Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đại Càn Đỉnh Lưu: [...] – Chương 42

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Lập Chính Điện.

Thượng Quan Hoàng hậu đang được thị nữ hầu hạ tắm rửa.

“Ai... chẳng biết từ lúc nào đã già đi rồi.” Thượng Quan Hoàng hậu vừa kỳ cọ thân mình, vừa khẽ thở dài một tiếng.

“Nương nương khuynh quốc khuynh thành, đang là độ tuổi mặn mà nhất, sao lại già được chứ.” Thị nữ bên cạnh vội vàng lên tiếng.

Thượng Quan Hoàng hậu đã ngót nghét bốn mươi, nhưng nhờ ngày thường rất chú trọng dưỡng nhan, lại được ngự y kê nhiều loại dược dịch tốt cho da, nên làn da trên người bà không hề có dấu hiệu chùng nhão, thân hình đẫy đà mang theo phong vận thành thục mà thiếu nữ không thể nào có được.

“Các ngươi đấy, chỉ biết nói lời hay ý đẹp để dỗ dành bổn cung thôi.” Thượng Quan Hoàng hậu cười lắc đầu.

Dù bà có bảo dưỡng tốt đến đâu cũng không thể so được với những cô gái mười mấy tuổi, điểm này bà vẫn tự biết mình.

Phụ nữ đến một độ tuổi nhất định, khó tránh khỏi sẽ có chút lo âu.

Tất nhiên, bà không phải sợ thất sủng, thậm chí bà căn bản không lo lắng điều này. Với những trải nghiệm giữa bà và Lý Huyền, cùng với năng lực của bản thân, dù cho bà có trở thành một người đàn bà luống tuổi, Lý Huyền vẫn sẽ sủng ái bà như xưa.

Bà ngồi được vào vị trí này là dựa vào năng lực, chứ không phải dựa vào nhan sắc.

Hơn nữa, bà hiểu rõ Lý Huyền là hoàng đế, gánh vác trách nhiệm duy trì huyết mạch hoàng thất. Đôi khi Lý Huyền muốn lưu lại Lập Chính Điện, bà còn khuyên nhủ đối phương nên đi ban ân cho các phi tần khác.

Chính nhờ sự tự tin và nền tảng ấy, Thượng Quan Hoàng hậu mới có thể thay Lý Huyền quản lý tốt hậu cung, khiến các phi tần kia tâm phục khẩu phục.

Vì vậy, nỗi lo âu lớn nhất của bà không phải là những phi tần trẻ đẹp hơn mình, mà là dung nhan đang dần già đi.

Nào có người phụ nữ nào không yêu cái đẹp, dù bà là mẫu nghi thiên hạ, cũng không tránh khỏi nỗi lo về dung mạo.

Ngày thường bà rất chú trọng trang điểm, chỉ là những loại phấn son kia bôi lên mặt thật sự không mấy dễ chịu.

Điều khó chịu nhất không phải là chuyện này, mà là theo tuổi tác ngày càng lớn, làn da ngày càng xấu đi, cộng thêm nước bồ kết kích ứng da rất mạnh, mỗi lần tắm xong đều phải bôi rất nhiều dược dịch mới không cảm thấy khô ráp, nhưng những loại dược dịch đó lại rất nhờn rít, khiến bà vô cùng phiền não.

“Thay ta tắm rửa đi.” Thượng Quan Hoàng hậu đứng dậy từ trong thùng tắm, nói với thị nữ.

Thị nữ vội vàng cúi đầu, định cầm nước bồ kết lên để bôi cho bà.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, giọng một thị nữ cất lên: “Nương nương, An Ninh Công chúa có gửi đồ tới ạ.”

“Con bé An Ninh lại có trò mới gì nữa đây?” Thượng Quan Hoàng hậu nghe vậy liền nở nụ cười, “Ta tắm xong sẽ ra ngay.”

“An Ninh Công chúa nói, thứ này là để nương nương dùng khi tắm ạ.” Thị nữ vội vàng nói.

Thượng Quan Hoàng hậu ngẩn người, ra hiệu cho thị nữ đi vào.

Rất nhanh, thị nữ bưng một chiếc hộp gỗ tiến vào.

Trong hộp gỗ đặt một khối vật chất dạng sáp màu trắng.

“Đây là vật gì?” Thượng Quan Hoàng hậu hỏi.

“Vật này gọi là xà phòng, An Ninh Công chúa dùng sau khi tắm thấy rất tốt, nên đặc biệt bảo nô tỳ mang tới cho nương nương ạ.” Thị nữ vội vàng giải thích.

Thượng Quan Hoàng hậu nhướng mày, “Vẫn là con bé An Ninh có hiếu tâm.”

Bà sinh được hai con trai, một con gái. Con trai cả là Thái tử Lý Thừa Hạo bận rộn chính sự, ngay cả đến thăm bà cũng hiếm hoi, con trai út Lý Chí Thành thì suốt ngày lêu lổng cùng tên Tô Ngôn kia, khiến bà rất không yên lòng.

Chỉ có cô con gái này là hiểu chuyện, không những chủ động san sẻ áp lực nội khố cho bà, mà ngày thường có món gì ngon hay đồ gì tốt, người đầu tiên nó nghĩ đến chính là bà.

“Sử dụng thế nào?” Thượng Quan Hoàng hậu hỏi.

“Chỉ cần bôi vật này lên da, kỳ cọ rồi rửa sạch là được ạ.” Thị nữ đáp.

Thượng Quan Hoàng hậu gật đầu, nhìn thị nữ phía sau một cái.

Thị nữ vội vàng lấy khối xà phòng từ trong hộp ra, làm theo cách thức để tắm rửa cho Thượng Quan Hoàng hậu.

Rào rào!

Nước sạch trôi đi lớp xà phòng.

Thị nữ dùng khăn lau khô những giọt nước còn đọng lại.

Thượng Quan Hoàng hậu chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng sảng khoái, cảm giác nhờn rít kia đã quét sạch không còn một mảnh, làn da cũng trở nên mướt mát mịn màng, hoàn toàn không có chút cảm giác khô ráp nào.

“Quả nhiên là bảo bối, lại có kỳ hiệu như thế, hơn nữa sau khi dùng vật này tắm rửa, không chỉ sảng khoái vô cùng mà trên người còn lưu lại hương hoa, thật khiến người ta tâm hồn thư thái!”

Bà không khỏi trầm trồ khen ngợi.

“Nương nương, để nô tỳ đi chuẩn bị dược dịch.” Thị nữ đặt khăn xuống, cúi người nói.

“Không cần, dùng xà phòng này tắm xong, cả người nhẹ nhõm, không cần đến mấy loại dược dịch kia nữa đâu.” Thượng Quan Hoàng hậu phất tay.

Nói xong, bà mặc y phục chỉnh tề rồi bước ra khỏi phòng tắm, cảm giác sảng khoái trên người khiến bước chân bà cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Ai ngờ bà vừa bước ra ngoài, Lý Huyền đã từ bên ngoài tiến vào Lập Chính Điện.

“Bệ hạ.” Thượng Quan Hoàng hậu vội vàng hành lễ.

“Hoàng hậu vừa tắm xong sao?” Lý Huyền nhìn mái tóc còn ướt của bà, mỉm cười hỏi.

Thượng Quan Hoàng hậu mỉm cười gật đầu, sau đó hỏi: “Hôm nay bệ hạ chẳng phải nên đến chỗ Lưu Quý phi sao, sao lại chạy tới Lập Chính Điện thế này?”

“Trẫm đến tìm Hoàng hậu, đương nhiên là có việc quan trọng cần bàn bạc.” Lý Huyền cười bước tới, đỡ lấy Thượng Quan Hoàng hậu tựa như đóa sen vừa nhô lên khỏi mặt nước, hít sâu một hơi, “Hoàng hậu đeo túi thơm sao?”

Người xưa có yêu cầu cực cao đối với hương thơm, rất nhiều hương liệu thông qua con đường thương mại của thương nhân Hồ mà lưu nhập vào Đại Càn, vì sự khan hiếm nên hương liệu bán cực kỳ đắt đỏ, hơn nữa phần lớn đều là có tiền mà không mua được.

“Không có, vừa rồi Chiêu Chiêu có gửi đến một bảo bối gọi là xà phòng, dùng để tắm rửa xong không những toàn thân sảng khoái mà còn lưu lại hương thơm nữa.” Thượng Quan Hoàng hậu vén tay áo, đưa cánh tay ra trước mặt Lý Huyền.

Lý Huyền phát hiện hương thơm quả thực tỏa ra từ trên da thịt, lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

“Bệ hạ chưa tắm rửa đúng không, hay là cũng thử xem?” Thượng Quan Hoàng hậu mím môi cười nói.

Lý Huyền suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Vậy thì trẫm cũng thử xem sao!”

Làm việc vất vả cả ngày, hắn sớm đã mệt mỏi rã rời, ngâm mình thư giãn một chút cũng tốt.

“Thần thiếp hầu hạ bệ hạ tắm rửa.” Thượng Quan Hoàng hậu nói rồi dẫn Lý Huyền vào phòng tắm.

Vợ chồng già với nhau, cũng chẳng có gì phải thẹn thùng.

Lý Huyền ngâm mình trong thùng gỗ, Thượng Quan Hoàng hậu ngồi trên chiếc ghế phía sau hắn, nhẹ nhàng xoa bóp đầu cho hắn.

“Vẫn là Uyển Nhi hiểu ý trẫm, thủ pháp và lực đạo này đều rất chuẩn xác.” Lý Huyền thở phào một hơi.

“Bệ hạ đừng quá lao lực, vẫn nên bảo trọng long thể.” Thượng Quan Hoàng hậu dịu dàng nói.

“Ai, nàng hiểu trẫm nhất, chắc cũng hiểu trẫm muốn làm gì. Từ khi lên làm hoàng đế này, trẫm luôn hy vọng làm nên một sự nghiệp, để phụ hoàng nhìn cho kỹ, trẫm mới là người thừa mệnh trời.”

Nói đến đây, hắn lại thở dài một tiếng, “Năm xưa trẫm lập công lớn không thế, vậy mà phụ hoàng vẫn trao ngôi vị Thái tử cho Lý Thành. Trẫm tuy trong lòng không phục, nhưng cũng biết đạo lý tôn ti trưởng ấu. Thế nhưng Lý Thành kia ép người quá đáng, nếu trẫm không phản kháng, kẻ chết hôm nay chính là trẫm. Thế nhân đều nói trẫm giết anh ép cha, đắc vị bất chính, nhưng họ nào thấu được nỗi khổ tâm của trẫm...”

Lý Huyền khép hờ đôi mắt, toàn thân dần thả lỏng.

Thượng Quan Hoàng hậu lặng lẽ lắng nghe, tất nhiên bà biết rõ những chuyện này. Năm đó bà cùng Lý Huyền thực hiện những việc này, bà tự nhiên hiểu Lý Huyền đã bất đắc dĩ đến nhường nào.

Đó là một cuộc tranh đấu sống còn, nếu Lý Huyền thua, hắn và những kẻ theo chân hắn chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục.

Hắn bắt buộc phải thắng.

Sau khi thắng rồi, bắt buộc phải tạo ra thành tích tốt, khai sáng một thời thái bình thịnh thế huy hoàng, lập nên công nghiệp ngàn thu.

Nếu không, cả đời này hắn sẽ phải gánh chịu tiếng xấu giết anh đoạt vị.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...