Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Trên khuôn mặt còn đọng nước mắt, không ngừng run lập cập, suýt nữa ngất tại chỗ.
Diệp Bắc Minh xông đến bên cạnh Diệp Nặc: “Nặc Nhi, xin lỗi... bố đến rồi!”
Đau lòng đến toàn thân run lên!
Lúc này, trên người Diệp Nặc đã đầy vết thương, trong tay vẫn cầm chặt con dao: “Bố là bố của con ư? Mẹ, đây là…
Bạn thấy sao?