Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Kiếm đâm vào trán như kim rơi vào bể.
Thân mình Diệp Huyên chỉ khẽ run lên một cái, sau đó không hề hấn gì nữa.
Trần Thiên ngây ra như phỗng trước khi biến sắc, bởi y nhận ra mình đã hoàn toàn mất liên hệ với cây bút kia.
Y nhìn Diệp Huyên chòng chọc: “Không thể nào! Không thể nào như vậy được!"Diệp…
Bạn thấy sao?