Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đô Thị Cực Phẩm [...] – Chương 45

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

"Vương đại sư, chính là thằng nhóc này. Nó không chỉ lừa gạt con tiện nhân kia rằng có thể trị bệnh, mà còn dám buông lời chê bai ngài, bảo ngài là loại đại sư chó má gì đó, chỉ biết giả thần giả quỷ chứ chẳng làm được tích sự gì, nó còn bảo chỉ cần một ngón út là đủ để thu phục ngài. Tất cả đều là lời thằng nhóc này nói. . ." Bà mập phách lối chỉ tay vào Mạc Phàm, không ngừng thêm mắm dặm muối.

Bản thân bà ta chắc chắn không dám tới đây, nhưng có Vương đại sư chống lưng, trong toàn bộ khu dân nghèo này, ai dám càn rỡ?

Vương đại sư là ai cơ chứ? Lão là người có thể thông quỷ thần, nguyền rủa ngũ hành, bấm ngón tay biết ý trời, nhắm mắt thấu lòng người, bóp phù nổi lửa, vãi đậu thành binh.

Những bản lĩnh này chẳng ai từng tận mắt chứng kiến, nhưng ở khu dân nghèo lại được đồn thổi thần hồ kỳ thần. Toàn bộ các băng đảng trong khu đều kính lão như thần linh, huống chi là đám người bình thường.

"Vương đại sư đã tới, thằng nhóc này mà không quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, thì thật có lỗi với thân hình béo mầm này của bà." Bà mập nhìn chằm chằm Mạc Phàm, thầm nghĩ.

Bà mập lải nhải không ngớt, lúc này, trong đám người kia có một kẻ bước lên phía trước.

Người này trông chừng sáu mươi tuổi, dáng người gầy đét, mặc bộ đường trang màu đen. Dù tóc đã hoa râm nhưng ánh mắt lại lóe lên tinh quang, sáng đến mức ngay cả người trẻ tuổi cũng không sánh bằng, sáng đến mức khiến người ta nhìn vào mà trong lòng phát rét.

"Chính là ngươi nói có thể trị khỏi bệnh cho Bạch thị?" Vương đại sư nhìn Mạc Phàm hỏi.

Mạc Phàm đánh giá Vương đại sư, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Những kẻ từng gặp trước đây như A Hào hay Lưu Tam, chẳng qua chỉ học chút công phu hoặc trải qua huấn luyện đặc biệt, biết cách vận dụng sức mạnh để một chọi mười mấy người mà thôi.

Người này thì khác, không chỉ trên người âm khí dày đặc mà còn có một tia linh lực thuộc tính âm chập chờn.

"Người tu đạo?"

Cụ thể là cảnh giới gì, hắn chưa nhìn ra được.

Thần Giám một ngày chỉ có thể dùng một lần, nếu không chỉ cần liếc mắt là biết ngay tu vi đối phương.

Nhưng chắc chắn tu vi không thấp.

Vừa sống lại mới mấy ngày đã gặp người tu đạo, hắn không chút kinh hoảng, ngược lại còn thấy vui mừng. Hắn đang muốn tìm hiểu hệ thống tu luyện và các cấp bậc trên trái đất.

"Phải thì sao?" Mạc Phàm hỏi ngược lại.

Vương đại sư khẽ nheo mắt, vẫn giữ vẻ điềm nhiên, ra dáng một bậc đại sư.

"Là ngươi đánh Vương Phi Yến?"

"Vương Phi Yến là ai ta không biết, nhưng Triệu Phi Yến thì ta biết." Mạc Phàm cười nhạt đáp.

"Thằng nhóc rác rưởi!" Bà mập trừng mắt, gào lên với Mạc Phàm: "Vương đại sư ngài thấy chưa, thằng nhóc này quá kiêu ngạo! Ngài có lòng tốt bảo vệ mẹ con bọn chúng, vậy mà nó lại bất kính với ngài như thế. Nếu là ta, ta chẳng thèm nói nhảm, phế nó luôn cho rồi."

Lần này nếu có thể mượn oai Vương đại sư để phế thằng nhóc rác rưởi này, thì trong khu dân nghèo còn ai dám bất kính với Vương Phi Yến bà nữa?

Vương đại sư vẫn thản nhiên, chỉ hừ lạnh một tiếng.

"Thằng nhóc, ngươi quá liều lĩnh. Ngươi có biết đây là nơi nào không?"

"Cuồng?" Mạc Phàm bật cười. Hắn đã rất khiêm tốn rồi đấy chứ?

Kiếp trước hắn là Bất Tử Y Tiên, tu vi dù chỉ mới Kim Đan kỳ, nhưng y thuật đệ nhất tu chân giới khiến không ít người kính hắn như thần minh, ngay cả cao thủ Đại Thừa kỳ cũng phải khách khí với hắn vài phần.

Nếu đây gọi là liều lĩnh, vậy thì trước kia hắn đúng là coi trời bằng vung.

Mạc Phàm nghĩ vậy, nhưng người khác lại không cho là thế.

"Thằng nhóc này có bị bệnh không thế, không biết Vương đại sư lợi hại cỡ nào sao?"

"Ta thấy nó cố ý tự tìm cái chết, đợi lát nữa sẽ có trò hay để xem."

Trong khu dân nghèo ai cũng biết, nơi này có một băng đảng tên Hắc Long Hội. Hiện giờ băng đảng này đã mất thủ lĩnh, rơi vào trạng thái rắn mất đầu, nguyên nhân chính là vì Vương đại sư.

Trước đây, thủ lĩnh Hắc Long Hội là Bạo Ca có một người tình lọt vào mắt xanh của Vương đại sư. Không biết lão dùng pháp thuật gì mà khiến cô ta mê muội thần hồn điên đảo, tự nguyện bò lên giường lão.

Bạo Ca biết chuyện liền dẫn người đến đạo quán của Vương đại sư đòi người, kết quả là một đi không trở lại.

Đàn em của Bạo Ca đến đòi nợ, đi một kẻ mất tích một kẻ.

Sau khi liên tiếp mười tám người biến mất, toàn bộ khu dân nghèo không còn ai dám bất kính với Vương đại sư nữa.

Phụ nữ mà Vương đại sư để mắt tới, chẳng ai dám đụng vào.

Ngay cả đàn em quản lý hơn trăm người của Bạo Ca còn bị cướp mất vợ, bọn họ thì tính là cái gì?

Cho nên, khi mẹ tiểu Ngọc lọt vào mắt xanh của Vương đại sư, người nơi này dù có tặc tâm cũng chẳng có tặc đảm.

"Mạc Phàm dám nói chuyện với Vương đại sư như vậy, nói không chừng hôm nay bọn họ có cơ hội được tận mắt chứng kiến pháp thuật chân chính của lão."

. . .

" Ầm!" Cửa phòng sau lưng Mạc Phàm mở ra.

Tiểu Ngọc đang lau mồ hôi cho mẹ, nghe phía ngoài nhắc đến Vương đại sư, gương mặt tái nhợt chạy ra ngoài.

"Tiểu ca ca, huynh đi nhanh đi, đừng đến khu dân nghèo nữa." Tiểu Ngọc kéo Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm đến đây là để chữa bệnh cho mẹ nàng, cũng vì bất bình trước sự ngang ngược của bà mập mới ra tay, nàng không muốn vì chuyện của mẹ con nàng mà Mạc Phàm bị Vương đại sư làm cho biến mất.

Tiểu ca ca tuy lợi hại, nhưng tuyệt đối không phải đối thủ của Vương đại sư.

"Thằng nhóc, lần này đã biết ta là ai chưa?" Vương đại sư hất cằm, vẻ mặt đắc ý, tư thái cao cao tại thượng.

Ngay cả con bé tiểu Ngọc này còn sợ lão, mà thằng nhóc này lại dám phách lối trước mặt lão, không phải ngu xuẩn thì là gì?

"Thế sao?" Mạc Phàm vẫn thản nhiên.

Thấy kéo không nhúc nhích được Mạc Phàm, tiểu Ngọc vội vàng khẩn cầu: "Vương đại sư, tiểu ca ca là người tốt, xin ngài hãy tha cho huynh ấy có được không?"

Vương đại sư liếc tiểu Ngọc một cái, trong mắt lóe lên tia hung ác, cười âm hiểm: "Cũng không phải là không thể. Ta thấy hai mẹ con ngươi xương cốt thanh kỳ, chính là hạt giống tu đạo. Chỉ cần hai mẹ con ngươi theo ta lên núi học đạo, ta sẽ không tính toán với nó, thế nào?"

Hạt giống tu đạo cái gì chứ, hai mẹ con này không chỉ xinh đẹp mơn mởn mà còn là cực âm thân thể, trong cơ thể tích lũy lượng lớn âm khí.

Nhất là mẹ nàng, 36 tuổi cực âm thân thể, có thể sống đến bây giờ đã là không dễ dàng.

Nếu mang lên núi làm lò luyện, lập tức có thể đột phá đến Trúc Cơ cảnh giới, trở thành người tu đạo chân chính, cần gì phải trốn trong cái khu dân nghèo rách nát này?

Trước kia sở dĩ không thu hai mẹ con này lên núi là vì lão đang trong thời khắc mấu chốt luyện chế một kiện pháp khí.

Vừa luyện chế thành công, nghe được bà mập Vương Phi Yến nói có người muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ tiểu Ngọc, lão mới vội vã xuống núi.

Lò luyện tốt như vậy, bị người chữa khỏi rồi thì lão biết tìm đâu ra cái thứ hai? Thấy đối phương chỉ là một tiểu tử 16, 17 tuổi, lão mới yên tâm.

Thừa cơ hội này, trực tiếp mang hai mẹ con lên núi, tránh đêm dài lắm mộng.

"Cái này?" Tiểu Ngọc lộ vẻ khó xử.

Nàng không muốn Mạc Phàm bị liên lụy, nhưng cũng không muốn cùng mẹ theo Vương đại sư lên núi.

Ban đầu người tình của Bạo Ca bị Vương đại sư thu lên núi, lúc xuống núi thì gầy trơ xương, chẳng khác nào ma quỷ, chẳng bao lâu sau liền chết.

Vương đại sư đã làm gì nàng ta thì không ai biết, dù sao cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Thu đồ đệ chỉ sợ là giả.

"Bé gái, đại sư muốn nhận các ngươi làm đồ đệ, đó là phúc phận lớn của hai mẹ con các ngươi, chứ không phải thu làm nhân tình đâu. Đừng lấy suy nghĩ xấu xa của mình mà áp đặt lên đại sư. Nếu lão nương có căn cốt như các ngươi, lão nương quỳ cũng phải bò lên núi. Đừng không biết tốt xấu, còn không mau trả lời đại sư, ngươi có muốn cứu thằng nhóc rác rưởi này không?" Bà mập không nhịn được chen miệng vào.

Tiểu Ngọc rưng rưng nước mắt, nhìn Mạc Phàm, lại nhìn mẹ đang ngủ say trong phòng, vẻ mặt đầy không nỡ.

"Vương đại sư, con tự mình theo ngài lên núi được không, xin ngài hãy tha cho tiểu ca ca và mẹ con, có được không?"

Converter Dzung Kiều cầu ủng hộ bộ Đô Thị Tu Chân Truyện https://truyen.tangthuvien.vn/doc-truyen/do-thi-tu-chan-truyen

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...