Đạo Nhất khẽ chạm mặt Diệp Huyễn: “Tai Ách, các ngươi đều sống quá an nhàn! Kể cả chủ nhân! Cái gì chủ nhân cũng nghĩ rất tốt đẹp, nhưng, hắn lại xem nhẹ một điểm, mộng tưởng thì đẹp nhưng hiện thực lại tàn khốc, rất tàn khốc”.
Nói rồi, tay trái nàng ta nắm lấy bàn tay đã rạn nứt của Diệp Huyên, rất…
Bạn thấy sao?