong Miên xoay nhẹ kiếm phong của Thanh Đen Kiếm trong tay, thế mà lập tức đánh bay thanh trọng kiếm kia ra ngoài.

Khi ở Tôi Cốt Cảnh ngũ trọng, Sở Phong Miên đã có thực lực đối chiến với võ giả Tôi Cốt Cảnh bát trọng, hiện giờ Sở Phong Miên đã đột phá, những trung niên nam tử này trong mắt hắn sớm đã là kẻ chết.

“Xoẹt!”

Lại một kiếm chém xuống, đồng thời cũng đại diện cho cái chết của một trung niên nam tử khác.

Trong chớp mắt, hai tên trung niên nam tử đều chết dưới kiếm phong của Sở Phong Miên. Đồng thời, lúc Sở Phong Miên xuất kiếm cũng phát hiện bên hông tên trung niên nam tử kia có một chiếc túi màu xanh lơ.

Túi Trữ Vật.

Một chiếc túi trữ vật này có thể chứa vật phẩm trong không gian một lập phương, ở Lâm Võ Thành cũng coi như là vật hiếm lạ.

Trong Lâm Phủ, chỉ có vài vị trưởng lão mới có được. Mấy tên trung niên nam tử này không hổ là xuất thân từ Võ Thắng Học Viện, từng kẻ một đều cực kỳ giàu có.

Sở Phong Miên cũng không khách khí, sau khi chém giết trung niên nam tử kia liền đoạt lấy túi trữ vật, đồng thời lao về phía một vị trung niên nam tử khác.

Trong mười hơi thở.

Tám vị trung niên nam tử kia đều chết dưới kiếm của Sở Phong Miên, đồng thời bên hông Sở Phong Miên cũng có thêm chín chiếc túi trữ vật.

“Ngươi, là kẻ cuối cùng.”

Sở Phong Miên ngẩng đầu, nhìn về phía Thiếu Đường Chủ kia.

Tất cả mọi chuyện đều do gã Thiếu Đường Chủ này tham lam mà ra, hắn vừa mới còn muốn chém giết Sở Phong Miên, muốn trừu hồn luyện phách hắn, lần này Sở Phong Miên tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.

“Trốn!”

Thiếu Đường Chủ cũng nhìn ra sát ý trong mắt Sở Phong Miên, dưới chân vừa động, thế mà cũng thi triển thân pháp, bỏ chạy về phía rừng cây.

Thế nhưng cảnh giới của gã Thiếu Đường Chủ này mới chỉ là Tôi Cốt Cảnh thất trọng, thân pháp của hắn làm sao có thể so sánh với Mị Ảnh Thân Pháp của Sở Phong Miên.

Gần như ngay lập tức, Sở Phong Miên đã đuổi tới trước mặt hắn, một tay túm lấy cổ áo Thiếu Đường Chủ, ném mạnh hắn xuống đất.

“Phốc!”

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Thiếu Đường Chủ.

“Ta là người của Võ Thắng Học Viện! Là đệ tử Võ Thắng Học Viện, ngươi không thể giết ta!”

Thiếu Đường Chủ ngã trên mặt đất, nhìn Sở Phong Miên, gào lớn.

“Mấy tên phế vật kia chỉ là nô bộc, chết thì chết! Ta chính là đệ tử nội môn của Võ Thắng Học Viện, nếu ta chết, ngươi cứ chờ sự trả thù của Võ Thắng Học Viện đi!”

Võ Thắng Học Viện.

Cái tên này ở Võ Thắng Quốc tuyệt đối là cái tên chí cao vô thượng.

Đặc biệt là đệ tử nội môn của Võ Thắng Học Viện, lại càng là tinh anh trong học viện. Nếu ai giết đệ tử nội môn của Võ Thắng Học Viện, tất nhiên sẽ bị Võ Thắng Học Viện đuổi giết không tha.

Gã Thiếu Đường Chủ vội vàng lên tiếng, cũng là khẳng định rằng sau khi Sở Phong Miên biết thân phận của hắn sẽ không dám giết hắn.

“Ồ?”

Sở Phong Miên nhìn gã Thiếu Đường Chủ với vẻ đầy hứng thú, không hề lên tiếng.

Hắn đang nghĩ, sao lại có kẻ ngu xuẩn đến thế.

Sở Phong Miên hôm nay giết chín tên trung niên nam tử này đã kết hạ đại thù với gã Thiếu Đường Chủ, huống chi bí mật về kiếm thuật và thân pháp của hắn, Sở Phong Miên cũng không muốn để lộ ra ngoài.

Những kẻ trong Lâm Phủ kiến thức nông cạn, dù có nhìn thấy cũng không hiểu được giá trị của nó, nên không sao cả. Còn gã Thiếu Đường Chủ này là người của Võ Thắng Học Viện, tự nhiên có thể nhìn ra được huyền diệu trong đó.

Nếu hôm nay Sở Phong Miên không giết gã Thiếu Đường Chủ này mà thả hắn đi, chẳng phải là chờ gã quay về tìm người tới đối phó mình sao?

Thấy Sở Phong Miên không lên tiếng, Thiếu Đường Chủ ngược lại cảm thấy an tâm hơn nhiều.

Hắn cho rằng Sở Phong Miên cũng là nghe thấy tên Võ Thắng Học Viện nên không dám ra tay, điều này khiến lòng tham vừa mới lui đi của Thiếu Đường Chủ lại dâng trào trong lòng.

“Tiểu tử, nói cho ngươi biết, ta không chỉ là đệ tử nội môn của Võ Thắng Học Viện, phụ thân ta còn là Đường Chủ của Võ Viêm Đường thuộc Võ Thắng Học Viện, địa vị vô cùng cao quý.”

Thiếu Đường Chủ tiếp tục nói, trong lời nói lộ ra vài phần uy hiếp.

“Chuyện hôm nay, bổn thiếu có thể không so đo, thậm chí ta có thể cho ngươi tiến vào Võ Thắng Học Viện, trở thành đệ tử của Võ Thắng Học Viện. Chỉ cần ngươi giao kiếm thuật và thân pháp ra đây, ta có thể đảm bảo chuyện hôm nay không so đo, thế nào?”

“Với tư chất của ngươi, chờ ta trở lại Võ Thắng Học Viện sẽ đăng báo với học viện, để ngươi gia nhập vào đó, ngươi thấy sao?”

Thiếu Đường Chủ vừa nói, trong lòng vừa lạnh lùng nghĩ.

Lần này hắn đi vào Hoang Dã Sơn Mạch, vốn tưởng rằng không có gì nguy hiểm nên mới mang theo vài tên nô bộc, không ngờ lại gặp phải Sở Phong Miên.

Nếu chờ hắn trở về Võ Thắng Học Viện, nơi đó cường giả như mây, Sở Phong Miên còn không phải muốn nhào nặn thế nào thì nhào nặn sao?

Mối nhục hôm nay, tất cả đều có thể đòi lại.

Hắn còn chưa nghĩ xong, đã thấy ánh mắt của Sở Phong Miên không đúng.

Sở Phong Miên lắc đầu, nhìn về phía Thiếu Đường Chủ nói:

“Không ngờ, Võ Thắng Học Viện lại có kẻ ngu xuẩn như vậy.”

Gần như cùng lúc đó, kiếm của Sở Phong Miên cũng chém xuống, đâm thẳng về phía ngực Thiếu Đường Chủ.

“Keng!”

Nhất kiếm đâm tới, nhưng không như Sở Phong Miên nghĩ là đâm thủng ngực Thiếu Đường Chủ.

Mà là trên người Thiếu Đường Chủ, một đạo hộ thuẫn đột nhiên xuất hiện.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...