Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Thái tử dẫn Ngọc tiên tử nhập tọa, hai người bọn họ vừa đến tràng, liền đại biểu hội thơ ngừng chiến hôm nay chính thức bắt đầu. Mỗi người đều dâng lên kình lực, tính toán vào hôm nay tung ra đoạn thời gian trước đã chuẩn bị kỹ lưỡng thi từ để nhất chiến thành danh!
"Phương quân thần, lần này sao ngươi lại có nhã hứng tới đây?"
Thái tử nhập tọa xong, nhìn như vô ý quét Phương Trần một cái, mỉm cười nói.
Đào Vũ thay Phương Trần đáp: "Thái tử điện hạ, Phương quân thần nói muốn tới đây để đắm mình trong hương vị bút mực."
"Thì ra là thế."
Thái tử ngẩn ra: "Như vậy cũng tốt, Phương quân thần ngày sau không vào được triều đình, không lãnh được binh, chẳng bằng bỏ võ theo văn, cũng có thể là vì Đại Hạ ta tăng thêm một tia ánh sáng. Phương quân thần là võ đạo kỳ tài, nghĩ đến chuyển tu văn đạo cũng sẽ không yếu hơn chư vị."
"Thái tử điện hạ, ngài có từng thấy đồ tể ngâm thơ tác đối bao giờ chưa?"
Diệp Thanh Hà nhịn không được cười nói.
Câu nói này nhất thời khiến hiện trường vang lên một trận cười vang.
Ngọc tiên tử khẽ nhíu mày, nàng ghi tạc từng người cười vang hôm nay vào lòng, đặc biệt là Đào Vũ và Diệp Thanh Hà.
Phương Trần chán chường vung tay: "Ta là tới để cảm thụ bút mực thi từ, cũng không phải tới cùng các ngươi trò chuyện, nhanh chút ngâm thơ tác đối đi."
Mọi người thần sắc khẽ biến, thái tử thấy thế cũng không để ý tới Phương Trần nữa, lập tức cười nói với mọi người:
"Chủ đề hội thơ hôm nay là ngừng chiến, không biết ai muốn đoạt cái độc đắc trước đây?"
Mọi người nghe vậy, lập tức có người nhảy ra, ngâm tụng thi từ đã chuẩn bị sẵn, nhất thời dẫn tới cả sảnh đường khen ngợi không ngớt.
"Rắm chó không kêu."
Phương Trần thầm nhủ trong lòng một tiếng, sau đó cũng cười vỗ vỗ tay, ánh mắt lại vô tình đánh giá những tùy tùng mà thái tử mang tới.
Theo một bài thơ ngừng chiến xuất hiện, bầu không khí hội thơ dần đẩy lên cao trào, cũng không còn ai để ý tới sự tồn tại của Phương Trần. Bọn họ đều muốn thừa dịp cơ hội hôm nay, thu hoạch chút danh tiếng, thuận tiện lưu lại ấn tượng trước mặt thái tử để làm bàn đạp tiến thân sau này.
"Tùy tùng của hắn đều là võ phu, tu vi cao nhất cũng chỉ là Bạo Khí đỉnh phong, ngược lại không có bóng dáng của Huyết Linh Giáo, bất quá..."
Trong mắt Phương Trần lóe lên một tia ý cười.
Hắn đã bắt đầu hành động, hôm nay liền có thể xác định quan hệ giữa đạo nhân kia và thái tử.
Nếu như thái tử có liên quan đến Huyết Linh Giáo.
Vậy thì tính chất chuyện này đã hoàn toàn thay đổi.
"Chiến mã đạp Vân Phong, tam giới chôn vạn hồn.
Nghề cũ theo chinh chiến, lệ ướt áo Văn gia."
"Thơ hay!"
"Không hổ là đệ nhất tài tử Đại Hạ chúng ta! Bài thơ này khiến ta như thấy vô số trung hồn đang khóc, bọn họ lại không cách nào trở về nhà đoàn tụ cùng người thân!"
"Đào huynh, ngày sau nếu ngươi có thể đăng đường nhập thất, nhất định sẽ dẫn dắt Đại Hạ chân chính ngừng chiến, như Cổ Hà ta đây, trăm năm chưa từng chinh chiến, năm nào cũng có vui mừng!"
Mọi người bộc phát ra một trận khen ngợi, không ngừng tán dương bài thi từ này của Đào Vũ. Bọn họ như tận mắt thấy trận chiến Tam Giới Sơn năm đó, vô số trung hồn chết thảm!
Đào Vũ cười nhẹ, đong đưa quạt xếp trong tay, ánh mắt lại rơi trên người Phương Trần.
Bài thơ này, có ý riêng.
Mọi người cũng đều nghe ra, ban đầu vốn không để ý tới Phương Trần, sau khi nghe bài thơ này liền nhìn về phía hắn, trong mắt có phẫn hận, có oán hận, có bất mãn, có khinh miệt.
Tiêu thần nữ thoáng kinh dị một phen, sau đó cũng nhìn về phía Phương Trần, đáy mắt dâng lên một tia chờ mong, tiếp theo Phương Trần sẽ làm gì đây?
Bài thơ này của Đào Vũ, ngâm đọc trước mặt Phương Trần vào hôm nay, rõ ràng chính là đang quở trách, đang khinh thường, đang giễu cợt!
Ngọc tiên tử nhìn Đào Vũ một chút, trong mắt lóe lên một tia cổ quái.
Đào Vũ như có cảm giác, cũng nhìn lại Ngọc tiên tử một chút, khẽ cười gật đầu ra hiệu, trong lòng có chút mừng thầm, bài thơ này của mình hiển nhiên đã nhận được sự ưu ái của Ngọc tiên tử.
"Ngọc tiên tử, nàng thấy bài thơ này của Đào huynh thế nào?"
Thái tử cười nói.
"Mời Ngọc tiên tử lời bình."
Đào Vũ ôm quyền.
"Bài thơ này..."
Ngọc tiên tử hơi trầm ngâm.
Mọi người ánh mắt sáng lên, chờ mong Ngọc tiên tử sẽ bình phẩm bài thơ này ra sao, hội thơ hôm nay tất nhiên sẽ trở thành một giai thoại!
"Bài thơ này sao... Rắm chó không kêu."
Ngọc tiên tử trầm ngâm một chút, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Mọi người hơi ngẩn ra, trên mặt đều lộ vẻ kinh ngạc, nhìn nhau đầy mờ mịt.
Là bọn họ nghe lầm?
Hay là Ngọc tiên tử nói sai?
Sắc mặt Đào Vũ vốn đang chờ đợi lời tán dương của Ngọc tiên tử không khỏi cứng đờ, thái tử cũng hơi biến sắc, may mà hắn có chút lòng dạ, nhàn nhạt nói:
"Ngọc tiên tử, lời này ý gì? Ta lại thấy bài thơ này của Đào Vũ thể hiện rõ bi ai của chiến sự, chủ đề ngừng chiến hôm nay, bài thơ này nên đứng đầu."
"Thái tử điện hạ, tiểu nữ tử không hiểu thời cuộc, tiểu nữ tử chỉ biết, nếu không có chiến sự thì tất nhiên là tốt nhất. Nhưng bây giờ Đại Hạ mưa gió bấp bênh, một bên tình nguyện ngừng chiến, sợ sẽ trở thành kẻ yếu trong mắt địch nhân.
Đối mặt với kẻ địch hung ác, con dân Đại Hạ chúng ta nên lộ ra răng nanh, người người hóa thành đồ tể, vung đao trảm địch đầu, cầm kiếm phá địch quân."
Ngọc tiên tử cười nhạt nói: "Chỉ có như vậy, đánh cho địch nhân không dám giương nanh múa vuốt, không dám tự ý tập kích, mới có thể đổi lấy thái bình thịnh thế."
Mọi người trầm mặc.
Trong mắt Tiêu thần nữ lóe lên một tia kinh ngạc, không nhịn được nhìn Ngọc tiên tử thêm vài lần, thầm nghĩ trong lòng người phụ nữ này nhìn nhận sự việc thật thông suốt.
Sắc mặt thái tử trở nên khó coi, chủ đề hôm nay là ngừng chiến, không ngờ người hắn mời tới là Ngọc tiên tử lại chủ chiến!
Việc này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn, nhưng trở ngại thân phận của đối phương tại kinh đô Đại Hạ, thân là thái tử hắn cũng không dễ quát lớn ngay tại chỗ.
"Nhưng như thế... Tử thương tướng sĩ có thể đòi ai một lời giải thích?"
Đào Vũ chậm rãi mở miệng, ánh mắt rơi trên người Phương Trần.
Ngọc tiên tử nhìn về phía hắn: "Quân địch tập kích, bách tính tử thương thì đòi ai một lời giải thích? Ngươi sao? Đào công tử."
Không ít thư sinh lộ vẻ đăm chiêu.
Thư sinh ba nước Cổ Hà, Long Độ, Di Chu vốn định tới tham gia náo nhiệt, giao lưu với tài tử tài nữ kinh đô Đại Hạ, không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng như vậy.
Một nữ tử chậm rãi mở miệng: "Ngọc tiên tử, nàng nói sai rồi, nếu Đại Hạ các người không muốn đánh trận thì cũng không có địch quốc, Cổ Hà ta chính là nhờ thế mới có thể trăm năm chưa từng có chinh chiến."
Nói xong, nàng nhìn về phía thái tử: "Thái tử điện hạ, ngài mời phong trần nữ tử tới hội thơ ngừng chiến này, chỉ sợ là làm vấy bẩn phong khí nơi đây."
Mọi người rơi vào trầm mặc.
Thân phận nữ tử này không đơn giản, là tử đệ của Long gia - thế gia đệ nhất đế quốc Cổ Hà. Vì Cổ Hà và Đại Hạ thường xuyên có giao dịch khoáng thạch, Long Tuệ Tâm tại kinh đô Đại Hạ chính là người phụ trách việc này.
Ngọc tiên tử nhìn Long Tuệ Tâm một chút, khẽ mỉm cười, ánh mắt lãnh đạm, cũng không tính toán tranh luận cùng nàng.
Không ngờ, Phương Trần lúc này lại nhìn về phía Long Tuệ Tâm: "Thần dân đế quốc Cổ Hà các ngươi bất quá chỉ ngàn vạn, ở nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng lại mang trong mình khoáng mạch phong phú.
Mỗi năm đem bảy phần khoáng mạch tiến cống cho bát phẩm thượng quốc, để hắn ra mặt hộ Cổ Hà các ngươi chu toàn, bởi vậy mới có thái bình trăm năm chưa từng chinh chiến."
Nói đến đây, Phương Trần chuyển lời, ngôn từ sắc bén hơn vài phần: "Lại không biết hành động này khiến quý tộc các ngươi áo cơm không lo, nhưng bách tính dưới trướng lại bụng đói áo rách, có thái bình mà không có thịnh thế, thì có ích lợi gì?"
Bạn thấy sao?