Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Các vị làm thơ từ đến đâu rồi?”
Đỗ Hoài Nhân đột nhiên hỏi.
Trà sữa đối với hắn mà nói vẫn là thứ yếu, lần này tới đây chủ yếu là vì thơ từ.
Hoạt động khai trương cửa tiệm, người đứng đầu có phần thưởng lên tới một ngàn lượng bạc.
Dẫu cho hắn là con trai của Hộ bộ Thị lang, lại là tài tử nổi danh kinh thành, thì một ngàn lượng đối với hắn cũng có sức cám dỗ rất lớn.
“Đỗ huynh cũng muốn tham gia hoạt động này sao?” Lộ Minh Viễn và những người khác đều ngẩn ra.
“Đương nhiên.” Đỗ Hoài Nhân phe phẩy chiếc quạt xếp, khẽ cười nói, “Nhưng ta không phải vì phần thưởng, mà là muốn so tài cùng các vị. Hoạt động có nhiều người đọc sách tham gia thế này, sao có thể thiếu ta được?”
Nói xong, hắn chỉ vào những bài thơ từ đã treo trên tường, “Tuy nói văn không có nhất, võ không có nhì, thế nhưng từ xưa đến nay, các bậc tài tử khi so tài đều bất chợt làm ra những vần thơ lưu truyền thiên cổ. Điều này chẳng phải chứng minh rằng, giữa văn nhân cũng có cao thấp hay sao?
Ta Đỗ Hoài Nhân ngưỡng mộ các bậc tiền hiền, lẽ ra nên noi gương người xưa, lập chí làm ra tuyệt cú thiên cổ!”
Những tuyệt cú thiên cổ lưu truyền trên đời hiện nay, không ít bài đều là tác phẩm xuất thần của văn nhân mặc khách tại các tửu lầu hoặc những danh lam thắng cảnh.
Hơn nữa, nhờ vào những bài thơ hay được các văn nhân làm ra và lưu truyền thiên cổ đó, những địa điểm ấy cũng trở thành thắng cảnh để nhiều văn nhân tới du ngoạn, ngâm thơ làm phú.
Đỗ Hoài Nhân cảm thấy, Quỳnh Tương Ngọc Lộ này tuy không sánh bằng các tòa lầu được văn nhân mặc khách tôn sùng, nhưng nơi đây vì có phần thưởng nên đã thu hút rất nhiều văn nhân mặc khách, không khí văn học vô cùng nồng đậm.
Chỉ cần mình viết được một bài thơ đoạt giải nhất, dù không thể lưu danh muôn thuở, thì với số lượng văn nhân ở đây, tác phẩm của hắn được treo trên bức tường kia, được bao nhiêu người vây quanh đọc, cũng coi như là một chuyện vô cùng nở mày nở mặt.
Việc này cũng giúp ích rất nhiều cho việc nâng cao địa vị tài tử của hắn.
“Đỗ công tử thật có chí lớn, bọn ta vô cùng khâm phục!”
“Ha ha, biết đâu Đỗ công tử thật sự có thể noi gương tiền hiền, làm ra tuyệt cú thiên cổ, để người đời sau cũng tới đây chiêm ngưỡng!”
Mọi người vội vàng chắp tay tán tụng.
Hoàn toàn không có ý mỉa mai.
Dẫu sao Đỗ Hoài Nhân là một trong bốn đại tài tử kinh thành, quả thực có năng lực này.
“Quá khen, quá khen, để ta xem rốt cuộc là hoạt động thế nào.” Đỗ Hoài Nhân cười lớn chắp tay đáp lại mọi người, rồi cầm lấy tờ giấy đặt trên bàn, trên đó viết giới thiệu về hoạt động khai trương.
Hoạt động khai trương Quỳnh Tương Ngọc Lộ, chỉ cần uống trà sữa là có tư cách làm thơ và bỏ phiếu. Hơn nữa, để đảm bảo công bằng, tất cả các bài thơ đều được trưng bày dưới hình thức ẩn danh.
Nghĩa là, sau khi khách hàng làm thơ và ký tên, chủ tiệm sẽ đánh số cho tác phẩm rồi niêm yết trên tường, khi các khách hàng khác tới xem sẽ không biết tác giả của tác phẩm là ai.
“Cũng khá công bằng đấy.” Đỗ Hoài Nhân cười nói.
Thời đại này, tài tử nổi danh cũng giống như ngôi sao, có rất nhiều người ngưỡng mộ. Nếu ký tên vào, chỉ cần dựa vào danh tiếng cũng có thể nhận được không ít phiếu bầu, như vậy sẽ không công bằng với những người không có danh tiếng.
Hình thức ẩn danh này sẽ khiến giá trị của kết quả cao hơn rất nhiều.
Về phần thơ từ, không bắt buộc phải viết về trà sữa, dù sao ngay cả Tô Ngôn cũng biết thứ này chẳng có gì để viết.
Đặt ra khuôn khổ gò bó, thậm chí có thể khiến những văn nhân không làm nổi thơ về chủ đề đó phải chùn bước.
Đây không phải là mục đích ban đầu khi hắn mở tiệm kiếm tiền.
Hoạt động là để kéo người vào, chứ không phải để đuổi khách đi.
Huống hồ, với tính cách của Tô Ngôn, sao hắn có thể sảng khoái đưa một ngàn lượng bạc cho người lạ như vậy?
Tất cả đều là chiêu trò mà thôi.
Đến lúc đó, mình cứ tùy tiện chép một bài tuyệt cú thiên cổ đặt lên đó, đám văn nhân này chẳng phải sẽ bùng nổ sao?
“Cũng không biết chủ tiệm nghĩ thế nào mà lại không đặt đề tài, quả nhiên là kẻ thương nhân đầy mùi đồng tiền, không chút văn hóa.”
Đỗ Hoài Nhân nhìn tờ giới thiệu hoạt động khai trương trên bàn, lắc đầu cười nhạt.
Làm thơ theo yêu cầu mới là cách thể hiện tài năng thơ ca tốt nhất, bằng không, chỉ cần người đọc sách vài ngày cũng có thể viết được vài câu thơ.
“Đúng vậy, chủ tiệm quá không chuyên nghiệp.”
“Căn bản không thể thể hiện được thực lực của chúng ta.”
Lộ Minh Viễn và mấy người khác cũng phụ họa theo.
Có một thư sinh trẻ tuổi há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ đành cắn răng gật đầu. Hắn chính là vì nghe thấy quy tắc không đặt đề tài này mới tới, dù sao đâu phải ai cũng có thể tùy tiện làm thơ hay được.
Nhưng bây giờ hắn chắc chắn không dám nói ra, nói ra chẳng phải là thừa nhận trình độ mình không bằng người khác sao?
“Đỗ công tử, hãy làm một bài về trà sữa đi, cho bọn họ mở mang tầm mắt!” Có người lên tiếng cổ vũ.
Nụ cười trên mặt Đỗ Hoài Nhân khựng lại: “Đã quy tắc không hạn chế, tại sao ta phải làm thơ quảng bá cho chủ tiệm?”
Ngươi coi Đỗ Hoài Nhân ta là kẻ ngốc sao?
Người khác mang bài thơ tâm đắc nhất của mình tới thi đấu, ngươi lại bắt ta viết một bài thơ về trà sữa?
Người kia thấy sự không hài lòng trong ánh mắt Đỗ Hoài Nhân, không khỏi cười gượng rồi gật đầu.
“Các vị cứ trò chuyện trước, để ta ủ ý tứ!” Đỗ Hoài Nhân nói rồi cầm lấy giấy bút trên bàn.
Ngay khi hắn chuẩn bị đặt bút viết, bên cầu thang cạnh đó truyền đến tiếng bước chân.
Đỗ Hoài Nhân và những người khác tò mò nhìn sang, rồi đột nhiên ngẩn người.
“Ủa, đây chẳng phải là Đỗ công tử sao?” Một nhóm thanh niên từ trên cầu thang đi xuống, người dẫn đầu là một thanh niên mặc trường bào, mày kiếm mắt sáng, phong độ ngời ngời.
“Ngụy Ẩn!” Đỗ Hoài Nhân nhíu mày, sắc mặt nghiêm trọng nói, “Tại sao các ngươi lại ở đây?”
Ngụy Ẩn này là con trai thứ của Trịnh quốc công Ngụy Tranh, cũng là một trong bốn đại tài tử kinh thành, tài học không hề thua kém hắn, gia thế còn tốt hơn hắn không ít. Dẫu sao nhà Ngụy Ẩn là tước vị Quốc công, còn cha hắn chỉ là Quận công.
Trong triều đình huân quý, người đọc sách cũng chia phe phái.
Đỗ Hoài Nhân thuộc phe Tiết quốc công, mà đứng sau Tiết quốc công chính là đương kim Thái tử Lý Thừa Hạo, phe này tự xưng là thanh lưu, đều là con cháu thế gia.
Còn Ngụy Ẩn này thì khác, cha hắn là Trịnh quốc công thuộc phe trung lập, nổi tiếng là người dám can gián, dám nói thẳng, ngay cả Hoàng đế Lý Huyền làm sai cũng dám chỉ thẳng mặt mà mắng. Tuy nhiên, vì ông là người thanh liêm chính trực, nên dù Lý Huyền có khó chịu cũng không làm gì được ông.
Triều đình có rất nhiều phe phái, ngoài hai phe này ra còn có phe võ tướng và phe ủng hộ Tứ hoàng tử.
“Đương nhiên là tới uống trà làm thơ rồi, phần thưởng cho người đứng đầu hậu hĩnh như vậy, tự nhiên ta phải thử một phen.” Ngụy Ẩn cười nói.
“Ngươi cũng muốn giành hạng nhất?” Đỗ Hoài Nhân nheo mắt lại.
“Sao, Đỗ công tử cảm thấy ta không xứng?” Ngụy Ẩn nhướng mày.
“Cũng không phải.” Đỗ Hoài Nhân cười lắc đầu, “Tại hạ chỉ hơi ngạc nhiên khi được so tài cao thấp cùng Ngụy công tử.”
“Rất mong chờ tác phẩm của Đỗ công tử.” Ngụy Ẩn gật đầu, rồi gọi tùy tùng phía sau, đưa bài thơ mình đã viết cho tiểu nhị trong tiệm.
Tiểu nhị nhận lấy rồi mang vào hậu đường cho người chuyên trách chép lại, lát nữa sẽ cùng niêm yết với thơ từ của những người khác.
Làm xong những việc này, Ngụy Ẩn lại chắp tay với Đỗ Hoài Nhân và những người khác, rồi dẫn mọi người nghênh ngang rời đi.
Đỗ Hoài Nhân nhìn bóng lưng của nhóm người đó, nụ cười trên mặt dần đông cứng lại.
“Đỗ công tử…” Bên cạnh, Lộ Minh Viễn khẽ gọi.
Đỗ Hoài Nhân lúc này mới hoàn hồn, hắn thu hồi ánh mắt, cố tỏ ra thoải mái nói: “Không ngờ Ngụy Ẩn này cũng tham gia hoạt động, lại càng khiến ta thấy hứng thú hơn.”
“Ngụy Ẩn tuy cũng là một trong bốn đại tài tử kinh thành, nhưng tài học của hắn căn bản không đuổi kịp Đỗ công tử, chẳng qua chỉ dựa vào danh tiếng của cha ông mới có thể đứng ngang hàng với công tử mà thôi.” Lộ Minh Viễn cười khẩy.
“Đừng có nói bậy.” Đỗ Hoài Nhân xua tay, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười lần nữa, “Ngụy Ẩn vẫn có chút trình độ, thơ từ của hắn trong việc mượn vật ngụ ý người có sự thấu hiểu rất độc đáo.”
“Thế cũng không bằng ý cảnh thơ từ phong lưu tiêu sái của Đỗ công tử, Đỗ công tử mới là tấm gương cho người đọc sách chúng ta!” Lại có người nịnh nọt.
“Đúng vậy, Đỗ công tử tự thành một phái!”
“Thơ từ của Đỗ công tử mới thực sự thể hiện được tinh thần của người đọc sách chúng ta!”
Bốn đại tài tử, mỗi người đều có phong cách sở trường riêng.
Mà Đỗ Hoài Nhân thấy mọi người tâng bốc phong cách của mình như vậy, miệng thì khiêm tốn nhưng nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
“Đã Ngụy Ẩn tham gia hoạt động này, ta không thể tùy tiện viết một bài được, cho ta suy ngẫm đôi chút.”
Hắn thu quạt xếp trong tay, chắp tay với mọi người rồi chìm vào suy tư.
Ngụy Ẩn là một đối thủ mạnh, thơ từ bình thường không thể thắng được hắn, nhất định phải viết một bài thật chất lượng.
Bạn thấy sao?