Một bên khác, Vô Tâm kia nhìn Mộ Niệm Niệm, nuốt nước bọt, hắn ta bước đến bên cạnh Diệp Huyên, sau đó nói: “Ngoan nào, huynh đệ, người tỷ tỷ này của ngươi cũng quá dữ rồi! Nàng ấy còn thiếu đệ đệ không? Chi bằng, ta cũng gọi nàng ấy là tỷ nhé…”
Diệp Huyên chớp mắt, sau đó khẽ vỗ vai Vô Tâm: “Nếu…
Bạn thấy sao?