Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Gã đạo sĩ ăn mày chẳng buồn liếc nhìn đống bạch cốt kia, tiếp tục cất tiếng hát vang đạo quyết, đi thẳng lên núi.Thế nhưng lúc này, chẳng còn ai coi hắn là bậc đắc đạo cao nhân, cũng chẳng còn chút phong thái xuất trần, tựa như thần tiên dạo chơi nhân gian nữa. Ánh mắt mọi người nhìn hắn đều tràn…
Bạn thấy sao?