Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đô Thị Cực Phẩm [...] – Chương 26

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Tiếng vừa dứt, hai đội người giơ súng lên, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Mạc Phàm và Hạc lão.

Mạc Phàm nhíu mày, không nói lời nào.

Sắc mặt Hạc lão hơi trầm xuống, có chút khó chịu.

Đây không phải lần đầu hắn đến biệt thự Tần gia, cũng chẳng phải lần đầu dẫn người tới, trước nay chưa từng có chuyện kiểm tra thế này, hôm nay là tình huống gì?

"Tôn Liên Trường, ngươi có ý gì?"

"Hạc lão, ta cũng là công tư phân minh, tránh kẻ có tâm bất chính gây bất lợi cho lão thủ trưởng." Tôn Liên Trường lạnh mặt nói, căn bản không nể mặt Hạc lão.

"Ý ngươi là nói, lão phu cũng có ý đồ bất chính với lão Tần sao?" Hạc lão tức đến mức râu ria rung lên bần bật.

"Hạc lão tất nhiên sẽ không làm hại thủ trưởng, nhưng kẻ bên cạnh này thì chưa chắc, phải chấp nhận kiểm tra." Ánh mắt Tôn Liên Trường lạnh lùng rơi trên người Mạc Phàm.

Dáng vẻ học sinh cấp ba, quần áo lỗi thời, tuy sạch sẽ ngăn nắp nhưng nhìn qua cũng biết không phải con nhà giàu có gì.

Nếu không phải đi cùng Hạc lão, hắn đã tưởng đây là kẻ trộm lẻn vào biệt thự hoặc kẻ nhặt rác, người như thế sao có thể tùy tiện cho vào.

Hơn nữa, từ trên người Mạc Phàm, hắn cảm nhận được một sự bình tĩnh không tương xứng với độ tuổi này. Đứa trẻ nào thấy bọn họ cầm súng mà chẳng sợ đến biến sắc.

"Hắn là tiểu thần y lão phu mời tới để chữa bệnh cho lão Tần, Tần tiểu thư không nói với ngươi sao?"

"Thần y?" Tôn Liên Trường bất ngờ nhìn Mạc Phàm, trong ánh mắt thêm vài phần khinh bỉ.

Hạc lão tự xưng thần y thì hắn không có ý kiến gì, đó là điều được công nhận.

Nhưng Hạc lão lại gọi Mạc Phàm là thần y, hắn càng nghi ngờ thân phận của Mạc Phàm hơn.

Tuổi còn nhỏ như vậy mà là thần y, thế thì ta đây chẳng phải Hoa Đà tái thế sao?

Hắn nhếch mép khinh thường, lạnh lùng nói:

"Tần tiểu thư không nói gì cả, ngược lại Nhị gia có mang bác sĩ mới tới, đặc biệt dặn dò ta rằng những người không phận sự không được vào, nhất là những kẻ tự xưng thần y."

Lão thủ trưởng bệnh nặng không phải là cơ mật gì, dạo này bác sĩ đến cửa không dứt, ai cũng muốn chữa khỏi cho lão thủ trưởng để lấy lòng Tần gia.

Nhưng thân phận lão thủ trưởng cao quý, há lại để kẻ nào cũng có thể tùy tiện chữa trị?

Nhị gia đã dặn dò kỹ, hắn làm sao dám tùy tiện thả người vào, nếu không bị phạt chính là hắn.

Mạc Phàm ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo, vẫn không nói gì. Nếu không phải vì Bích Huyết châm của Hạc lão, hắn cũng chẳng buồn tới.

Hạc lão vừa tức vừa gấp, ông khó khăn lắm mới mời được Mạc Phàm tới, ai ngờ lại bị kẹt ở khâu quan trọng này.

"Ngươi không tin lão phu cũng được, ngươi muốn thế nào mới chịu thả ta và Mạc tiểu hữu vào?"

"Nể mặt Hạc lão, chỉ cần hắn chấp nhận kiểm tra, đeo còng tay tự nổ, để người của chúng ta dẫn vào là được. Yên tâm, nếu không có ý đồ bất chính với lão thủ trưởng thì sẽ không sao cả." Tôn Liên Trường nhìn Mạc Phàm, thản nhiên nói.

"Ta từ chối." Mạc Phàm lạnh lùng đáp.

Hạc lão nhìn Tôn Liên Trường đầy lạnh lẽo. Bác sĩ, giáo viên những người làm nghề này, trên người đều có một khí chất kiêu ngạo.

Đổi lại là ông cũng sẽ từ chối, huống hồ là Mạc Phàm tuổi trẻ khí thịnh.

"Từ chối?" Tôn Liên Trường nhếch mép, liếc nhìn Mạc Phàm.

"Đã đến cửa Tần gia, chuyện này không do ngươi quyết định."

Có vào được hay không cũng phải kiểm tra, lỡ đâu thực sự là kẻ có ý đồ bất chính với lão thủ trưởng thì sao?

Vừa dứt lời, hắn vươn tay thành trảo, chộp thẳng vào cổ áo Mạc Phàm, tốc độ nhanh như sấm sét.

Bất kể tốc độ, lực đạo hay độ chuẩn xác đều mạnh hơn A Hào hôm qua rất nhiều. Nếu người thường bị bắt trúng thì dù không chết cũng chắc chắn bị thương.

"Tôn Liên Trường, ngươi muốn làm gì?" Hạc lão hoảng hốt kêu lên.

"Hắn chẳng làm được gì đâu." Mạc Phàm bình thản đáp.

Không đợi Tôn Liên Trường bắt được mình, hắn tiện tay chộp lấy, trực tiếp bắt lấy cổ tay Tôn Liên Trường.

Đòn tấn công như sấm sét của Tôn Liên Trường lập tức khựng lại.

"Cái này?" Sắc mặt Tôn Liên Trường biến đổi, vội vàng muốn rút tay về, nhưng phát hiện tay Mạc Phàm như một cái kìm thép, gắt gao khóa chặt cổ tay hắn, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Mặt Tôn Liên Trường đỏ bừng, ánh mắt nhìn Mạc Phàm không còn vẻ khinh miệt, thay vào đó là sự kinh hoàng.

Thằng nhóc này trông ốm yếu, sao lại có sức lực lớn thế?

Vừa sợ hãi, một cơn giận dữ cũng xông lên đầu.

"Buông tay ra, nếu không ta bắn chết ngươi!" Tôn Liên Trường tay kia rút súng lục, dí vào thái dương Mạc Phàm, trầm giọng nói.

"Vậy ngươi có thể thử một chút, xem súng của ngươi có bắn ra được viên đạn nào không." Mạc Phàm như không nhìn thấy họng súng đen ngòm kia, lạnh lùng nói.

Lúc nói, hai băng đạn đã xuất hiện trong tay kia của hắn.

Tay buông lỏng ra, băng đạn "cạch cạch" rơi xuống đất, không chỉ băng đạn trong súng mà cả băng đạn dự phòng trên người Tôn Liên Trường cũng đều nằm ở đó.

Chuyện gì thế này? Băng đạn của hắn đến tay Mạc Phàm từ lúc nào, sao hắn không hề hay biết?

Tôn Liên Trường sững sờ, mặt nóng ran như bị tát liên tiếp mấy cái.

Những cái tát này cái sau đau hơn cái trước, đánh cho hắn không ngẩng đầu lên được.

Làm bảo vệ ở Tần gia nhiều năm, hắn tự biết bản lĩnh của mình, ở thành phố Đông Hải ít nhất cũng xếp trong top một trăm.

Nhưng hắn không ngờ mình lại thua thảm hại dưới tay một học sinh cấp ba ăn mặc lôi thôi.

"Ngươi làm cách nào vậy?"

"Cái này ngươi không cần biết, ngươi chỉ cần biết nếu ta muốn xông vào, ngươi căn bản không cản nổi." Mạc Phàm lạnh lùng nói, khí thế coi thường thiên hạ tỏa ra.

Sắc mặt Tôn Liên Trường lại trầm xuống, như thể có thể nghe thấy tiếng "bốp" vang lên.

Nhưng cái tát này hắn nhận, chưa nói đến y thuật của Mạc Phàm, chỉ riêng sức lực và tốc độ này, nếu hắn muốn xông vào thì chẳng cần Hạc lão, bọn họ quả thực không ngăn nổi.

Bên cạnh, Hạc lão cũng sững sờ, ông không ngờ Mạc Phàm có thể đỡ được đòn của Tôn Liên Trường, thậm chí còn lấy mất băng đạn của hắn mà không ai hay biết.

Công phu này chẳng hề thua kém y thuật của hắn.

Hạc lão nhìn Mạc Phàm với ánh mắt khác lạ.

"Đúng là thiên tài."

"Tôn Liên Trường, ngươi vẫn không tin lão phu sao?" Hạc lão cười đầy ẩn ý.

Tôn Liên Trường cúi đầu, biết Hạc lão đang cố tình cho hắn bậc thang để xuống.

"Ta cũng là vì an toàn của lão gia tử, mời Hạc lão, Mạc tiên sinh hiểu cho, mời vào trong." Hắn khổ sở giải thích, quay sang hô lớn: "Để cho bọn họ qua."

Đám bảo vệ phía sau vội vàng tránh đường, để Hạc lão và Mạc Phàm đi vào.

"Băng đạn ta không nhặt giúp ngươi đâu, tự nhặt đi."

Mạc Phàm cười nhẹ, buông cổ tay Tôn Liên Trường ra, đi theo Hạc lão vào trong biệt thự.

Tôn Liên Trường nhìn cổ tay sưng vù của mình, lại nhìn băng đạn trên đất, mặt mày đau khổ như tờ giấy bị vò nát.

Sáng sớm ra đã gặp chuyện này, đúng là xui xẻo.

Hai người vừa đi, điện thoại Tần Duẫn Nhi gọi tới, đại ý là Hạc lão sẽ dẫn một tiểu thần y tới, bảo hắn không được ngăn cản, càng không được kiểm tra.

Tôn Liên Trường gần như phát khóc khi cúp điện thoại, gật đầu liên tục.

Nếu cuộc gọi này tới sớm hơn, hắn đã không mất mặt đến thế, nhưng hắn không dám than vãn, chỉ đành nuốt đắng vào lòng, ai bảo hắn đụng phải thứ cứng như thép.

Mạc Phàm và Hạc lão vào biệt thự, đã có người chờ sẵn bên trong.

Một ông già trạc tuổi Hạc lão, tóc bạc mặt hồng hào, ánh mắt sắc lạnh.

Hai người vừa bước vào, ông già kia đã quét mắt nhìn tới.

Converter Dzung Kiều cầu ủng hộ bộ Đái Cá Vị Diện Sấm Phi Châu https://truyen.tangthuvien.vn/doc-truyen/dai-ca-vi-dien-sam-phi-chau

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...