Khẽ thở dài, Lục Lâm Thiên cười khổ, lần này đúng là phiền toái lớn nhất của hắn, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, cần an bài mình cũng đã an bài, còn lại đi một bước xem một bước.
Sau một lát Lục Lâm Thiên khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu lĩnh ngộ, dạo thời gian gần đây hắn cũng cảm thấy mình đã…
Bạn thấy sao?