Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Diệp Huyên gật đầu: “Ta biết!”
Đường Thanh nhìn chằm chằm vào Diệp Huyên: “Diệp công tử cũng không phải là người ngu xuẩn, cứ giữ mãi bảo vật này có lẽ không phải là tham lam mà là có nguyên nhân khác!”
Diệp Huyên nở nụ cười, giữa hàng lông mày của hắn, một tòa tháp hư ảo be bé đột nhiên hiện ra.
Nhìn…
Bạn thấy sao?