Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Mộ Nam Chi như trút được gánh nặng, cúi người ôm lấy Bạch Cơ, vừa sờ vừa an ủi:“Ngoan, chỉ cưỡi ngươi một lát, khóc thành như vậy.”Bạch Cơ khóc hu hu nói: “Lưng của ta đau quá...”Mộ Nam Chi thuận miệng an ủi vài câu, liền mang tâm thần ở lại trên người Hứa Thất An.Chiến đấu cũng chưa kết thúc, hy…
Bạn thấy sao?