Bên ngoài, Diệp Huyên im lặng suốt một hồi lâu. Giúp không được, không giúp cũng không xong! Má nó!
Người thanh niên kia chậm rãi ngã xuống, đưa chiếc nhẫn cho hắn với vẻ van lơn: “Huynh đệ, vật này rất quan trọng với Tiêu gia ta, cầu xin ngươi giúp đỡ… Và…”
Bạn thấy sao?