“Đạo gia!” Quản Phương Nghi như cơn gió lao thẳng vào trông trướng bồng, không nhìn tới Thương Thục Thanh đang ôm đứa trẻ bên cạnh tâm tư căn bản không ở trên người Thương Thục Thanh mà bước nhanh đến cạnh giường.
Đập vào mắt đầu tiên là những vết thương vừa nhìn đã giật mình trên người Ngưu Hữu…
Bạn thấy sao?