Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Diệp Huyên ngồi trên long ỷ, trong ngực hắn là Thác Bạt Ngạn.
Thác Bạt Ngạn rúc vào trong lòng Diệp Huyên, dịu dàng hỏi: “Không sao chứ?”
Diệp Huyên gật đầu: “Nguy hiểm của loài người xem như đã được loại bỏ! Giờ, ta muốn đi ra ngoài xông pha!”
Thác Bạt Ngạn ngẩng đầu nhìn…
Bạn thấy sao?