Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
【 Cung Hỷ thu hoạch được “Thọ mệnh +60 ngày”, đã tự động hối đoái 】
...
【 Cung Hỷ thu hoạch được “Kén Ký Ức quay lại *1”, đã tự động thu nạp 】
【 Cung Hỷ thu hoạch được “Leo trèo tuyệt hảo”, đã tự động học tập 】
【 Kén Ký Ức quay lại tường tình: Khiến người ấn tượng khắc sâu tại hiện trường vụ án, bất kể quá khứ bao lâu đều vẫn còn như mới —— nó thậm chí còn có thể giúp ngươi nhớ lại chi tiết lúc phạm tội, để ngươi tạo dựng lời nói dối cùng lời chứng hoàn mỹ hơn. 】
【 Leo trèo tuyệt hảo tường tình: Lựa chọn không hai để đào thoát khỏi hiện trường một cách hoàn hảo, bạn tốt nhất của kẻ giết người phóng hỏa, ngươi có thể ẩn giấu tung tích để xâm nhập hiện trường gây án, cũng có thể trốn thoát khỏi hiện trường nhanh chóng hơn. 】
Lần này vận khí rất không tệ, Tiêu Hà thu được tổng cộng một trăm ngày thọ mệnh, đồng thời mò ra một đạo cụ cùng một kỹ năng.
Nói thật, khi thấy trong ao thưởng này còn có đạo cụ, Tiêu Hà đúng là có chút bất ngờ.
Cái ao rút thưởng này so với hắn tưởng tượng còn phức tạp hơn.
Chỉ là mấy phần thưởng này... quả thực một lời khó nói hết.
Kén Ký Ức quay lại này, ăn vào sau có thể giúp nhớ lại một số chi tiết nhỏ nhặt không thể nhận ra trong trí nhớ quá khứ —— ví dụ như, sau khi ngươi ăn nó, có thể lập tức nhớ lại một ngày nào đó lúc ra cửa, thứ tự giày dép trong tủ giày bày ra sao, thậm chí là nhớ lại ngày đó ngươi đi nhà xí dùng tay nào chùi đít —— tất nhiên, chúng ta dùng giấy chùi.
Dù sao nếu như học sinh cầm được cái kén này, vậy thì khỏi phải nói, thật sự coi như bảo vật mà cung phụng, chỉ đợi đến lúc thi đại học mới dùng.
Nhưng đối với Tiêu Hà mà nói, vẫn chưa có tác dụng lớn lắm.
Trí nhớ của hắn vốn dĩ rất không tệ, bây giờ kịch bản đã sớm thuộc lòng, cũng không có nhu cầu cần hồi ức kỹ càng chuyện gì, loại hàng dùng một lần này, Tiêu Hà trước mắt căn bản là vô dụng, hắn càng có khuynh hướng để dành.
Còn cái “Leo trèo tuyệt hảo” này mà... lúc quay phim có lẽ rất hữu dụng nhỉ?
Lần sau có thể thử một chút phim hành động tội phạm, lý lịch bên trên viết “biết leo núi tay không”, đạo diễn nói không chừng thật sự cảm thấy hứng thú...
Tiêu Hà chống cằm, nghiêm túc suy nghĩ tính khả thi của chuyện này.
Chớp mắt một cái, thời gian đã tới cuối năm.
Ngày 31, đoàn làm phim cho nghỉ nửa ngày để mọi người có cơ hội hưởng thụ đêm giao thừa.
Đúng lúc bạn cùng phòng của Tiêu Hà là Hà Tuấn Hạo chuyển đến nhà mới, mời Tiêu Hà cùng ăn bữa cơm tất niên, vì vậy Tiêu Hà từ chối lời mời đón năm mới của những người khác trong đoàn, chuẩn bị đi tìm Hà Tuấn Hạo.
Sớm chào hỏi đạo diễn xong, Tiêu Hà liền khiêm tốn rời khỏi đoàn làm phim.
Chỉ là vừa đi ra khỏi khu quay phim thời Dân Quốc mà đoàn làm phim thuê không bao xa, Tiêu Hà liền gặp một người khiến người ta có chút bất ngờ —— Từ Du Du.
Tuy họ vẫn luôn quay chụp tại cùng một căn cứ truyền hình điện ảnh, nhưng từ sau sự kiện lần trước, Tiêu Hà không còn gặp lại vị này nữa.
Có lẽ là lần trước fan cuồng thật sự quá mức đáng sợ, lần này bên cạnh Từ Du Du còn đi theo hai vệ sĩ mặc đồ đen, nhìn qua giống như là loại nhân vật vệ sĩ.
Bởi vì Tiêu Hà mang kính râm cùng khẩu trang, Từ Du Du vẫn không chú ý tới hắn, ngược lại là một vệ sĩ mặc đồ đen đi theo bên cạnh nàng cảnh giác đối mặt với ánh mắt của Tiêu Hà.
Tiêu Hà trong lòng kinh ngạc, vội vàng dời tầm mắt, đi ngang qua như không có chuyện gì xảy ra.
Là khí tức của đồng loại!
Trên người vệ sĩ này sợ là không quá sạch sẽ!
Một chiếc Bentley màu đen từ phía trước chậm rãi lái tới, vượt qua Tiêu Hà rồi dừng lại trước mặt Từ Du Du.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, Từ Du Du nhìn rõ người bên trong, trên mặt gạt ra nụ cười, hạ giọng nói gì đó với người trong xe, sau đó Tiêu Hà nhìn thấy một bàn tay từ trong cửa sổ xe vươn ra, sửa sang lại mũ của Từ Du Du, vén những sợi tóc lòa xòa bên trán nàng ra sau tai.
Nụ cười trên mặt Từ Du Du cứng đờ một thoáng, nhưng không tránh đi bàn tay đối phương, ngược lại là mở cửa xe bước lên.
Tiếp đó hai vệ sĩ cùng lên xe, ô tô chậm rãi lái rời nơi đây.
Tiêu Hà chậc một tiếng, như có điều suy nghĩ.
Người trên xe là Tô Thịnh Tích sao? Hình như không phải đâu...
Nhưng nhìn cũng không giống xe riêng của Từ Du Du.
Thật là kỳ quái...
“Tiêu Ca!”
Lúc này Hà Tuấn Hạo đứng ở đầu đường phía trước kích động vẫy tay về phía Tiêu Hà.
Tiêu Hà thu tầm mắt lại, ngẩng đầu nhìn Hà Tuấn Hạo đang cầm máy ảnh chạy chậm tới, hơi kinh ngạc: “Sao ngươi lại trực tiếp tới đây?”
Hà Tuấn Hạo cười hì hì trả lời: “Tiện thể thôi, ta ghi chép một chút tư liệu.”
Tiêu Hà nhìn máy ảnh của hắn: “Đang ghi chép à?”
“Ừ, Tiêu Ca có để ý không?”
“Thế thì không.” Tiêu Hà bây giờ đã quen với ống kính, thậm chí chủ động chào hỏi ống kính của Hà Tuấn Hạo: “Chào mọi người, ta là diễn viên Tiêu Hà.”
“Cũng là anh em tốt của ta, bạn cùng phòng ngủ chung ba năm đại học.” Hà Tuấn Hạo mỉm cười khoác vai Tiêu Hà, vô cùng tự hào giới thiệu.
Tiêu Hà xấu hổ: “Ai nói với ngươi là ngủ chung? Chúng ta nhiều nhất là quan hệ chân đối chân, ngươi đừng có làm người ta buồn nôn như vậy.”
Hà Tuấn Hạo nghĩa chính ngôn từ: “Vậy ta hỏi ngươi, chúng ta lên xuống giường có phải không dùng chung một cái thang không? Lúc ngươi động đậy trên giường, ta có phải cũng cảm nhận được không?”
Tiêu Hà: “?”
Có phải có cái bánh xe nào đó cán qua người rồi không.
“Cút, cút ngay lập tức, đừng làm hỏng hình tượng của ta.”
Hà Tuấn Hạo che ngực: “Ô ô, Tiêu Ca, ngươi thay đổi rồi, ngươi lại là kẻ phụ lòng lạnh lùng như vậy ——”
Tiêu Hà thuận thế làm bộ vuốt cằm: “Đã ngươi đều nói đến nước này rồi, vậy ta có phải nên tính toán phí xuất hiện với ngươi không?”
“Đừng mà nghĩa phụ đại nhân!” Hà Tuấn Hạo lập tức đổi một bộ mặt, “Tiền tài tầm thường, sao có thể làm lung lay tình nghĩa cha con giữa ta và ngươi, mong nghĩa phụ đại nhân suy nghĩ lại, chớ để tiền tài làm mục nát quan hệ cha con chúng ta.”
Tiêu Hà hừ lạnh một tiếng: “Nhìn biểu hiện của ngươi đi, ta đói rồi, nhanh, ta muốn ăn cơm!”
“Đi, đi, nghĩa phụ đại nhân, mời đi bên này!”
Hà Tuấn Hạo nịnh hót dẫn đường cho Tiêu Hà, giống như một tiểu thái giám hầu hạ.
Bởi vì đang làm video, Tiêu Hà đoạn đường này đều cố gắng phối hợp với lời nói và các màn tung hứng của Hà Tuấn Hạo, cũng may hai người rất ăn ý, bầu không khí trò chuyện này cũng không bị tẻ ngắt, cứ như vậy vừa trò chuyện vừa ngồi xe, đi tới khu chung cư nơi Hà Tuấn Hạo đang ở.
Căn hộ Hà Tuấn Hạo thuê lần này là một khu chung cư khá mới, gần tàu điện ngầm nhưng cách xa khu thương mại, đa số cư dân đều là gia đình trung lưu bình thường, ban ngày đi làm, tối về ngủ. Hà Tuấn Hạo chính là nhìn trúng căn hộ có bếp bán mở này, cũng như môi trường xung quanh không có quá nhiều tạp âm khi quay chụp.
Hơn nữa khu chung cư và lối vào tòa nhà đều có bảo vệ, quản lý người ra vào nghiêm ngặt, an toàn và quyền riêng tư được bảo hộ, điểm duy nhất không hoàn mỹ chính là nơi này không cho shipper vào, thường thì lấy đồ ăn mang về cần tự mình ra cổng khu chung cư.
“Đến rồi, cứ tự nhiên ngồi ——”
Hà Tuấn Hạo mở cửa ra hiệu Tiêu Hà tìm chỗ ngồi, Tiêu Hà liền thuận thế tháo mũ và khẩu trang xuống, bắt đầu nghiêm túc đánh giá cách bài trí trong phòng.
Đây là một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách, cộng thêm một căn bếp bán mở rất lớn, bố cục tổng thể khá giản lược, chỉ có chỗ cửa ra vào chất đống thùng giấy chuyển phát nhanh làm cho sự giản lược này thêm một chút lộn xộn.
Mà trên bàn nhỏ trong phòng khách, lúc này đã bày biện sẵn sàng đồ ăn cho nồi lẩu, cơ bản chỉ cần chờ bật bếp đun sôi là có thể ăn ngay.
Nhưng trước đó, Hà Tuấn Hạo bưng ra một thứ có hình dạng cực kỳ hoàn hảo đặt trên bàn: “Lần này ta không chỉ chuẩn bị nồi lẩu, còn làm cái này ——”
Tiêu Hà giật nảy mình: “Cái thứ quái quỷ gì thế này?”
Để ta tới làm khách, ngươi lại bưng một cái đầu người lên cho ta?
Bạn thấy sao?