Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đô Thị Cực Phẩm [...] – Chương 40

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

"Hả?" Không ít người sững sờ, theo thanh âm nhìn lại, ánh mắt rơi vào trên người Mạc Phàm, không khỏi nhíu mày.

"Thằng nhóc này là ai, lại dám tranh đoạt cái la bàn này với Trương gia, lai lịch ra sao?"

"Chưa từng thấy, nhìn bộ dạng hắn cũng chẳng giống người có tiền."

Mạc Phàm mặc y phục bình thường, trông lạc quẻ hoàn toàn so với những người tới đây.

"Thấy người bên cạnh hắn không? Đó chẳng phải là thuộc hạ của Đường Long sao?"

"Xì, cũng chỉ là một con chó thôi. Ngươi đừng có thấy hắn đi theo thuộc hạ của Đường Long mà tưởng hắn là con trai Đường Long, ngây thơ quá rồi đấy. Ta thấy thằng nhóc này tám chín phần mười là đi ké vào, không thì cũng là người được phòng đấu giá thuê làm chim mồi, lần này có kịch hay để xem rồi."

"Có lý." Những người bên cạnh gật đầu, từng người đánh giá phản ứng của Mạc Phàm và Trương Siêu như đang xem kịch vui.

"Là hắn." Tống Uyển Nhi nhận ra Mạc Phàm, khóe miệng khẽ nhếch: "Hắn điên rồi sao, lại ra giá cao như vậy?"

Đừng nói Mạc Phàm từ thôn quê mới lên, ngay cả hạng thiếu gia nhà giàu như Lý Thi Vũ cũng chưa chắc bỏ ra số tiền lớn như thế.

"Không điên thì làm sao mà chơi được." Trương Siêu cười lạnh một tiếng, định giơ tay lên nhưng lại thôi, hắn muốn xem tên nhà quê này làm sao móc ra được 6.1 triệu.

"Thiếu gia, món bảo bối này lão gia đã quyết tâm lấy bằng được, chúng ta vẫn nên cẩn trọng thì hơn." Quản gia bên cạnh Trương Siêu nhắc nhở.

"Yên tâm đi, ta tự có tính toán." Trương Siêu đầy tự tin nói.

Quản gia thấy Trương Siêu nói vậy, cũng không nói thêm gì nữa.

Trên đài đấu giá, đấu giá sư thấy không còn ai tăng giá nữa, liền lên tiếng: "6.1 triệu lần thứ nhất, 6.1 triệu lần thứ hai, còn có vị nào muốn tăng giá không? Nếu không có, chiếc la bàn này sẽ thuộc về vị tiên sinh kia."

Đấu giá sư vừa định gõ búa chốt giá, Trương Siêu đã đứng lên.

"Chờ chút."

"Trương thiếu gia có gì phân phó?" Đấu giá sư rõ ràng biết Trương Siêu, cung kính hỏi.

"Ta muốn xác nhận xem vị tiên sinh kia có đủ tiền hay không, nếu không có thì đừng ở đây làm mất thời gian của chúng ta." Trương Siêu khóe miệng nhếch lên, chỉ về phía Mạc Phàm, vẻ mặt đắc ý.

Hắn hoàn toàn có thể ném ra 10 triệu để đè bẹp Mạc Phàm, nhưng làm vậy thì vô vị quá, chơi chết ngay lập tức thì còn gì là thú vị nữa.

Giống như tán gái vậy, dạo đầu phải đủ thì mới có nhiều khoái cảm.

Trương Siêu vừa chỉ tay, tiểu Ngọc lập tức lộ vẻ lo lắng.

A Hào suýt chút nữa đã đứng bật dậy, thằng nhóc này chán sống rồi sao, nhưng lại bị Mạc Phàm kéo lại.

Đấu giá sư đẩy đẩy gọng kính, liếc nhìn Mạc Phàm, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

Hắn không thấy Mạc Phàm cầm thẻ đen, cũng chẳng biết thân phận của Mạc Phàm.

Thế nhưng, trước khi bắt đầu chuyến này, họ đã phải ghi nhớ toàn bộ nhân vật tầm cỡ ở thành phố Đông Hải để tránh gây chuyện không đáng có, ví dụ như những công tử nhà giàu như Trương Siêu, tuyệt đối không thể không biết.

Với tư cách là đấu giá sư của Huyền tự thính, ngoài thành phố Đông Hải ra, hắn còn ghi nhớ cả những nhân vật nổi tiếng ở các thành phố lân cận.

Dù là thành phố nào đi nữa, cũng không có tên Mạc Phàm.

Không có tên, nghĩa là Mạc Phàm rất có thể không trả nổi số tiền lớn như vậy. Nếu quả thật là thế, món đồ này sẽ bị lưu lại, gây tổn thất lớn cho phòng đấu giá.

Tại phòng đấu giá của mình, hắn đương nhiên không cho phép chuyện đó xảy ra.

"Vị tiên sinh này, Trương thiếu gia có chút nghi vấn về thân phận của ngài, có thể mời ngài trình ra thẻ hội viên được không?" Đấu giá sư đi tới bên cạnh Mạc Phàm nói.

Thẻ hội viên của phòng đấu giá cũng là một loại biểu hiện cho năng lực chi trả.

"Ngươi có ý gì, hoài nghi thân phận của Mạc tiên sinh sao?" A Hào nắm chặt nắm đấm kêu răng rắc, hung tợn nói.

"Chúng ta chỉ là làm việc theo quy tắc thôi." Đấu giá sư lạnh nhạt nói, với tư cách là đấu giá sư, hắn gặp đủ loại người nhưng cơ bản chẳng sợ ai.

"Ta thấy các người cố ý gây chuyện thì có." A Hào lạnh lùng nói.

"Vị tiên sinh nghĩ vậy cũng không sao, nhưng ta khuyên ngài nên giữ bình tĩnh, nếu không có thể sẽ gặp phiền phức đấy."

Vừa dứt lời, vài nhân viên an ninh đi vào, đứng phía sau đấu giá sư.

Những người xung quanh thấy bảo an đi vào, đều lắc đầu, may mà vừa rồi không tranh chiếc la bàn với Trương Siêu, nếu không cũng chẳng biết kết cục sẽ ra sao.

"Có tiền thật tốt, tùy tiện nói một câu là có thể khiến người khác gặp rắc rối."

. . .

"Siêu ca, anh thật lợi hại." Tống Uyển Nhi ôm lấy cánh tay Trương Siêu, hôn hắn một cái.

"Ha ha." Trương Siêu cười lớn, thấy Mạc Phàm bó tay không cách nào, vẻ đắc ý trên mặt càng đậm.

Đấu với ta, còn non lắm.

Chỉ cần hắn nhúc nhích cái miệng, là có thể khiến Mạc Phàm mất hết mặt mũi.

. . .

"Các người định làm gì, muốn động thủ à?" A Hào nhìn lướt qua đám bảo an, khinh thường hỏi.

Phòng đấu giá này là chuỗi cửa hàng toàn quốc, sau lưng có thế lực không nhỏ, nhưng đừng quên đây là thành phố Đông Hải, mãnh long cũng chẳng ép được địa đầu xà.

"Không có gì, nếu thân phận của Mạc tiên sinh không xứng đáng, thì chỉ có thể mời mấy vị ra ngoài, đừng làm phiền chúng ta đấu giá." Đấu giá sư cười lạnh, chẳng hề để lời đe dọa của A Hào vào mắt.

Nếu là Đường Long tới, bọn họ còn nể mặt Đường Long vài phần, chứ chỉ là một thuộc hạ, một con chó của Đường Long, lại thêm một thằng nhóc không rõ lai lịch, thì phân lượng còn kém xa.

"Vậy ta xem đứa nào dám đụng vào." A Hào đứng lên giận dữ nói, giọng nói như tiếng hổ gầm.

"Chậm đã." Mạc Phàm cau mày nhìn Trương Siêu một cái, rồi chuyển ánh mắt sang đấu giá sư.

Xem ra muốn lấy được cái la bàn tụ linh khí này cũng chẳng dễ dàng, nếu đã vậy thì chơi đùa với Trương Siêu một chút.

"Thẻ hội viên ta không có."

"Không có thẻ hội viên?" Đấu giá sư nhướn mày, lửa giận bùng lên trong đáy mắt.

Ngươi đang đùa giỡn với ta đấy à? Không có thẻ hội viên mà dám vào Huyền tự thính này, ai dẫn ngươi tới vậy?

Mạc Phàm không thèm để ý đến kiểu nịnh nọt của đấu giá sư, loại người này hắn gặp nhiều rồi, chẳng thiếu gì một kẻ như vậy.

"Cho dù có, ta cũng không cho ngươi xem." Mạc Phàm thản nhiên bồi thêm một câu.

Hắn là ai chứ? Đường đường là Bất Tử Y Tiên, thân phận của ta mà ngươi muốn xác nhận là xác nhận được sao?

Ngươi không nhận ra là do mắt ngươi mù, chứ không phải thân phận của ta không đủ tôn quý.

"Phải không?" Đấu giá sư lộ vẻ ngạc nhiên, lửa giận trong lòng cũng theo đó bùng lên.

Mẹ kiếp, một thằng nhóc ăn mày mà lại phách lối như vậy.

"Vậy ta chỉ có thể mời các người rời đi ngay lập tức." Đấu giá sư trầm giọng nói.

"Ta rời đi cũng được, nhưng trước đó ta phải nhắc nhở ngươi một câu, ta có thể vào được phòng đấu giá này nghĩa là ta có đủ thân phận để ngồi ở đây. Nếu bây giờ ta đi, sau này ngươi muốn mời ta quay lại cũng không được đâu, ngươi tự suy nghĩ cho kỹ." Mạc Phàm lạnh lùng nói, cả người vững chãi như Thái Sơn, mang lại cảm giác sừng sững bất động.

Đấu giá sư sững sờ, rõ ràng chỉ là một thằng nhóc ăn mặc chẳng có gì nổi bật, nhưng khí thế trên người còn mạnh hơn cả những đại lão, kiêu hùng mà hắn từng gặp ở thành phố Đông Hải.

Nếu nói vẻ bề ngoài có thể ngụy trang, thì khí chất là thứ không thể giả vờ.

Trước kia có một minh tinh trông rất giống Thiên vương Lê Minh, không nói lời nào thì cảm giác y hệt một người.

Nhưng vừa cất tiếng nói thì cảm giác lại cách biệt một trời một vực, thế nên khí chất là thứ khó ngụy trang nhất.

Ngoài ra, thằng nhóc này nói cũng không phải không có lý, có thể vào được đây chính là bằng chứng xác thực nhất về thân phận.

"Chẳng lẽ thằng nhóc này là kiểu thâm tàng bất lộ?" Đấu giá sư sắc mặt hơi trầm xuống, do dự không quyết.

"Nghĩ kỹ chưa?" A Hào thấy đấu giá sư chần chừ, hừ lạnh một tiếng.

"Nếu Mạc tiên sinh đã tự tin về tài lực như vậy, vậy ta không làm phiền nữa, chúc tiên sinh đấu giá vui vẻ."

"Ngươi đã có một quyết định sáng suốt." Mạc Phàm thản nhiên nói.

Đấu giá sư rùng mình, xua tay cho đám bảo an lui xuống, bản thân cũng lủi thủi quay lại đài đấu giá, sau lưng mồ hôi đầm đìa.

Khí thế mà người thanh niên này tỏa ra không tầm thường chút nào, chín mươi chín phần trăm là nhân vật không giàu cũng sang. Đắc tội với người như vậy, hắn đừng hòng ở lại phòng đấu giá này, thậm chí là ở thành phố Đông Hải nữa, mạo hiểm như vậy chẳng đáng chút nào.

Đấu giá sư không công mà về, trong phòng đấu giá nhất thời dấy lên một sự kinh ngạc.

Converter Dzung Kiều cầu ủng hộ bộ Siêu Phàm Quý Tộc nhé https://truyen.tangthuvien.vn/doc-truyen/sieu-pham-quy-toc

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...