Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Tiêu Hà đột nhiên ôm ngực: “Thật là lòng dạ độc ác.”
Trai Trí Bằng im lặng: “Kẻ muốn giết ta chính là ngươi mới đúng.”
Hai người trêu chọc nhau một hồi, Hà Tuấn Hạo cùng Đái Bách cuối cùng cũng đi tới.
“Đái Bách, ngươi sắp tới dự định thế nào?” Trai Trí Bằng tiện thể hỏi Đái Bách.
Đái Bách buông tay: “Chúc mừng ta đi, ta lên bờ rồi, sau đó phải tiếp tục làm sinh viên đây.”
“Ta dựa vào, trước đây ngươi không hề nói qua a!” Hà Tuấn Hạo túm lấy Đái Bách lay mạnh, “Ngươi từ lúc nào vậy!”
Tiêu Hà cũng không bất ngờ: “Trước đây hắn vẫn luôn chuẩn bị thi nghiên cứu sinh mà, ngươi cái tên chỉ biết ăn uống này, căn bản không hề chú ý tới đúng không?”
Hà Tuấn Hạo: “...”
“Hahaha, vẫn là Lão Tiêu quan tâm ta!” Đái Bách cười sảng khoái, “Đi thôi, tìm chỗ vừa ăn vừa nói chuyện?”
“Được thôi, vừa lúc ta biết gần đây có một tiệm lẩu rất ngon!”
Thế là dưới sự đề cử nhiệt tình của Hà Tuấn Hạo, họ đi tới con phố thương mại bên cạnh, chuẩn bị ăn lẩu tại một tiệm lâu đời ở đó.
Hôm nay là thứ sáu, giờ này nhiều người đã tan tầm, trên đường phố người đông như kiến cỏ, đám người bọn họ đi giữa phố thương mại, không hiểu sao có cảm giác chen chúc.
Vì quá đông người, Tiêu Hà vẫn luôn đeo khẩu trang, để phòng ngừa bị người hâm mộ hoặc người qua đường nhận ra.
Dù sao hiện tại hắn đang nhờ vào sự giúp đỡ của “Người tốt bụng” Tô Thịnh Tích mà danh tiếng nâng cao một bước, Tiêu Hà thật sự không muốn ở nơi này bị người ta vây xem.
Nhưng dọc đường đi, Tiêu Hà không bị ai nhận ra, ngược lại là Hà Tuấn Hạo – kẻ luôn cầm máy ảnh quay vlog – lại bị người qua đường nhận ra.
“A, là Tiểu Soái!”
Người hâm mộ nhận ra hắn liền vô cùng phấn khích, vội vàng chạy tới xin chụp ảnh chung.
Tiêu Hà cùng nhóm người đứng đợi bên cạnh.
Chờ nhóm người này rời đi, lại có một người khác nhận ra Hà Tuấn Hạo, tiện miệng hỏi thêm một câu: “Tiểu Soái, Đại Soái đâu rồi?”
“Đại Soái” chính là chỉ Tiêu Hà, đây là biệt danh mà người hâm mộ của Hà Tuấn Hạo đặt cho Tiêu Hà từ trước khi hắn bước chân vào ngành giải trí.
Khi đó Tiêu Hà còn là người bình thường, có vài lần xuất hiện trong video của Hà Tuấn Hạo, người hâm mộ kinh ngạc như gặp thiên nhân, liền phong cho hắn danh hiệu “Đại Soái”, ngụ ý là đẹp trai hơn Tiểu Soái mấy phần. Tất nhiên, đây cũng chỉ là lời trêu đùa của những người hâm mộ lâu năm, chỉ có fan cứng của Hà Tuấn Hạo mới hiểu được cái ngạnh này. Bây giờ trong video của Hà Tuấn Hạo khi nhắc tới Tiêu Hà, phần lớn đều dùng “Mộc Trạch” hoặc trực tiếp gọi là “Tiêu Ca”.
Hà Tuấn Hạo hơi bất ngờ: “Nha? Fan cứng à? Lão Tiêu hắn không ở đây, tới đây, chúng ta chụp chung một tấm nào——”
Hà Tuấn Hạo vừa đánh lạc hướng, vừa ra hiệu cho Tiêu Hà ở phía bên kia.
Mà nhóm của Tiêu Hà đã vô cùng cơ trí bỏ chạy từ lúc nào rồi.
Cũng đừng trách họ không thẳng thắn, chủ yếu là ở đây quá đông người, nếu bị lộ ra, e là tối nay đừng hòng được ăn cơm.
Cho nên fan cứng thân mến, đừng trách hắn a, Tiêu Ca hiện tại thật sự không ở đây!
-
Tiêu Hà cùng hai người kia sớm đã vào tiệm.
Vì là tiệm nằm trong khu giáo dục và khu kinh tế nên khá sang trọng, bao gồm mua sắm, ăn uống, giải trí và các ngành nghề đa dạng khác. Không khí thương mại tổng thể rất nồng đậm, khi đi ngang qua quầy hàng xa xỉ phẩm ở tầng một, Tiêu Hà còn có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi hương nước hoa cao cấp trong không khí.
Bất quá bọn họ không dừng lại, một đường đi thang cuốn lên thẳng cửa tiệm lẩu.
Khéo thay, trong tiệm vốn luôn náo nhiệt lúc này lại vừa vặn còn một bàn trống ở góc phòng.
Tất nhiên, phòng riêng thì đừng nghĩ tới, chắc chắn là không còn chỗ.
Trai Trí Bằng nhìn quanh một vòng những người xung quanh, hỏi Tiêu Hà: “Chỉ có thể ngồi ở góc này thôi, ngươi như vậy sẽ không bị nhận ra chứ?”
Tiêu Hà chỉnh lại khẩu trang, cũng không quá chắc chắn: “Có lẽ vậy?”
Nơi này nhiều người đang dùng bữa như vậy, chắc sẽ không ngẩng đầu nhìn đông nhìn tây đâu... nhỉ?
Tuy nhiên Tiêu Hà vẫn quá ngây thơ, hắn vừa gỡ khẩu trang xuống, liền nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng kinh hô khe khẽ: “A! Là Tiêu Hà kìa!”
“Trời ạ, hắn vậy mà cũng tới đây ăn cơm!”
Tiêu Hà:...
Không phải chứ, trên mạng chẳng phải đều nói cuộc đời không có nhiều khán giả (sinh vật bí ẩn) đến thế sao?
Mọi người đều có ánh mắt gì vậy? Hắn đã ngồi tận trong góc rồi mà!
Còn nữa, câu nói của ngươi là sao, làm như hắn không cần ăn cơm vậy!
“Đó, Tiêu Hà, có thể chụp chung với ngươi một tấm không? Ta thật sự rất thích Mộc Trạch của ngươi!”
Có một nữ sinh chủ động, ngay lập tức các nữ sinh khác cũng tới xin chụp ảnh chung và xin chữ ký, thậm chí còn có vài vị huynh đệ.
Trai Trí Bằng và những người khác chỉ biết ném cho Tiêu Hà ánh mắt lực bất tòng tâm.
Tiêu Hà cũng không tiện từ chối, đành chào hỏi Trai Trí Bằng và những người khác một tiếng, dẫn người hâm mộ tới một không gian hơi thoáng đãng hơn một chút nhưng không quá nổi bật, kiên nhẫn ký tên và chụp ảnh cùng người hâm mộ.
Cũng may là tiệm lẩu ngày thường người đã tương đối đông, nên họ thường sắp xếp chỗ ngồi xong mới cho khách vào ăn, số lượng người trong tiệm luôn được kiểm soát ở mức ổn định, không tồn tại tình trạng càng ký càng đông, người hâm mộ cũng không gây ra hỗn loạn hay ảnh hưởng xấu tới người khác. Thậm chí bà chủ tiệm cũng nghe tin chạy tới xin Tiêu Hà một tấm ảnh chụp chung và chữ ký.
Đồng thời, Tiêu Hà cũng nhận được sự ưu ái miễn phí đầy nhiệt tình từ bà chủ tiệm.
Khoảng mười phút trôi qua, Tiêu Hà đã thỏa mãn tất cả yêu cầu của người hâm mộ.
“Được rồi, được rồi, tiếp theo là thời gian riêng tư của ta, hy vọng mọi người có thể phối hợp một chút, được không? Cảm ơn, cảm ơn.”
Có lẽ vì ấn tượng Tiêu Hà để lại cho người hâm mộ thường là kiểu cao lãnh và nghiêm túc, cộng thêm khí chất hiện tại của hắn cũng hơi có vẻ hung dữ, nên sau khi Tiêu Hà đưa ra yêu cầu này, người hâm mộ cũng không làm khó thêm, lần lượt ngoan ngoãn tạm biệt Tiêu Hà rồi trở về chỗ ngồi của mình.
Còn vài kẻ mặt dày muốn tìm Tiêu Hà xin thêm vài chữ ký để mang về bán, Tiêu Hà liền chậm rãi lạnh mặt, ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm đối phương.
“Ách—— Tiêu Ca tạm biệt.”
Vị huynh đệ bị nhìn chằm chằm chỉ cảm thấy một luồng ý lạnh từ sau lưng xộc lên não, giật mình thon thót, không dám đuổi theo xin chữ ký nữa, lặng lẽ cất điện thoại rồi rời đi.
Sau khi xử lý xong hết người hâm mộ, Tiêu Hà rốt cục thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị quay trở về chỗ cũ——
Nhưng Tiêu Hà vừa đi chưa được mấy bước, hắn liền chợt thấy phía hành lang đằng trước, có một tiểu nam hài khoảng bảy tám tuổi đang cầm một chiếc kẹp tóc lấp lánh, bắt nạt một tiểu nữ hài ba tuổi mặc váy công chúa trông rất đáng yêu.
Tiểu nữ hài mang theo tiếng khóc nức nở, gọi đối phương trả lại kẹp tóc cho mình, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tiểu nam hài liền thái độ ác liệt đẩy mạnh tiểu nữ hài một cái: “Tránh ra, cướp được chính là của ta rồi, nhất định không trả lại cho ngươi!”
Tiểu nam hài bảy tám tuổi đã cao khoảng một mét bốn, đẩy một tiểu nhóc tì quả thực dễ như trở bàn tay, tiểu nữ hài lảo đảo ngã về phía sau, lại vừa vặn đụng phải nhân viên cửa hàng đang bưng nồi lẩu đi ngang qua từ phía bàn ăn bên kia.
Bởi vì bàn ăn cao hơn tiểu nữ hài, mà đám người xung quanh lại vây kín, nên ngay từ đầu nhân viên cửa hàng căn bản không nhìn thấy tiểu nữ hài này. Đến lúc nhìn thấy, hắn vô thức né tránh, nhưng đã muộn rồi, nồi lẩu trong tay vẫn theo quán tính hất ra khỏi nồi, đổ ập về phía tiểu nữ hài.
Bạn thấy sao?