Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đao Ca Bạo Đỏ [...] – Chương 92

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

May mắn Tiêu Hà không phải loại người đặc biệt thích giao du với người hâm mộ.

Bằng không nghe được lời của Liễu Như Lam, hắn e rằng phải đau lòng thốt lên: “Liễu tỷ, ngươi biết những thứ này cũng quá nhiều rồi đó.”

Đây chính là thực lực của người quản lý át chủ bài sao?

“Là người quản lý của Tô Thịnh Tích, ta và mấy tên tay săn ảnh kia cũng có chút liên lạc, vì vậy nhiều chuyện đối chiếu lại, liền đại khái có thể khôi phục chân tướng sự việc.”

Liễu Như Lam còn thuận tiện an ủi Tiêu Hà: “Không sao, chờ trận danh tiếng này qua đi, nàng sẽ chủ động rút lui, không làm phiền đến ngươi nữa.”

Tiêu Hà: “Đây không phải điểm chính...”

“Vậy thì là gì?”

Bởi vì điểm trừ quá nhiều, Tiêu Hà nghĩ một hồi dứt khoát từ bỏ: “Liễu tỷ, ngươi nói xem có phải ta nên cập nhật lại tủ quần áo của mình không? Vạn nhất sau này lại có tay săn ảnh, tốt xấu gì họ dùng tiền mua về cũng không cần chỉ nhìn ta mặc đi mặc lại mỗi một bộ quần áo.”

“Ngươi rốt cục cũng tỉnh ngộ rồi, lần trước tên tay săn ảnh kia cũng không muốn nói ngươi, mỗi lần chụp được ngươi cũng chỉ một bộ dáng đó, hắn đều không có ý tứ đem đi bán cho người khác, vì vậy chỉ có thể dùng làm quà tặng kèm.” Liễu Như Lam rốt cục dành cho Tiêu Hà một ánh mắt “dạy mãi không đổi”, “Ngươi yên tâm, ta đã tìm nhà thiết kế sắp xếp lại tủ quần áo cho ngươi rồi, sau này đi ra ngoài phải thay đổi phong cách một chút, đừng ngày ngày mặc đi mặc lại mấy bộ đồ cũ.”

“Đặc biệt là cái ba lô này của ngươi, ta đều chẳng muốn nói nữa.”

Liễu Như Lam chỉ chỉ ba lô của Tiêu Hà, nét mặt đầy ghét bỏ.

Tiêu Hà: “...”

Không phải chứ, vác một cái ba lô ra ngoài thì sao nào? Trong cái túi này có thể đựng sạc pin, sạc dự phòng, khăn tay, bình nước, tai nghe, giấy tờ tùy thân, bình thường còn có thể nhét thêm mũ, khẩu trang, áo khoác, đi xa nhà thậm chí có thể để thêm thuốc sát trùng, bình xịt cầm máu giảm sưng cùng cao dán.

Quan trọng nhất là, còn có thể đựng máy tính của hắn.

Gặp tình huống đặc biệt, những vật này đều rất cần thiết mà!

Tuy nhiên Liễu Như Lam lại vô tình đâm thủng ảo tưởng của Tiêu Hà: “Sau này đi ra ngoài không cho phép mang cái túi này, tình huống khác thì để Tiểu Thần giúp ngươi xách, muốn cái gì, cứ tìm Tiểu Thần mà lấy.”

Tiêu Hà nhìn về phía Tiểu Thần: “À, nhưng mà ——”

Liễu Như Lam vô cảm: “Tiểu Thần là tới làm trợ lý cho ngươi, không phải tới làm ông lão, ngươi bao nhiêu hãy tìm cho hắn chút việc mà làm, bằng không ta liền đuổi hắn đi.”

Tiêu Hà:...

Tiểu Thần: ?

“Được được, ta biết rồi.”

Tiêu Hà vuốt vuốt chân mày, đành chịu thua.

...

Ngày chín tháng bảy, chỉ là một ngày bình bình không có gì lạ.

Rốt cục được nghỉ hè, Hệ Miêu lười biếng nằm trên ghế sô pha nhà mình.

Mẫu thân đại nhân của nàng vừa phơi quần áo, vừa phàn nàn: “Nghỉ mấy ngày rồi? Ngày nào cũng chỉ biết nằm trong phòng, cũng không chịu ra ngoài dạo chơi, tổ chức không phải cho ngươi tiền du lịch sao?”

Sinh viên nghỉ hè về nhà, chỉ có thể nhận được hai ngày tình thương của mẹ.

Hai ngày bảo hành vừa qua, địa vị của họ trong nhà có khi còn không bằng con chó đi ngang qua.

Rất rõ ràng, Hệ Miêu bây giờ chính là tình huống này.

“Ài, mẹ, con thật không muốn ra ngoài, thời tiết nóng thế này, làm sao bằng ở nhà bật điều hòa, ăn dưa hấu cho được.”

Hệ Miêu vừa gác chân nũng nịu, vừa buồn bực ngán ngẩm lật xem TV.

Mẹ của Hệ Miêu rất ghét bỏ: “Ta nhớ trước đó không phải có bạn học mời ngươi ra ngoài chơi sao? Ngươi ngại nóng thì đi dạo trung tâm thương mại, xem phim điện ảnh đi.”

Hệ Miêu từ chối: “Không cần, con hiện tại cũng không thiếu quần áo mặc, phim điện ảnh con cũng có thể xem trên TV mà ——”

Nói đoạn, nàng ấn mở trang chủ video Đằng Tằng, vừa hay nhìn thấy giao diện chính có một tấm áp phích phim điện ảnh.

Hệ Miêu vừa định lướt qua, liền nghe mẹ mình bỗng nhiên “à” một tiếng.

“Đây không phải Tiểu Lục sao?”

Hệ Miêu: “Hửm?”

Nàng nghi ngờ nhìn mẹ mình.

“Ôi, thật là Tiểu Lục này!” Mẹ của Hệ Miêu chỉ vào người trên bìa trang đầu, “Cái mắt này, cái mũi này, thiên ạ, vậy mà đã lớn như vậy rồi, nhìn chẳng giống hồi bé chút nào cả!”

Hệ Miêu liếc mắt nhìn tấm áp phích.

Một vị hiệp khách mặc đồ đen giơ trường kiếm trong tay, biểu cảm trang nghiêm nhìn vào ống kính, ba chữ “Bắt Giặc Khách” nét bút mạnh mẽ hữu lực, rất có phong thái đại sư. Phong cách tổng thể của áp phích thuộc về lối thủy mặc kinh điển, lấy đen trắng làm chủ đạo, chỉ có vết máu trên lưỡi kiếm của hiệp khách và đồng tiền ở vùng eo là điểm nhấn, đổ vào áp phích một vòng sắc màu tươi sáng.

Đây là một tấm áp phích rất có lực công kích và cảm giác cổ sự.

Mà vị hiệp khách trong ống kính kia ——

“Dường như khá quen...”

Hệ Miêu nhìn về phía mẹ mình.

Mẹ của Hệ Miêu khẽ cười: “Ngươi không nhận ra hắn là bình thường, lúc đó hắn cũng chỉ là đứa nhóc sáu bảy tuổi, lớn hơn ngươi vài tuổi thôi.”

“À ——” Hệ Miêu dường như có chút ấn tượng, “Hình như là gọi... Bồ Vinh?”

“Đúng đúng.”

Trong mắt mẹ của Hệ Miêu đột nhiên lộ ra vẻ hoài niệm.

Tất nhiên, đó không phải là hoài niệm bản thân Bồ Vinh, mà là hoài niệm về khoảng thời gian đã qua kia.

“Hồi đó, ta và cha ngươi đặc biệt thích xem phim, hầu như cách một thời gian lại đi thuê CD về xem.”

Khi đó phim ảnh, họ cơ bản đều dựa vào việc thuê CD và dùng đầu đĩa DVD để xem, lúc ấy đây cũng là một trong những cách giải trí của thế hệ họ.

Chỉ là thoáng chớp mắt, vậy mà đã qua lâu như vậy rồi...

Thấy mẹ lại lâm vào hồi ức, Hệ Miêu bĩu môi, nhưng tay lại chủ động ấn mở bộ phim đó.

《Bắt Giặc Khách》, Lâm Nhất Bằng đạo diễn, Bồ Vinh đóng chính... lại là bộ phim mới vừa lên sóng hôm nay.

Bởi vì Hệ Miêu thuộc hệ “cày phim”, nàng đăng ký hội viên năm ở vài nền tảng video, vì vậy giá thuê bộ phim này có chiết khấu hội viên, ngay cả tiền một cốc trà sữa cũng không tới, đối với Hệ Miêu mà nói cũng chẳng khác gì miễn phí, vì vậy nàng quyết đoán trả tiền, bắt đầu phát bộ phim này.

-

Sương sớm mịt mờ, tường trắng ngói xám, dòng sông thanh tịnh uốn lượn chảy qua đô thị tĩnh lặng, chở một chiếc thuyền ô bồng chậm rãi chạy qua, tiếng vó ngựa thanh thúy từ xa mà đến gần, bỗng nhiên đạp vỡ sự du nhiên tĩnh mịch của thị trấn nhỏ.

“Van cầu các vị, lại cho chúng ta thêm chút thời gian, van cầu các vị ——”

Nương theo tiếng ồn ào, một tráng hán mặt đầy thịt thừa đấm một cú ngã gục người đàn ông đang quỳ dưới đất, rồi cầm lấy cô bé bên cạnh, mặc kệ người phụ nữ gào khóc thảm thiết, ném cô bé ra ngoài.

“A ——”

Cô bé bị ném xuống dòng sông băng giá bên cạnh, sợ hãi vùng vẫy, người phụ nữ khóc lóc muốn nhảy xuống theo, lại bị tráng hán nắm lấy cổ áo, ghì chặt đầu bắt nàng phải chứng kiến cảnh con gái mình đang đau khổ giãy giụa trong nước.

“Lão tử đã nể mặt các ngươi lắm rồi! Nhưng các ngươi thì sao? Các ngươi thật sự coi lão tử dễ bắt nạt à? Hôm nay lão tử liền muốn để các ngươi tận mắt nhìn thấy con mình chết đuối trong dòng sông này!”

“Không, không được ——”

Người phụ nữ không ngừng giãy giụa, người chồng bên cạnh cũng muốn khó khăn đứng dậy từ dưới đất, lại bị tráng hán giẫm chân lên mặt, không thể động đậy, mà biên độ giãy giụa của cô bé dưới sông ngày càng nhỏ, mắt thấy sắp chìm hẳn xuống đáy nước.

Ngay lúc này, chiếc thuyền ô bồng trôi dạt bên cạnh chậm rãi tới gần.

Kiếm khách áo đen trên thuyền vươn tay, hững hờ xách cô bé dưới nước lên, trong ánh mắt còn mang theo vài phần nụ cười: “Chà? Sáng sớm hôm nay vận khí tốt thật, lại câu được một con cá nhỏ sao?”

Gió sớm vẫn còn mang theo chút hơi lạnh, cô bé khoanh tay run rẩy, nhìn kiếm khách áo đen với ánh mắt ngây thơ đầy cảm kích, ho khan vài tiếng, khàn giọng cảm ơn: “Cảm ơn đại ca ca.”

“Mẹ kiếp, bên kia làm cái gì thế? Muốn chết à?”

Trong âm thanh nền, tiếng tráng hán gầm thét từ bên bờ truyền đến.

Mà kiếm khách áo đen ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ cởi áo tơi trên người mình, khoác lên người cô bé.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...