Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Mạc Phàm đứng ở nơi này, hắn còn sợ hãi sẽ làm Mập Mạp hoảng sợ, nếu như Mập Mạp rời đi thì tốt.
Nắm chặt quả đấm, hắn tiến về phía tên tóc vàng.
"Này này, tiểu tạp chủng, ngươi muốn làm gì?" Tên đầu trọc vừa định rút ra bạt tai Mập Mạp, thấy Mạc Phàm không an phận, liền đưa tay ngăn cản trước người Mạc Phàm.
Ánh mắt Mạc Phàm lạnh lùng, bắt lấy cánh tay tên đầu trọc, lật ngược lại một cái.
"Rắc rắc!" Tiếng xương gãy vang lên, cánh tay đang ngăn cản Mạc Phàm của tên đầu trọc bị bẻ ngược cong thành 90 độ.
Hình dáng bất quy tắc khiến người nhìn phải nổi da gà.
"Á á!" Tên đầu trọc hét lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết.
"Ngươi vừa gọi ai là tiểu tạp chủng?" Mạc Phàm bóp chặt cánh tay gãy của tên đầu trọc, từng chữ từng chữ hỏi.
"Buông lão tử ra, nếu không lão tử cho ngươi đẹp mặt, á á á..." Tên đầu trọc kêu lên, đau đớn khiến cơ mặt hắn co giật.
"Đẹp mặt?"
Mạc Phàm dùng tay còn lại, "Bốp bốp bốp" vả liên tiếp mấy cái, dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên gương mặt và đầu tên đầu trọc.
"Như vậy đã đủ đẹp mặt hay chưa?"
Một tiếng hét thảm cùng tràng pháo tay giòn giã lập tức thu hút đám thủ hạ của tên tóc vàng, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Động tác của Mạc Phàm quá nhanh, lại quá hung mãnh, bọn chúng hoàn toàn không ngờ Mạc Phàm dám ra tay, càng không ngờ hắn có thể bẻ gãy cánh tay tên đầu trọc một cách dễ dàng như vậy.
Trong tình huống bị bắt làm con tin như thế, người bình thường không sợ đến chết khiếp, khóc lóc van xin đã là tốt rồi, chưa từng có ai gan lớn như Mạc Phàm.
Có tên phản ứng khá nhanh, rút đao chỉ vào Mạc Phàm quát lớn:
"Thằng nhóc, ngươi chán sống rồi phải không, mau buông A Sáng ra!"
"Muốn à? Cầm lấy đi!" Mạc Phàm một cước đạp lên bụng tên đầu trọc.
"Ầm" một tiếng, tên đầu trọc đập mạnh vào bức tường đối diện, thân thể cong lại như con tôm, không thể đứng dậy nổi nữa.
Trong tiệm thịt nướng, những người khác sững sờ, trong ánh mắt tràn đầy lửa giận.
Nhất là tên tóc vàng, ánh mắt khẽ híp lại, nhìn chằm chằm Mạc Phàm đầy âm trầm, hắn đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vỗ tay lộp bộp.
Tiểu thái muội bên cạnh cũng đứng lên, một tay khoác lên vai tên tóc vàng, lạnh lùng nhìn Mạc Phàm.
Bị bắt làm con tin mà còn dám động thủ, quả là không biết sống chết.
"Thằng nhóc, được đấy, tuổi còn nhỏ mà gan không nhỏ, lại dám động vào người của ta, nhưng mà..."
Nói đến đây, giọng tên tóc vàng bỗng biến đổi, âm trầm vô cùng: "Ngươi có biết chữ 'chết' viết như thế nào không?"
Từ trước đến nay chỉ có hắn đánh người, làm gì có chuyện bị người khác đánh, huống chi lại còn là lúc hắn đang thua tiền mất hứng.
"Chết? Chẳng phải viết ngay trên mặt ngươi sao, chỉ là ngươi không thấy được thôi." Mạc Phàm lạnh lùng nói, trong lòng đã khởi sát tâm.
Cướp bạn gái của Mập Mạp, chơi chán chê rồi lại bắt Mập Mạp bỏ tiền chuộc về, đối xử với người bạn thân nhất kiếp trước của hắn như vậy, dù có chết trăm lần cũng khó tiêu tan mối hận trong lòng hắn.
"Viết trên mặt ta? Ngươi mau chỉ cho ta xem xem, có không, có không?" Tên tóc vàng vội vàng kéo một tên thủ hạ qua, giả bộ sợ hãi hỏi.
"Ha ha!" Đám thủ hạ xung quanh cười rộ lên đầy khinh miệt.
"Trên mặt Tam ca làm gì có, thằng nhóc này đang nhìn mặt ta thì có." Một tên đầu trắng nói.
Mạc Phàm chỉ mới đánh ngã một tên trong số bọn chúng mà đã phách lối như vậy, cũng không nhìn xem nơi này có bao nhiêu người, có bao nhiêu cây đao, hắn có mấy cái mạng mà đủ cho bọn chúng chém.
Xác nhận không có chữ 'chết', tên tóc vàng lúc này mới quay đầu lại, nhìn chằm chằm Mạc Phàm đầy giễu cợt.
"Xin lỗi nhé, trên mặt lão tử cũng không có chữ chết, xem ra tối nay lão tử chưa chết được rồi. Giờ tính sao đây? Ngươi đánh người của ta, lại còn ngông cuồng như vậy."
"Tam ca, đừng nói nhảm với nó nữa, trước tiên chặt đứt tay chân nó để trả thù cho A Sáng đã." Một tên côn đồ cắc ké có quan hệ thân thiết với tên đầu trọc lên tiếng.
"Chặt đứt tay chân cái gì, người ta còn là học sinh, đừng dọa người ta." Tên được gọi là Tứ ca giả nhân giả nghĩa quở trách đám người kia.
Tiếp đó, hắn quay sang Mạc Phàm nói một cách nhiệt tình: "Người bạn nhỏ, ngươi xem, chúng ta còn chưa đụng vào ngươi mà ngươi đã đánh huynh đệ ta ra nông nỗi này. Chúng ta cũng không làm khó ngươi, gọi điện về nhà đi, không nhiều đâu, bốn trăm ngàn là được, đưa cho ta tiền thuốc men cho huynh đệ. Nếu không, đưa ngươi đến đồn cảnh sát, ngươi không những phải bồi thường số tiền lớn mà còn phải ngồi tù một thời gian, không đáng đâu, chi bằng bồi thường cho chúng ta là tốt nhất."
Ánh mắt những kẻ khác sáng lên, đồng loạt nhìn Tứ ca với vẻ ngưỡng mộ.
"Tứ ca thật thông minh, cách này cũng nghĩ ra được."
"Bốn trăm ngàn, chia ra mỗi người cũng được hai mươi ngàn, hai tuần ăn chơi nhảy múa thoải mái rồi."
"Thằng nhóc, nghe thấy chưa? Tứ ca thấy ngươi còn nhỏ không hiểu chuyện nên mới không chấp nhặt, nếu không thì chặt đứt tay chân ngươi là còn nhẹ đấy, đánh xong còn phải đền tiền nữa." Một tên tóc đỏ hét lên với Mạc Phàm.
Ánh mắt bọn chúng nhìn Mạc Phàm như sói đói thấy dê béo.
"Thằng nhóc, nếu Tứ đệ ta đã nói vậy, đưa ra 400k, ta không tính toán chuyện vừa rồi, thế nào?" Tên tóc vàng cười lạnh.
Mạc Phàm cười khẩy, thật sự coi hắn là con dê béo mặc người xẻ thịt sao.
"400k ta không cần, so với việc đưa các ngươi 400k, ta càng muốn đánh cho các ngươi tàn phế từng đứa một." Mạc Phàm lạnh lùng đáp.
Đám người tên tóc vàng sững sờ, nụ cười trên mặt cứng đờ, thay vào đó là sự giận dữ bùng nổ.
Thằng nhóc này quá ngông cuồng, không thu thập một trận chắc chắn sẽ không biết điều.
Trong mắt tên tóc vàng lóe lên tia tàn nhẫn, hắn nháy mắt với hai tên ở cửa.
Hai tên ở cửa hiểu ý, không chút do dự kéo cửa cuốn xuống, phong tỏa lối ra để Mạc Phàm không thể chạy thoát.
"Thằng nhóc, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Đã không biết điều như vậy thì đi chết đi, trước tiên chặt đứt tứ chi của nó!"
Tên tóc vàng phất tay, mấy tên đầu nhuộm đủ màu lộ vẻ hung ác, cầm đao tiến về phía Mạc Phàm.
Vốn dĩ nếu Mạc Phàm ngoan ngoãn chờ Mập Mạp tới, hắn sẽ không làm khó Mạc Phàm, nhiều nhất là bị đám anh em trêu chọc một phen, nhịn một chút là xong chuyện.
Nhưng Mạc Phàm đã tự tìm cái chết, vậy hắn sẽ tiễn Mạc Phàm một đoạn. Dù sao mặc kệ Mạc Phàm sống chết ra sao, tên Mập Mạp kia chắc chắn vẫn sẽ mang 100 ngàn tới.
Chỉ cần cầm được tiền, còn sợ tên Mập Mạp kia không đưa sao?
Trong bếp, ông chủ và nhân viên phục vụ nghe thấy âm thanh bên ngoài, sắc mặt tái mét.
Tên tóc vàng này nhìn gầy yếu nhưng ra tay tàn nhẫn không phải người thường.
Trước đây hắn cùng một tên côn đồ khác tranh giành bạn gái, cô gái đó sống chết không đồng ý, hắn liền bắt tên côn đồ kia.
Ngay trước mặt cô gái, hắn đóng đinh tên côn đồ vào bàn gỗ, sống sờ sờ chặt đứt chân đối phương, còn tháo rời cả tứ chi.
Sau đó hắn dùng một tên tiểu đệ ra nhận tội thay, không những thoát cảnh tù tội mà còn tạo được danh tiếng lớn, trở thành đại ca của đám côn đồ này.
"Học sinh này đụng phải tên tóc vàng, thật là tự tìm khổ, nhịn một chút không phải xong rồi sao, sao cứ phải chọc vào tên này làm gì?"
"Có nên gọi điện báo cảnh sát không?"
"Phía sau bếp không có tín hiệu, không gọi được." Ông chủ nhìn nhân viên phục vụ nói.
Nhân viên phục vụ nhìn điện thoại đầy vạch sóng nhưng không nói gì, cất điện thoại đi.
Mạc Phàm nhìn mấy tên côn đồ trong tay cầm đao sáng loáng, trên mặt không những không có chút sợ hãi mà ngược lại còn hiện lên một nụ cười.
Sau khi trọng sinh, lần đầu gặp Mập Mạp, không thể tay không được, trước tiên phải tặng hắn một phần lễ ra mắt.
Kiếp trước không thể thay đổi, vậy thì bắt đầu từ bây giờ sẽ thay đổi.
Hắn nhìn xuống đồng hồ treo tường, bước lên một bước, khí thế đột nhiên thay đổi, giọng nói lạnh lẽo thốt ra từ miệng hắn.
"Nói cho ta biết Hoàng Dao Dao đang ở đâu, còn sống thì nói, không thì... chết!"
Âm thanh như đến từ Cửu U địa ngục.
Bạn thấy sao?