Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Mạc Phàm tự nhiên không biết ý nghĩ của hai người, hắn ngồi xe của Tần gia đi một chuyến đến ngân hàng gần đó, làm một tấm thẻ ngân hàng đem chi phiếu gửi vào, tiếp theo đi tới Duyên Niên Đường, tiếp đãi hắn là một nữ nhân viên bán hàng xinh đẹp.
Có chuyện ngày đó, nữ nhân viên bán hàng xinh đẹp đối với Mạc Phàm vẫn còn lưu lại ấn tượng, thái độ đặc biệt nhiệt tình.
"Mạc tiên sinh, chào ngài, ta tên Tiểu Diệp, có gì có thể giúp được ngài?"
"Giúp ta xem xem trên này có những loại thuốc này không?" Mạc Phàm lấy ra một tờ đơn thuốc đưa cho Tiểu Diệp.
Đây là một phương thuốc Trúc Cơ Đan, có thể nhờ vào dược lực đả thông huyệt vị toàn thân, ngưng tụ một tia linh khí trong cơ thể, từ đó tiến vào Trúc Cơ cảnh giới.
Linh khí Trái Đất mỏng manh như vậy, dựa theo tốc độ bây giờ của hắn, muốn Trúc Cơ mà không có hơn trăm ngày là điều không thể nào.
Nếu như Trúc Cơ vượt quá trăm ngày, tốc độ trong tương lai sẽ càng ngày càng chậm, thậm chí ảnh hưởng đến tiến cảnh sau này.
Nếu như không có cơ duyên khác, chỉ có thể mượn Trúc Cơ Đan để Trúc Cơ.
Nhưng cơ duyên giống như Bích Huyết Châm đâu có dễ dàng gặp phải như thế?
Cho dù là Trúc Cơ Đan này cũng không dễ dàng luyện chế như vậy, không biết những vị thuốc trên đó còn tồn tại hay không.
Đây là điều Mạc Phàm lo lắng nhất.
"Được, Mạc tiên sinh ngồi nghỉ một lát, ta đi tra ngay đây." Tiểu Diệp mỉm cười nói.
"Được." Mạc Phàm gật đầu, tìm một nơi yên tĩnh ngồi xuống.
Không lâu sau, Tiểu Diệp bưng một ly trà thơm và điểm tâm đi tới.
"Có kết quả chưa?"
"Mạc tiên sinh, ta vừa mới tra cứu, phần lớn thuốc trong tiệm chúng ta đều có, nhưng Cỏ Bảy Lá và Quả Hóa Long thì ta nghe cũng chưa từng nghe qua, Hà Thủ Ô 50 năm chỗ chúng ta cũng không có, chỉ có loại 10 năm." Tiểu Diệp mang theo vẻ xin lỗi nói.
"Thế sao?" Mạc Phàm nhíu mày.
Niên đại Hà Thủ Ô thấp một chút cũng không sao, cùng lắm là dược tính kém một chút, hắn có thể chấp nhận được.
Nhưng Cỏ Bảy Lá và Quả Hóa Long là chủ dược của Trúc Cơ Đan, không có hai vị này thì đừng nghĩ đến chuyện luyện chế ra Trúc Cơ Đan.
"Nơi nào có thể tìm được Cỏ Bảy Lá và Quả Hóa Long?"
"Chuyện này, Mạc tiên sinh có thể đến phòng đấu giá ở thành đồ cổ thử vận may xem sao, nơi đó kỳ hoa dị thảo gì cũng có, nói không chừng có thể tìm được."
Phòng đấu giá thành đồ cổ?
Mạc Phàm khẽ cau mày, suy nghĩ một chút rồi vẫn đi về phía thành đồ cổ.
Cứ đi thử vận may xem sao, cho dù không tìm được hai thứ này thì cũng có thể đi xem cái la bàn truyền gia bảo mà gã bán rong hôm qua nói, biết đâu lại có thu hoạch.
. . .
Thành đồ cổ, Mạc Phàm vừa mới đi vào, một hồi tiếng ồn ào đã từ cửa hàng bên cạnh truyền tới.
Cửa tiệm tên là Điểm Kim Đường, bên ngoài có không ít người đang vây quanh xem náo nhiệt.
"Khối ngọc này ta không bán cho ông nữa, ông trả lại cho ta."
Người nói chuyện là một cô bé chừng mười một mười hai tuổi, giọng nói rất non nớt.
Trên người nàng mặc bộ quần áo đơn bạc đã giặt đến bạc trắng, mái tóc hơi vàng hoe, hiển nhiên là do suy dinh dưỡng, đôi mắt rưng rưng lệ, giống như chịu phải uất ức cực lớn, nước mắt có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Đối diện là một người đàn ông trung niên mặt đầy hung ác, tên là Lưu Tam, người ta thường gọi là Lưu gia, chủ nhân của tiệm đồ cổ này.
Hắn cũng là một đại ca ở khu vực này, dưới tay có hơn hai mươi tiểu đệ, ở thành đồ cổ này bất kể là người bán rong hay người tới tìm bảo vật đều không ai không sợ hắn.
Chọc giận hắn, bị đuổi ra ngoài là chuyện nhỏ, bị làm cho tan cửa nát nhà cũng không phải là không thể.
Không chỉ có vậy, đám quản lý đô thị ở khu này cũng không dám không nể mặt Lưu gia, còn về nguyên nhân thì có rất nhiều lời đồn đại, người nói sau lưng Lưu gia có chỗ dựa, kẻ lại bảo trong nhà Lưu gia có người làm quan, miệng lưỡi thế gian không ai giống ai.
"Cô bé, ngọc này của ngươi không bán cho ta thì bán cho ai, ngươi không phải nói mẹ ngươi đang chờ ngươi mang tiền về chữa bệnh sao, chẳng lẽ ngươi không cần mẹ ngươi nữa à?" Lưu gia cười âm hiểm nói.
Vừa nhắc tới mẹ mình, nước mắt trong mắt cô bé lập tức rơi xuống.
Cô bé tên Tiểu Ngọc, một tháng trước, mẹ nàng bỗng nhiên tái phát bệnh cũ, tiêu sạch tiền trong nhà cũng không chữa khỏi, vì không trả nổi tiền viện phí nên bị bệnh viện đuổi ra.
Nhưng bệnh của mẹ nàng càng ngày càng nghiêm trọng, ngày hôm qua thậm chí còn hôn mê bất tỉnh, mãi đến sáng sớm hôm nay mới tỉnh lại.
Nhìn mẹ bệnh nặng như thế, nàng thừa dịp mẹ đang ngủ liền mang theo miếng cổ ngọc hộ thân của mình đến thành đồ cổ.
Khối ngọc này của nàng là cổ ngọc truyền thừa mấy trăm năm trong nhà, năm nàng tám tuổi có người nhìn trúng khối ngọc này, trả giá hai trăm ngàn nhưng mẹ nàng không bán, nói là để bảo vệ nàng, chuyện này nàng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Bây giờ mẹ sắp không xong rồi, một khối ngọc không cần cũng được, nàng đến thành đồ cổ là muốn đổi thành tiền để chữa bệnh cho mẹ.
Ai ngờ lão bản này nhìn trúng cổ ngọc của nàng nhưng lại không muốn trả, luôn miệng nói khối ngọc này rất tầm thường, chỉ chịu trả 2000 tệ.
"Ta đương nhiên cần mẹ, nhưng khối ngọc này làm sao có thể chỉ đáng giá 2000 tệ?"
"Bé gái à, 2000 tệ là Lưu gia chúng ta nể tình ngươi hiếu thảo mới trả thêm cho ngươi đấy, đến chỗ khác, nói không chừng đến 200 tệ cũng không có đâu." Một người đàn ông trung niên chua ngoa bên cạnh Lưu gia lên tiếng, bất ngờ thay chính là chủ sạp Tôn Hữu Tài mà Mạc Phàm gặp ngày hôm qua.
Tôn Hữu Tài vừa mở miệng, những người khác lập tức phụ họa theo.
"Đúng vậy, ánh mắt của Lưu gia tuyệt đối không sai được, nói đáng giá 2000 thì chắc chắn không đáng giá hơn đâu, cô bé đừng quá tham lam."
"Tiệm của Lưu gia là tiệm có uy tín nhất thành đồ cổ này, không lừa già dối trẻ, yên tâm đi, ngươi tuyệt đối không bán hớ đâu."
Mấy người ngươi một câu ta một câu tâng bốc Lưu Tam lên tận mây xanh.
"Cô bé, ngươi nghe thấy rồi đó, ta không thể nào lừa gạt ngươi được, nếu ngươi chê ít, ta trả thêm cho ngươi 1000 nữa, coi như ta làm việc thiện, thấy thế nào?" Lưu gia đắc ý nói, bộ dạng ra vẻ người tốt bụng.
Xung quanh vang lên một hồi tiếng thở dài, người nào có chút đầu óc đều có thể nhìn ra, đám người Lưu gia đang hùa nhau lừa gạt Tiểu Ngọc.
Một đám đàn ông đi lừa gạt đồ của một tiểu cô nương, thật sự là lương tâm đã bị chó tha rồi.
Tuy nhiên, những người này chỉ dám giận mà không dám nói, đắc tội Lưu gia thì sau này đừng hòng làm ăn ở thành đồ cổ này nữa.
Không ít người bất đắc dĩ lắc đầu tản đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Loại bi kịch này nơi nào cũng có, muốn quản cũng quản không xuể.
Tiểu Ngọc lộ vẻ chần chừ, chỉ có 3000 đồng tiền, ngay cả tiền viện phí một tuần của mẹ cũng không đủ, nói chi đến việc chữa khỏi bệnh cho mẹ.
Nàng tuổi còn nhỏ nhưng không hề ngốc, người này phần lớn là đang lừa gạt đồ của nàng.
"Không được, ta không bán nữa, bác ơi, bác trả lại ngọc cho cháu được không?" Tiểu Ngọc khẩn cầu.
"Không bán?" Sắc mặt Lưu gia sa sầm xuống, trong mắt lóe lên một tia hung ác.
Khối ngọc này nếu hắn nhìn không lầm thì hẳn là cổ ngọc đời Đường, thường dùng để hộ thân, mang lên buổi đấu giá bán mấy trăm ngàn là chuyện bình thường, thậm chí cả triệu tệ cũng không phải là không thể.
Món hời lớn như vậy đã dâng tận miệng, làm sao có thể để bay mất?
"Vâng." Tiểu Ngọc nghiêm túc gật đầu, "Không bán nữa, mẹ sắp tỉnh ngủ rồi, Tiểu Ngọc phải về nấu cơm cho mẹ."
"Cô bé, không lẽ ngươi muốn bán cho tiệm khác chứ?" Lưu gia cười lạnh nói.
Tiểu Ngọc lúng túng, nàng quả thật muốn đi tiệm khác xem sao, nhưng nếu nói cho người này biết thì lại sợ hắn không trả lại ngọc cho mình.
"Cô bé, bác đây tâm địa tốt, nhắc nhở ngươi một câu, khối ngọc này của ngươi nếu không bán cho ta thì toàn bộ thành đồ cổ này không ai dám mua đâu. Ta trả thêm cho ngươi 2000 nữa, tổng cộng 5000 đồng, ngươi bán cho bác thấy thế nào?" Lưu gia cười âm hiểm, hoàn toàn không có ý định trả lại cho Tiểu Ngọc.
Sắc mặt không ít người xung quanh biến đổi, Lưu gia này là muốn dùng cường quyền để chiếm đoạt ngọc của Tiểu Ngọc.
Một khi Lưu gia đã lên tiếng như vậy, các tiệm khác trừ phi muốn trở mặt với Lưu gia, nếu không sẽ không ai dám thu mua ngọc của Tiểu Ngọc.
"Nước cờ này đi quá độc ác."
"Haizz, biết làm sao được."
Tiểu Ngọc làm sao không hiểu ý của Lưu gia, nàng ngẩn người ra, lo lắng đến phát khóc.
Tiền không đổi được, mà ngọc dường như cũng không lấy lại được.
Tại sao lại như vậy?
"Bác ơi, cháu không bán cho người khác đâu." Tiểu Ngọc nức nở nói.
"Thế cũng không được, ai biết được có phải ngươi trộm đồ hay không, ngọc này chỉ có thể bán cho ta, ta còn phải tìm cảnh sát xác nhận. Ngươi bán cho người khác mà người ta không biết, đó chính là tiêu thụ tang vật, chẳng phải là hại người sao, có đúng không?" Lưu gia âm hiểm nói.
"Sao có thể là đồ trộm được chứ?" Tiểu Ngọc khóc nói.
"Cái đó ta không biết, ngươi có bán hay không?"
"Cháu..." Tiểu Ngọc thật sự không biết phải làm sao.
Bán khối ngọc này nàng thật sự chẳng còn gì cả, mà không bán thì lại không lấy lại được.
Ngay lúc này, một giọng nói thản nhiên xen vào.
"Khối ngọc đó, ta mua."
Bạn thấy sao?