Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đại Càn Đỉnh Lưu: [...] – Chương 69

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Muốn đánh nhau?”

Thấy cảnh này.

Trần Xử Hướng uống cạn chén rượu, cuối cùng buông đũa xuống, hắn vỗ vỗ cái bụng phệ, lộ ra nụ cười thật thà: “Vừa vặn tiêu cơm một chút!”

Lý Chí kinh ngạc nhìn về phía Tô Nặc, ngay cả hắn cũng không ngờ Tô Nặc lại đột nhiên làm loạn.

Mà đám người Chu Thụy, sau khi nghe Tô Nặc nói câu này, sắc mặt lần nữa biến đổi.

Bọn hắn dù không biết Tô Nặc muốn làm gì, nhưng thấy hắn kiên quyết như vậy, Chu Thụy vội vàng chắp tay nói: “Tô đại nhân, đây là ý gì?”

“Tô đại nhân đây là muốn hạn chế hành động của chúng ta sao?”

“Chúng ta lại không phạm pháp, vì cớ gì không cho chúng ta rời đi!”

“Ngươi dựa vào cái gì mà làm vậy!”

Đám thân sĩ nhao nhao nhìn về phía Tô Nặc quát lớn.

Bọn hắn làm sao cũng không ngờ tới, Tô Nặc vừa rồi còn cười cười nói nói uống rượu, nói trở mặt liền trở mặt.

“Dựa vào cái gì?” Tô Nặc cười cười, giơ lệnh bài Tuần Sát Sứ bên hông lên, “Chỉ bằng bản quan là Tuần Sát Sứ do Bệ hạ khâm điểm, gặp lệnh như gặp Thánh thượng, kẻ nào muốn chết có thể thử xem!”

“Bản quan nhất định sẽ dâng sớ vạch tội Tô đại nhân!” Chu Thụy sắc mặt tái xanh.

“Ngươi hẳn là không có cơ hội này.” Tô Nặc hừ một tiếng, đoạn chỉ mấy tên thị vệ, “Ngươi, ngươi, còn có ngươi, phân đội dẫn người đi phủ đệ của những tên thân sĩ này lục soát, đem thư từ qua lại cùng sổ sách tìm cho ta!”

“Rõ!”

Mấy tên thị vệ hành lễ, dẫn người rời đi.

“Những kẻ khác, đi hậu viện lục soát, kẻ nào dám ngăn trở, giết không tha!” Tô Nặc vung tay lên.

Đám thị vệ nhao nhao đáp lời, bay thẳng đến hậu viện.

“Khinh người quá đáng, quả thực là khinh người quá đáng!” Chu Thụy tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, nhưng trong ánh mắt lại thoáng qua một tia sợ hãi.

Hắn đã nghĩ tới vô số tình huống, thậm chí đã chuẩn bị sẵn đủ loại ứng đối.

Nhưng hắn làm thế nào cũng không ngờ, chỉ là một kẻ nhị thế tổ, một tên bại gia tử bị mọi người xem thường, làm việc lại phách lối và quả quyết đến thế.

Hắn vốn cho rằng Tô Nặc tới để chẩn tai, ai ngờ đối phương còn chưa làm rõ chuyện chẩn tai đã bắt đầu tra án.

Trực tiếp đánh hắn trở tay không kịp.

Có một tên thân sĩ ngồi không yên, đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

Tô Nặc vừa định để người bắt lại, lại đột nhiên cảm thấy một cơn gió thổi qua, ngay sau đó thấy hoa mắt, Trần Xử Hướng đã đi tới trước mặt kẻ kia, trực tiếp đưa tay bóp lấy yết hầu hắn, nhấc bổng lên: “Không nghe thấy đại ca ta nói sao, kẻ nào chống đối, giết không tha!”

Kẻ kia bị bóp cổ, trừng lớn hai mắt, trong miệng phát ra tiếng “hừ hừ”, hai chân trên không trung đạp loạn.

“Tên ngốc đại ca này tốc độ nhanh như vậy?” Tô Nặc ngẩn người.

Hắn vốn tưởng Trần Xử Hướng là hệ sức mạnh, không ngờ độ bén nhạy cũng cao như vậy.

Không hổ là con trai Trần Bá Thiên.

Tuổi còn nhỏ mà thân thủ đã cao minh đến thế.

“Thả hắn ra.” Tô Nặc nhàn nhạt mở miệng.

Trần Xử Hướng lúc này mới ném kẻ kia xuống đất.

Sau cơn ngạt thở, bản năng sinh tồn khiến hắn hít thở từng ngụm lớn, liên tục ho khan.

“Ta vốn không thích chém chém giết giết, cho nên các ngươi tốt nhất là nên nghe lời, lần này xem như cảnh cáo, lần sau cũng không có vận may như vậy đâu.” Tô Nặc bưng chén rượu lên nhấp một miếng.

Trên sân đám người nhao nhao ngậm miệng, không dám nói lời nào.

Tất cả mọi người rơi vào yên tĩnh.

“Lưu lão gia, làm sao bây giờ?” Một tên thân sĩ tiến đến bên cạnh Lưu Hằng, nhỏ giọng hỏi.

“Còn có thể làm sao, ngươi dám đi sao?” Lưu Hằng mặt âm trầm.

“Thế nhưng là, nếu thật bị hắn tìm ra cái gì...” Tên thân sĩ kia muốn nói lại thôi.

Đây chính là chuyện rơi đầu.

Hơn nữa bọn họ đều biết, lần này những chuyện bọn họ làm, nếu thật sự bị tìm được chứng cứ, đừng nói là bọn họ, e rằng cửu tộc cũng phải gặp nạn.

Chu Thụy bu lại, trầm giọng nói với đám người: “Muốn sống thì câm miệng cho ta, cái gì cũng không cần nói. Tiểu tử này bất quá chỉ là một tên Tuần Sát Sứ mà thôi, hắn không động được chúng ta, cho dù có cầm được sổ sách, vị đại nhân kia cũng sẽ cứu chúng ta!”

Hắn chẳng qua là một Huyện lệnh, nếu như sau lưng không có người, sao dám dùng thủ đoạn này?

Hắn không biết Tô Nặc làm sao phát giác, hơn nữa còn sớm sắp đặt, đánh tất cả mọi người trở tay không kịp.

Nhưng hắn biết chỉ cần mình ngậm miệng, luôn có người sẽ đến cứu hắn.

......

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Tô Nặc ngồi trên chủ tọa uống rượu.

Trần Xử Hướng đứng bên cạnh hắn, hai tay vẫn ôm trước ngực, nhìn chằm chằm đám thân sĩ phía dưới.

Nữ tử khiêu vũ ngồi liệt ở một bên, trên mặt tuy có vẻ hoảng sợ, nhưng đáy mắt lại rất bình tĩnh, nàng nhấp nhẹ đôi môi, đôi mắt đẹp đánh giá Tô Nặc.

Thanh chủy thủ kia tự lúc nào đã bị nàng vứt xuống dưới bàn.

“Thả ta ra! Các ngươi là ai, ai cho ngươi quyền lực tới Chu phủ bắt người!!”

Đột nhiên.

Nơi xa truyền đến từng trận kêu rên.

Liền thấy mấy tên hộ vệ dùng vũ lực áp giải mấy thanh niên từ đằng xa đi tới.

Mấy tên thanh niên này nửa người trên không mảnh vải che thân, nửa người dưới cũng chỉ mặc quần lót, tóc tai bù xù trông cực kỳ chật vật.

“Lâm nhi!” Chu Thụy nhìn thấy kẻ cầm đầu, lập tức kinh hô một tiếng, đoạn gấp giọng nói với Tô Nặc: “Tô đại nhân, đây là khuyển tử, đừng làm bị thương nó!”

Lưu Hằng cùng Chu Lương và mấy tên thân sĩ khác cũng đều sắc mặt tái xanh.

Bởi vì mấy thanh niên đi sau Chu Lâm kia, đúng là con trai của bọn họ.

Lần này các vị đại gia nghe nói Tô Nặc là một kẻ hoàn khố, vốn muốn chờ kết giao sau đó để đám người trẻ tuổi cùng nhau chơi đùa.

Cho nên mới để bọn chúng ở lại hậu viện chờ đợi.

Không ngờ lại bị thị vệ bắt ra.

“Các ngươi đang làm gì, sao lại áo rách quần manh thế kia!” Lưu Hằng trầm giọng nói.

“Cha, chúng con cùng Lâm ca đang chơi đùa ở hậu viện, những kẻ này đột nhiên xông tới!” Một thanh niên khóc lóc kể lể với Lưu Hằng.

“Cha, cứu con!” Chu Lâm kêu rên với Chu Thụy, “Những kẻ này vừa vào đã quyền đấm cước đá hài nhi!”

“Khinh người quá đáng!!” Chu Thụy gầm thét một tiếng, không biết lấy đâu ra khí lực, tiến lên xô đẩy hai tên thị vệ đang áp giải Chu Lâm.

Bất quá, hắn sao có thể là đối thủ của thị vệ.

Mặc cho hắn xô đẩy thế nào, thị vệ vẫn không nhúc nhích tí nào.

“Tô đại nhân, ngươi quả thực muốn làm chuyện tuyệt tình như vậy sao?” Chu Thụy không còn cách nào, chỉ có thể nhìn về phía Tô Nặc.

“Chuyện gì xảy ra?” Tô Nặc hỏi tên thị vệ kia.

“Đại nhân, ti chức đi vào lúc, bắt gặp mấy kẻ này đang ức hiếp một đôi mẹ con, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn!” Thị vệ trầm giọng đáp.

“Ức hiếp mẫu nữ?” Tô Nặc nhíu mày, lại hỏi, “Người đâu?”

Đúng lúc này, thị vệ đỡ một vị phụ nhân đi tới, phụ nhân trên người khoác quần áo rách nát, lộ ra làn da đầy vết máu bầm tím.

Thị vệ đỡ nàng đến trước mặt Tô Nặc rồi buông tay, phụ nhân kia trực tiếp ngồi liệt trên mặt đất.

Tóc nàng lộn xộn che khuất khuôn mặt, vẫn cúi đầu nhìn tiểu nữ hài trong ngực, tiểu nữ hài dùng áo bào bao trùm thân thể, toàn thân không tự chủ co quắp, trong miệng phát ra tiếng lẩm bẩm khàn khàn.

Khi Tô Nặc nhìn rõ tướng mạo tiểu nữ hài trong ngực phụ nhân kia, đầu tiên là ngẩn người, ngay sau đó nội tâm hắn phảng phất như bị một cú đấm trọng thương giáng xuống!

Nhịp tim đều hụt một nhịp!

Cô bé kia tựa hồ cũng nhìn thấy Tô Nặc, đôi mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm Tô Nặc, miệng nhỏ nhẹ nhàng mở ra: “Ca ca, đau...”

Khí tức của nàng yếu ớt, mấy chữ này giống như đã dùng hết tất cả sức lực!

Nói xong, nàng chậm rãi nhắm hai mắt lại, thân thể run rẩy cũng dần dần ngừng lại!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...