Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Giữa hư không, thần hồn Phương Trần gắt gao nhìn chằm chằm Chu Dịch Tăng. Y phục kẻ này mặc giống hệt bộ dạng Trần Đạt nhìn thấy ngày ấy, khí tức trên người hắn cũng chẳng khác gì đám người Hứa Huệ.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, kẻ này chính là vị Bắc sư huynh mà Hứa Huệ từng nhắc tới.
"Thương thế hắn đã hồi phục, chúng ta đừng lãng phí thời gian, cùng nhau ra tay bắt lấy hắn!"
"Tuân lệnh!"
Bảy tên tu sĩ đồng loạt ra tay, tế ra pháp bảo của riêng mình, thi triển đủ loại thủ đoạn. Trong chốc lát, cả sơn cốc bị bao phủ bởi muôn màu muôn vẻ.
Tu sĩ giao thủ, chưa bàn đến uy lực thế nào, ít nhất cảnh tượng này cũng đủ khiến phàm nhân kinh hãi, võ phu chấn động.
"Các ngươi đúng là một đám trò cười."
Chu Dịch Tăng cười dài một tiếng, trường kiếm sau lưng hóa thành một đạo cực quang, trong chớp mắt đánh tan mọi thủ đoạn của đám tu sĩ Thiên Nam Tông.
Kiếm thế của trường kiếm cực kỳ khủng bố, thế như chẻ tre, xuyên thấu qua ngực từng tên tu sĩ Thiên Nam Tông.
Máu tươi bắn tung tóe. Chỉ một chiêu, đám tu sĩ Thiên Nam Tông đã nhao nhao ngồi bệt xuống đất, thần sắc tái nhợt, theo bản năng vận công chữa thương, mất đi khả năng chiến đấu.
"Xem ra Đại sư huynh của các ngươi rất cẩn thận, sợ ta có phục binh ở đây nên không đích thân đuổi theo."
Chu Dịch Tăng cười như không cười.
Tu sĩ Thiên Nam Tông mặt cắt không còn giọt máu, gắt gao nhìn chằm chằm Chu Dịch Tăng.
"Cũng tốt, tinh huyết của tu sĩ cao hơn võ phu một bậc. Chờ ta hút cạn máu tươi của các ngươi, không những thương thế hoàn toàn khỏi hẳn, mà còn có cơ hội trùng kích Luyện Khí cửu trọng.
Loại chuyện tốt này, lại là chính các ngươi tự dâng tới cửa."
Chu Dịch Tăng cười nhạt nói.
"Tinh huyết? Ngươi tu luyện ma công!?"
Tu sĩ Thiên Nam Tông đều chấn kinh.
"Phải rồi, bên cạnh ngươi vốn còn mấy tên tu sĩ, bây giờ bọn hắn không thấy tăm hơi, chắc là bị ngươi hút cạn tinh huyết để chữa thương!"
Tên tu sĩ Luyện Khí tầng bảy bừng tỉnh hiểu ra, trong mắt lóe lên vẻ sợ hãi.
Kẻ này thật ác độc, ngay cả người mình cũng không tha. Hôm nay, bọn hắn e là phải bỏ mạng tại nơi này rồi!
"Ngươi tu luyện ma công, Thiên Nam Tông sẽ không bỏ qua cho ngươi, Đại sư huynh cũng sẽ không tha thứ cho ngươi!"
"Cứ chờ đấy, nếu chúng ta chết, tự khắc có người thay chúng ta báo thù!"
"Thiên Nam Tông? Chỉ là một môn phái bất nhập lưu trong đế quốc Lục phẩm mà cũng dám ăn nói xằng bậy?
Nói thật cho các ngươi biết, ta còn có một cái tên gọi là Lý Bắc, là đệ tử Huyết Linh Giáo."
Chu Dịch Tăng cười quái dị.
Gương mặt tuấn mỹ kết hợp với nụ cười đó, khiến toàn bộ khuôn mặt hắn lộ ra vẻ yêu dị vô cùng.
Huyết Linh Giáo!?
Tu sĩ Thiên Nam Tông đều lộ vẻ kinh hãi. Bọn hắn từng nghe nói về ma đạo giáo phái này, cũng biết Huyết Linh Giáo sâu không lường được, chỉ là chưa từng thực sự gặp qua đệ tử Huyết Linh Giáo bao giờ.
Chính vì hành sự quỷ bí, mỗi lần bọn hắn xuất hiện đều khiến phàm nhân tử thương thảm trọng. Thường thường khi người ta phát hiện ra thì bọn hắn đã luyện chế xong Huyết Linh thần đan rồi.
"Ngươi... Ngươi thật là đệ tử Huyết Linh Giáo!? Đế quốc Cửu phẩm này... là đan lô của các ngươi sao!?"
Tên tu sĩ Luyện Khí tầng bảy hít sâu một hơi, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
"Không sai. Ngươi đã biết cách gọi 'đan lô', chứng tỏ ngươi cũng hiểu biết đôi chút về Huyết Linh Giáo chúng ta. Bây giờ, ngươi còn cho rằng chỉ riêng Thiên Nam Tông có tư cách tìm ta gây phiền phức sao?"
Chu Dịch Tăng cười như không cười.
Sắc mặt mọi người liên tục biến ảo. Tên Luyện Khí tầng bảy thấp giọng nói: "Các hạ, Đại sư huynh lúc trước không biết thân phận của các hạ, chúng ta cũng vậy. Nếu biết các hạ là đệ tử Huyết Linh Giáo, tất nhiên chúng ta sẽ không dễ dàng kết thù với các hạ.
Xin các hạ giơ cao đánh khẽ, chúng ta trở về sẽ báo cáo lại tất cả, Thiên Nam Tông sẽ không tìm các hạ gây phiền phức nữa."
"Nực cười."
Chu Dịch Tăng trêu tức: "Bây giờ các ngươi đã biết ta là đệ tử Huyết Linh Giáo, các ngươi còn đường sống sao? Ngoan ngoãn dâng ra tinh huyết, để ta uống cho thật sảng khoái!"
Một giây sau, Chu Dịch Tăng ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng. Từng sợi hồng quang không ngừng toát ra từ người hắn, rơi lên thân đám tu sĩ kia.
Tinh huyết trên người bọn họ bị hồng quang hút lấy, liên tục rót vào trong cơ thể Chu Dịch Tăng. Khí tức của hắn không ngừng tăng cường với tốc độ mắt thường có thể thấy được!
Đám tu sĩ lộ vẻ thống khổ. Tinh huyết bị hút khiến tu vi của bọn hắn cũng đang sụt giảm, linh lực trong cơ thể cũng tiêu tán theo sự trôi đi của tinh huyết.
"Ha ha ha, tinh huyết của tu sĩ thật là thuần túy. Chỉ cần ba canh giờ, ta có thể hút cạn các ngươi! Chờ ta tấn thăng chấp sự Huyết Linh Giáo, chính là lúc Thiên Nam Tông các ngươi diệt vong!"
Trên mặt Chu Dịch Tăng lộ ra nụ cười điên cuồng.
Rất nhanh, hai canh giờ đã trôi qua.
Khí tức đám tu sĩ Thiên Nam Tông này rõ ràng suy yếu đi rất nhiều, từng tên gầy như que củi, linh lực trên người chẳng còn lại bao nhiêu, ánh mắt ảm đạm vô quang.
Trái lại, khí tức của Chu Dịch Tăng đã sớm khôi phục đỉnh phong, thương thế lúc trước cũng triệt để khỏi hẳn. Bây giờ hắn đang mượn cỗ tinh huyết thuần túy này, ý đồ ngưng tụ Tiên mạch thứ chín!
Dưới sự luyện hóa của Huyết Linh Đại Pháp, tinh huyết không ngừng hóa thành linh lực bàng bạc. Dần dần, hình dáng Tiên mạch thứ chín trong cơ thể hắn đã xuất hiện!
"Chu Dịch Tăng, Lý Bắc, ngươi chết không yên lành..."
"Dù là Huyết Linh Giáo, ở nơi này cũng không phải vô địch. Nếu những môn phái lớn kia biết tung tích của các ngươi, tất nhiên sẽ phái người đến tiêu diệt!"
"Chúng ta sẽ ở dưới đó chờ ngươi!"
Biết mình không còn hy vọng sống sót, đám tu sĩ Thiên Nam Tông không còn xin tha nữa, nhao nhao mở miệng nguyền rủa Chu Dịch Tăng.
"Ở dưới đó chờ ta? Các ngươi sẽ phải thất vọng thôi. Sau này ta sẽ Trúc Cơ, thậm chí kết thành Kim Đan, ngưng tụ Nguyên Anh, trở thành đại tu sĩ trong thế gian.
Ta sẽ sống cực kỳ lâu, muốn ở dưới đó chờ ta, chỉ sợ các ngươi đợi không nổi đâu."
Khóe miệng Chu Dịch Tăng khẽ nhếch.
Đúng lúc này, thần sắc Chu Dịch Tăng đột nhiên khẽ động, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía cửa vào sơn cốc, thấy một bóng người đang chậm rãi đi tới.
"Có người đến!?"
Tu sĩ Thiên Nam Tông đang lúc hấp hối, toàn thân chấn động, nhao nhao nhìn về phía người tới. Nhưng sau khi thấy rõ bộ dáng đối phương, lại lộ ra vẻ thất vọng.
Người tới không phải Đại sư huynh của bọn hắn, mà là một kẻ mù lòa. Bọn hắn nhìn thấy người nọ đang cầm một cây gậy mù, khua khoắng trên mặt đất.
"Nơi này không phải chỗ ngươi nên đến, cút ra ngoài, tha cho ngươi khỏi chết."
Chu Dịch Tăng nhàn nhạt nói.
"Nghe nói, ngươi coi Đại Hạ là đan lô?"
Phương Trần nhắm mắt, từng bước một tiến lại gần Chu Dịch Tăng.
"Ừm?"
Thần sắc Chu Dịch Tăng khẽ động: "Ngươi vừa nãy ở ngay quanh đây?"
"Trong mắt ngươi, bách tính Đại Hạ chỉ là cặn thuốc trong đan lô sao?"
Phương Trần nói khẽ.
Hắn không ngừng tiến lại gần Chu Dịch Tăng.
"Tiểu huynh đệ, đi mau đi, hắn đang cố gắng ngưng tụ Tiên mạch thứ chín, không thể phân tâm đối phó ngươi.
Sau khi rời khỏi đây, nếu có cơ hội, hãy giúp chúng ta nhắn tin về Thiên Nam Tông, nói rằng chúng ta chết trong tay đệ tử Huyết Linh Giáo Lý Bắc, hắn dùng tên giả là Chu Dịch Tăng!"
Tên tu sĩ Luyện Khí tầng bảy dùng chút sức lực cuối cùng hét lên với Phương Trần.
"Ha ha, ta cứ ngỡ là ai, hóa ra là đệ nhất quân thần Đại Hạ - Phương Trần. Sớm nghe nói ngươi đã khôi phục đan khí tu vi, lần này xuất hiện ở đây là vì Thiên Kiếm Sơn Trang sao?"
Ánh mắt Chu Dịch Tăng đột nhiên lóe lên, trên mặt lộ ra một nụ cười. Hắn không chỉ nhận ra Phương Trần, mà còn đoán được lý do Phương Trần xuất hiện ở đây, chỉ là cảm thấy vận khí đối phương quá tốt, có thể gặp phải hắn tại nơi này.
Bạn thấy sao?