Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Không trung đỉnh Bạch Cốt sơn, Liễu Viêm chắp tay giữa trời, ánh mắt sắc bén chăm chú vào Mục Trần, ra vẻ hờ hững.– Quả là kẻ ngu xuẩn…Hắn tự lẩm bẩm nhưng lại lớn tiếng đủ cho đối phương nghe thấy, khóe miệng nhếch lên, hắn quay lại nhìn thằng mặt cười gằn:– Và ta sẽ không cho ngươi cơ hội được…
Bạn thấy sao?