Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Hổ... Hổ gia, ta... ta thật sự không biết số bạc kia là của Hổ gia ngài, nếu biết thì dù cho mượn ta mười cái gan, ta cũng không dám lừa ngài!” Trần Đại Phúc run rẩy dữ dội, nói năng cũng lắp bắp không thành tiếng.
“Hổ gia?” Lưu Hằng nhíu mày, hắn không quen biết cái gì Hổ gia, cũng chẳng biết Hổ gia là ai, hẳn là Trần Đại Phúc đã nhận lầm người.
Dương Xa túm lấy tóc Trần Đại Phúc, quát hỏi: “Bạc đâu? Đừng nói mới qua mấy ngày mà ngươi đã tiêu sạch rồi đấy.”
“Không... không có, chỉ tốn chưa đến năm mươi lượng.” Trần Đại Phúc rụt cổ lại.
“Sáu trăm lượng còn lại đâu? Giấu ở nơi nào?” Dương Xa một tay đè chặt Trần Đại Phúc, con dao nhỏ áp sát vào cổ hắn.
Lưỡi dao lạnh lẽo dán trên da thịt, rõ ràng đang là tiết trời tháng sáu nóng bức, nhưng Trần Đại Phúc lại cảm thấy mình như đang ở trong trời đông giá rét, từng sợi lông tơ dựng đứng cả lên, bụng dưới nóng ran, một dòng nước ấm chảy ra.
“Lại tè ra quần rồi, đúng là đồ vô dụng.” Dương Xa vẻ mặt ghê tởm.
Trong phòng mùi vị chẳng mấy dễ chịu, mùi máu tươi trộn lẫn với mùi khai của nước tiểu, còn gay mũi khó ngửi hơn cả mùi phân ngựa trong chuồng.
“Hổ... Hổ gia tha mạng, ta thật sự chỉ còn lại bấy nhiêu bạc thôi.” Trần Đại Phúc cầu xin nhìn về phía Lưu Hằng, hắn biết ai mới là người quyết định trong nhóm này.
Dù bản thân không phải Hổ gia gì đó, nhưng Lưu Hằng cũng chẳng buồn giải thích, lạnh lùng nói: “Nuốt của ta một ngàn lượng bạc, muốn giữ mạng thì chút bạc này không đủ để mua đâu.”
“Là... là Từ đại quản gia lấy đi rồi.” Trần Đại Phúc lắp bắp nói, “Cầu Hổ... Hổ gia nể mặt Từ gia, tha cho ta cái mạng chó này.”
Nghe đến hai chữ “Từ gia” một lần nữa, lòng Lưu Hằng trầm xuống.
Từ gia, đến cả Huyện lệnh cũng phải kiêng dè ba phần, rõ ràng là hào cường đứng đầu Linh Khâu huyện, trong phủ chắc chắn không thiếu gia đinh hộ viện, càng không dễ để người ngoài lẻn vào.
Bạc đã rơi vào tay Từ gia, Lưu Hằng biết mình muốn đòi lại là điều gần như không thể.
“Nếu ngươi không gom đủ bạc, vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí.” Lưu Hằng ra hiệu cho Dương Xa động thủ.
Trần Đại Phúc vẫn luôn dán mắt vào Lưu Hằng, tất nhiên thấy rõ động tác này, vội vàng hét lớn: “Ta có, ta có, có bạc!”
“Dừng tay.” Lưu Hằng gọi Dương Xa lại.
“Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Dương Xa dùng mặt dao vỗ vỗ lên mặt Trần Đại Phúc, “Đã có bạc thì lấy ra sớm đi không phải xong rồi sao? Nói, bạc giấu ở đâu?”
Trần Đại Phúc không dám nhúc nhích, chỉ lắp bắp nói: “Trong ngăn tủ có một cái hộp gỗ, tất cả đều ở đó.”
Triệu Võ nghe vậy, lập tức đi về phía chiếc tủ trong phòng.
Đối diện với vách tường đặt giường đất, ngoài một cái rương ra còn có một chiếc tủ đứng. Triệu Võ kéo cửa tủ ra, quả nhiên thấy một cái hộp gỗ. Hắn cầm lên thì phát hiện chiếc hộp cực kỳ nhẹ, căn bản không có trọng lượng của sáu trăm lượng bạc.
Triệu Võ giao hộp gỗ cho Lưu Hằng, đồng thời nói: “Phân lượng không đúng.”
Cầm trên tay, Lưu Hằng cũng cảm thấy hộp gỗ quá nhẹ, e rằng bên trong không có bạc.
Trần Đại Phúc nằm trên giường đất vội vàng giải thích: “Bên trong không phải bạc, là công văn và khế đất, nhưng giá trị của nó tuyệt đối không dưới sáu trăm lượng.”
Hộp gỗ có khóa đồng, Lưu Hằng dùng chủy thủ cạy khóa, mở nắp hộp, rồi bảo Triệu Võ châm đèn dầu trong phòng lên để soi sáng.
Bên trong quả nhiên có một tờ khế đất và công văn. Khế đất là khế nhà của Trần Đại Phúc, còn công văn là công văn của Đông Sơn Thiết Tràng, bên trên ghi rõ Trần Đại Phúc có một xưởng sắt ở Đông Sơn.
“Hai thứ này không đáng giá sáu trăm lượng.” Lưu Hằng ném hộp gỗ xuống, nhưng vẫn thu lấy khế đất và công văn.
Nhìn ra được Trần Đại Phúc đã hết sạch bạc, thứ giá trị nhất có lẽ chính là hai món này. Đối với Lưu Hằng mà nói, có còn hơn không, tuy hiện tại chưa dùng tới nhưng biết đâu sau này lại có dịp cần đến.
Mua một sự an ủi với giá hơn sáu trăm lượng.
“Đáng giá, thật sự đáng giá sáu trăm lượng!” Trần Đại Phúc vội vàng nói, “Sân bãi thì không đáng bao nhiêu tiền, nhưng quặng mỏ thì có giá lắm. Một cái lò luyện sắt thôi đã hơn một ngàn lượng rồi, một cái thiết tràng lớn như vậy ít nhất cũng bốn năm ngàn lượng.”
Lưu Hằng cười lạnh. Trước khi đến, hắn đã dò hỏi kỹ Trần Đại Phúc là loại người nào. Nếu thực sự có cái thiết tràng trị giá bốn năm ngàn lượng, thì làm sao còn giữ được đến tận bây giờ, chắc chắn đã sớm bán đi để ăn chơi trác táng rồi.
Công văn không sai, thiết tràng cũng ở Đông Sơn, nhưng cái thiết tràng đó đã bỏ hoang từ lâu, lò luyện sắt cũng đã hỏng hết. Muốn xây dựng lại ít nhất phải tốn một ngàn lượng, nếu muốn lập lò lớn thì ít nhất hai ngàn lượng. Một cái thiết tràng nhỏ như vậy không đáng để đầu tư nhiều bạc đến thế. Hiện nay, sắt thép ở Tấn địa đang bị ép giá nghiêm trọng, bán cũng chẳng được bao nhiêu, lợi nhuận chẳng đáng là bao, người muốn mua thiết tràng lại càng ít.
“Giao người cho ngươi, làm nhanh lên.” Lưu Hằng nói với Dương Xa một câu, rồi cất bước rời khỏi phòng đông, đi ra ngoài sân.
Chẳng bao lâu sau, Dương Xa từ trong nhà chính đi ra.
Lưu Hằng không nói lời nào, dẫn người trèo tường trở về sân bên cạnh.
Đợi mọi người đều đã vào phòng, Lưu Hằng mới hỏi: “Đã giải quyết xong?”
“Đã xong.” Dương Xa gật đầu.
Lưu Hằng quay sang nói với mấy người trong phòng: “Tranh thủ thời gian nghỉ ngơi đi, trời sáng chúng ta sẽ ra khỏi thành.”
Mấy người này đều không phải lần đầu giết người thấy máu, sau khi xong việc cũng chẳng có chút khó chịu nào, mỗi người tự tìm một chỗ nghỉ ngơi.
Còn hơn một canh giờ nữa mới đến hừng đông, Lưu Hằng ôm đao, tựa lưng vào tường nghỉ ngơi. Khi tiếng gà gáy vang lên, hắn bỗng mở mắt, nhảy từ trên giường đất xuống.
Những người khác trong phòng cũng mở mắt, lần lượt đứng dậy.
Lưu Hằng phân phó: “Cho ngựa ăn uống đầy đủ, lắp yên ngựa, chúng ta ra khỏi thành bằng cửa tây.”
Linh Khâu thành chia thành đông tây, cửa thành cũng có hai lối ở hai phía.
Tiết trời mùa hè trời sáng khá sớm, chưa đến giờ Mẹo, ánh mặt trời đã lộ ra những tia sáng đầu tiên, chiếu rọi mặt đất.
Tối qua Triệu Võ cố ý mua thêm ít bánh nướng và thịt dê, lúc này đều mang ra. Lưu Hằng cũng chẳng quản đồ ăn đã lạnh, cầm bánh nướng cuốn thịt dê ăn ngon lành.
Những người khác cũng học theo.
Ăn uống xong xuôi, ngựa cũng đã ăn gần hết cỏ khô, mấy người mỗi người dắt một con ngựa rời khỏi sân.
Vừa qua giờ Mẹo, tiếng chuông sớm ở cửa tây Linh Khâu vang lên, báo hiệu cửa thành đã mở cho bá tánh.
Lúc này trên đường chưa có mấy người qua lại, đa số đều là người vừa mới ngủ dậy đang chuẩn bị cơm sáng.
Lưu Hằng thúc ngựa nhanh hơn, dẫn người rời khỏi huyện thành Linh Khâu từ cửa Tây. Vừa ra khỏi thành liền vung roi phi nước đại, mãi cho đến khi cách huyện thành Linh Khâu hơn mười dặm mới giảm tốc độ để ngựa có thời gian nghỉ ngơi.
Mười mấy dặm đường này khiến Dương Xa - người không biết cưỡi ngựa - đau đến mức muốn rụng rời cả mông, thấy tốc độ chậm lại mới có cơ hội lên tiếng: “Đại đương gia, lúc nãy ở Linh Khâu thành, cửa đông gần chúng ta nhất, sao lại phải vòng xa xôi đến cửa tây làm gì?”
“Hu... tất cả xuống ngựa cho ngựa nghỉ chân một chút.” Lưu Hằng ghì cương, cho ngựa dừng lại rồi xuống ngựa.
Triệu Võ và những người khác cũng lần lượt xuống ngựa, để ngựa gặm cỏ xung quanh, chỉ có Dương Xa là phải có người đỡ mới xuống được.
“Ái chà, đau chết mất.” Dương Xa vừa xoa mông vừa nói, “Sau này nhất định phải học cưỡi ngựa, để người khác chở trên lưng ngựa thật khó chịu, làm mông ta sắp mất cảm giác rồi.”
Nghe vậy, Trịnh Thiết và mấy người bên cạnh không nhịn được cười rộ lên.
“Đi, đi, đi, cười cái gì? Lúc các ngươi mới tập cưỡi ngựa thì cũng chẳng khá hơn là bao.” Dương Xa cười mắng.
Lưu Hằng sắp xếp ngựa xong mới nói: “Ta nói cho ngươi biết tại sao chúng ta không đi cửa đông. Ở cửa đông có người môi giới, chúng ta vừa xuất hiện ở trước cổng thành là họ sẽ thấy ngay, rồi sẽ đoán được chúng ta đã ra tay với Trần Đại Phúc vào ban đêm. Tiền bạc làm mờ mắt người, vì một ngàn lượng bạc, khó bảo đảm họ sẽ không nảy sinh tâm tư khác.”
Nghe xong, Dương Xa gật đầu hiểu ra, tất nhiên cũng không nói mấy câu ngu ngốc như “chỉ đòi lại được hơn ba trăm lượng”.
“Ngọn núi phía trước quan đạo kia là nơi nào?” Lưu Hằng bỗng nhiên giơ tay chỉ về một hướng cách đó vài dặm.
Mọi người cùng nhìn theo hướng ngón tay hắn.
Bạn thấy sao?