Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Liễu Ngọc Yên mỉm cười nói: “Yên tâm, chúng ta không học không công đâu, việc này ta đã đề cập qua với Đại phu nhân, nàng nói chuyện của tửu lầu đều do ngươi định đoạt! Chúng ta nguyện ý giao học phí! Giá cả ngươi cứ tùy tiện đưa ra là được! Đương nhiên, bao gồm cả bộ chế độ hội viên kia, ngươi cũng phải giao cho chúng ta!”
Bạch Thiển Thiển cũng nhìn về phía Trần Huyền!
Trần Huyền nói: “Không thành vấn đề, vốn dĩ chúng ta cũng định làm theo hình thức nhượng quyền mà!”
“Nhượng quyền?” Liễu Ngọc Yên và Bạch Thiển Thiển đều nghi hoặc nhìn về phía Trần Huyền.
Trần Huyền kiên nhẫn giải thích cho hai nàng một chút, nghe xong xong, Bạch Thiển Thiển vẫn còn hơi ngơ ngác, nhưng Liễu Ngọc Yên lại đôi mắt tỏa sáng nói: “Kỳ tài, ngươi thật sự là một kỳ tài. Vốn dĩ Thiển Thiển nói với ta ngươi cực kỳ thông minh, ta còn tưởng nàng chỉ vì ăn đồ ăn ngươi làm nên mới có chút khoa trương, hôm nay nghe ngươi nói chuyện, phương pháp kinh thương này quả thực là tuyệt diệu!”
“Vậy theo cách nói của ngươi, nếu ta muốn mở một gian Túy Tiên Các thì cần bao nhiêu phí nhượng quyền?” Liễu Ngọc Yên hỏi.
Trần Huyền mỉm cười nói: “Nhượng quyền Túy Tiên Các rất đắt, hơn nữa đối với ngài mà nói thì không kinh tế cho lắm, bởi vì thu phí tương đối cao. Ngài có thể nhượng quyền hai gian tửu lầu phía sau, gian tửu lầu thứ hai phí nhượng quyền định giá năm ngàn lượng, gian thứ ba thì ít hơn một chút!”
“Đương nhiên, ngài cũng có thể không cần trả phí nhượng quyền, đến lúc đó chia cho chúng ta hai thành lợi nhuận là được, các ngài có thể phái người tới đây học tập miễn phí!” Trần Huyền nói.
“Nếu ta có thể nhượng quyền, người khác cũng có thể nhượng quyền đúng không, vậy ưu thế của ta ở đâu?” Liễu Ngọc Yên hỏi.
“Ưu thế của ngài là, ngài là cửa hàng đầu tiên, thực khách thường có thói quen cũ, hơn nữa… chúng ta cũng sẽ có khu vực bảo hộ, ví dụ như trong phạm vi bao nhiêu con phố quanh tửu lầu sẽ không được có cửa hàng nhượng quyền thứ hai!” Trần Huyền nói: “Chúng ta làm là làm thương hiệu, ví dụ như danh tiếng Túy Tiên Các vang xa, toàn bộ người Đại Chu đều biết đến cái tên Túy Tiên Các, khi bọn họ tới Vân Châu, phát hiện thấy Túy Tiên Các tự nhiên cũng sẽ ưu tiên lựa chọn.”
“Như thế cũng không tệ, ta có thể thâu tóm toàn bộ các địa điểm nhượng quyền lớn nhỏ trong khắp Vân Châu này!” Liễu Ngọc Yên đôi mắt sáng rực!
“Nói như vậy thì đầu tư sẽ rất lớn!” Trần Huyền nói: “Ta kiến nghị ngài lúc đầu mở tối đa ba cái là được, đến lúc đó xem tiền lời thế nào rồi mới tiến hành bổ sung tiếp.”
Liễu Ngọc Yên nghe vậy thì gật đầu nói: “Được! Để ta cân nhắc thêm một phen!”
Nói xong nàng đứng dậy: “Thiển Thiển, ta đi tính toán một chút đã, các ngươi cứ tiếp tục trò chuyện đi.”
Nàng không đợi được nữa mà liền rời đi ngay!
Bạch Thiển Thiển nhìn Trần Huyền, gương mặt xinh xắn lộ ra một tia tươi cười, sau đó nói: “Lát nữa ta sẽ đi tìm Lâm Uyển, ta sẽ phụ trách việc tiêu thụ nước hoa này. Ngoài ra ngươi đã nói khi ta trở về sẽ cho ta xem thành phẩm, hiện giờ đã có chưa?”
“Bởi vì thiết bị lúc đầu không có, ta phải đặt làm một bộ nên còn cần thêm chút thời gian!” Trần Huyền nói: “Đúng rồi, trong lúc chế tác nước hoa, chúng ta cũng có thể đồng thời nấu rượu mạnh!”
Rượu ở thế giới này, thời gian qua Trần Huyền cũng đã tìm hiểu, chủ yếu đều là mấy loại rượu gạo có nồng độ tương đối thấp!
Mà chế tác nước hoa vốn dĩ phải chưng cất cồn nồng độ cao, Trần Huyền cũng có thể nhân tiện làm ra một ít rượu mạnh!
Chỉ là hắn không biết thế giới này liệu có thể tiếp nhận được hay không mà thôi.
“Đến lúc đó ngươi cứ mang tới dùng thử xem sao!” Bạch Thiển Thiển nói.
“Nhị phu nhân, ngài… không giận nữa chứ!” Trần Huyền nói.
“Hừ, xem như tiểu tử ngươi còn có lương tâm, nhớ kỹ ân tình của bổn phu nhân đối với ngươi!” Bạch Thiển Thiển nói: “Bổn phu nhân tha thứ cho ngươi!”
Nói đoạn nàng đánh giá Trần Huyền: “Bất quá hôm nay tẩu tẩu ta muốn ở lại chỗ này của ta, ngày mai… ngươi phải tìm thời gian bồi thường cho ta thật tốt!”
Trần Huyền trong lòng rúng động, hắn biết cái gọi là bồi thường mà Bạch Thiển Thiển nói là chỉ cái gì, lúc này hắn cũng chỉ đành cứng đầu đáp: “Được!”
Bạch Thiển Thiển lúc này mới mãn nguyện gật đầu: “Được rồi, ngươi đi làm việc đi, ta đi tìm Lâm Uyển đòi quyền kinh doanh nước hoa này về!”
Trần Huyền gật đầu, bước ra khỏi sân của Bạch Thiển Thiển, lúc này hắn mới thở phào một hơi dài.
……
Nửa canh giờ sau, tại sân của Lâm Uyển, bên trong thư phòng, Bạch Thiển Thiển đang bình tĩnh ngồi đó.
“Đây là Trần Huyền nói với ngươi?” Lâm Uyển nhạt giọng hỏi.
“Coi là vậy đi!” Bạch Thiển Thiển nói: “Nhưng ta cảm thấy hắn nói có đạo lý, những người trong Tướng quân phủ chúng ta, ngoại trừ ngươi nhậm chức trong triều ra, những người còn lại hầu như đều không có việc gì làm, mỗi tháng lại vẫn lĩnh không ít bổng lộc, ở trong phủ này cũng thật nhàm chán. Nếu theo cách nói của Trần Huyền, mọi người đều có việc để làm, ngươi chỉ cần ở trên trù tính chung là được!”
“Những người khác ta không dám bảo đảm, nhưng Bạch Thiển Thiển ta thì ngươi hiểu rõ, chuyện thị phi đúng sai ta rất minh bạch, bằng không hôm nay ta cũng tuyệt đối không nhường chuyện làm ăn nước hoa kia cho ngươi!” Bạch Thiển Thiển nói: “Số ngân lượng kiếm được ta sẽ nộp lên tất cả, mỗi tháng ta vẫn lấy tiền tiêu vặt như trước kia là được!”
“Ý ta là, Trần Huyền nói còn có những mối làm ăn khác?” Lâm Uyển hỏi.
“Hắn nói không chỉ dừng lại ở tửu lầu và nước hoa hiện nay!” Bạch Thiển Thiển đáp.
Lâm Uyển buông sổ sách trong tay xuống, nàng xoay người nhìn Bạch Thiển Thiển nói: “Bạch Thiển Thiển, hai người chúng ta năm đó vì Tướng quân mà tranh giành cả đời. Sau khi Tướng quân ngã xuống, ba năm qua Tướng quân phủ phong ba bão táp, không ngờ hiện giờ lại xuất hiện một nhân tài như Trần Huyền! Tướng quân phủ này phải dựa vào hắn để cứu vãn rồi!”
“Mà ngươi!” Lâm Uyển nói: “Trong những ngày tháng tới, lại muốn tranh giành hắn sao?”
Sắc mặt Bạch Thiển Thiển khẽ động, nàng nhướng mày nhìn Lâm Uyển: “Hắn là do ta khai quật ra, nếu không phải ta thì hắn vẫn còn ở hậu bếp Tướng quân phủ, ta đối với hắn có ơn tri ngộ! Ta tất nhiên sẽ không nhường hắn cho ngươi!”
“Hắn mới có mười sáu tuổi!” Lâm Uyển lại nói.
“Thì đã sao?” Bạch Thiển Thiển hỏi ngược lại.
“Thôi bỏ đi!” Lâm Uyển lắc đầu nói: “Bạch Thiển Thiển, từ trước đến nay đều là ngươi tranh với ta, chứ ta đã thực sự tranh giành thứ gì với ngươi bao giờ? Kể cả Tướng quân!”
“Hừ!” Bạch Thiển Thiển hừ lạnh một tiếng.
Lâm Uyển thở dài một hơi: “Chuyện làm ăn nước hoa này cứ để ngươi phụ trách đi. Nếu lời Trần Huyền nói không ngoa thì lợi nhuận từ nước hoa sẽ lớn đến mức khó mà tưởng tượng nổi. Còn về việc buôn bán thế nào, ngươi phải trao đổi với Trần Huyền, hắn hẳn là đã có một vài ý tưởng rồi.”
“Được!” Bạch Thiển Thiển đứng dậy đi về phía cửa, khi đến cửa nàng khựng lại rồi nói: “Ta… sẽ cố gắng hết sức chung sống hòa bình với ngươi!”
Nói xong, không đợi Lâm Uyển lên tiếng, nàng liền đi thẳng ra ngoài!
Chờ đến khi Bạch Thiển Thiển đi xa, Lâm Uyển đứng dậy, khóe miệng nàng gợi lên một tia tươi cười: “Chung sống hòa bình với ta?”
Nàng đứng ở cửa hồi lâu, đợi đến khi tiếng bước chân của Bạch Thiển Thiển xa dần mới mở miệng nói: “Tiểu Chiêu!”
“Phu nhân!” Tiếng của Tiểu Chiêu vang lên.
“Ngươi đi gọi Trần Huyền qua đây đi!” Lâm Uyển mở lời: “Ta muốn đi ngủ!”
“Rõ!” Tiếng của Tiểu Chiêu từ xa truyền lại.
Bạn thấy sao?