Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đô Thị Cực Phẩm [...] – Chương 78

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Đám người Vương Tử Hoa đều trố mắt nhìn nhau, bọn họ không phải cha con Mạc Phàm, cũng chẳng có tửu lượng kinh người như hai người kia.

Bọn họ tổng cộng có 8 người, 16 bình rượu chia ra thì mỗi người phải uống 2 bình.

Đây là rượu trắng, không phải bia.

"Đường tổng, chuyện này không liên quan đến chúng ta, chúng ta chỉ đến cùng GĐ Vương uống rượu, hay là chúng ta uống ít lại một chút?"

"Ta cũng không biết chuyện này từ trước, sớm biết thế này thì chúng ta đã chẳng tới."

Hai kẻ nãy giờ vẫn im lặng trong đám đó vội vàng đứng ra, muốn phủi sạch quan hệ với Vương Tử Hoa.

"Các người trơ mắt nhìn sư đệ ta và cha hắn uống nhiều rượu như vậy mà không ngăn cản, thế mà còn bảo không liên quan? Hôm nay ai không uống xong thì đừng hòng rời khỏi khách sạn này, không tin các người cứ thử xem." Đường Long bá đạo lên tiếng, từng chữ đanh thép.

Đám người Vương Tử Hoa mặt mày méo xệch, hồn vía lên mây.

"Quốc Hoa, là chúng ta sai rồi, sau này chúng ta không bao giờ dám đùa giỡn kiểu đó với ngươi nữa." Vương Tử Hoa vội vàng nói.

"Xem như nể tình chúng ta từng uống rượu với nhau, tha cho chúng ta một lần đi." Tiền Ngọc Dân một tay bụm mặt, khúm núm nói.

Bọn họ không có tư cách đàm phán với Đường Long, chỉ có thể cầu xin cha Mạc Phàm.

Cha Mạc Phàm nhíu mày, dù sao cũng phải lấy lại tiền và xưởng thuốc, ông không muốn làm lớn chuyện.

"Hay là cứ tính như vậy đi, Tiểu Phàm."

"Được sao?" Ánh mắt Mạc Phàm lóe lên, quét qua Vương Tử Hoa và Tiền Ngọc Dân.

"Ông chủ Vương, lúc nãy ngươi chỉ đưa cha ta 50k, hẳn không phải là đùa đấy chứ? Nếu cha con ta bị ngươi chuốc say, mạng còn giữ được hay không thì chưa biết, nhưng giấy nợ chắc chắn là không giữ được rồi, phải không?"

Vương Tử Hoa sững sờ, sợ đến mức không nói nên lời.

Đây chính là ý định của hắn, sao Mạc Phàm lại biết?

"Ngươi... làm sao có thể?"

Mạc Phàm cười không đáp, việc có thể hay không thì cả hắn và Vương Tử Hoa đều quá rõ.

"Ông chủ Tiền, lúc nãy khi cha ta uống rượu, chắc ngươi chẳng hề nghĩ đến chuyện từng cùng ông ấy nâng ly, mà chỉ chăm chăm vào xưởng thuốc của nhà ta và bắt cha ta quỳ xuống xin lỗi thôi nhỉ?"

Sắc mặt Tiền Ngọc Dân lúc xanh lúc trắng, cúi đầu im lặng.

Thấy Tiền Ngọc Dân không đáp, Mạc Phàm lại nhìn sang kẻ vừa rồi luôn miệng phun lời bẩn thỉu là Lưu Phúc Quý.

"So với những lời ngươi vừa nói, hai cái tát này vẫn còn quá nhẹ. Nếu là ta ra tay, e rằng mặt mũi ngươi cũng chẳng còn đâu."

Lưu Phúc Quý quỳ rạp xuống đất, ruột gan hối hận không thôi, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng.

"Còn các người, nếu thật sự cảm thấy mình vô tội thì có thể đứng ra." Ánh mắt Mạc Phàm lóe lên tia lạnh lẽo, quét qua những người còn lại.

Vừa rồi những kẻ nói không liên quan không một ai dám đứng ra, ít nhiều cũng là chột dạ.

Thấy đám người này không lên tiếng, Mạc Phàm cười lạnh một tiếng.

Tiền và xưởng thuốc vốn dĩ là của Mạc gia, đã dám bắt nạt cha hắn thì đừng hòng xong chuyện dễ dàng như vậy.

Đã bắt nạt thế nào thì phải trả lại thế ấy, sống sót được là do bọn họ mạng lớn, còn không sống nổi cũng chẳng trách được hắn.

Ai bảo bọn họ chọc vào người không nên chọc.

"Chúng ta ra ngoài trước đi, lão ba." Mạc Phàm kéo cha nói.

Cha Mạc Phàm lúc nãy còn chút mềm lòng, nhưng bị Mạc Phàm nói như vậy, lửa giận bốc lên, cũng không thèm để ý đến đám người kia nữa.

Đám người này vừa rồi rõ ràng muốn ép ông và Tiểu Phàm vào chỗ chết, vậy mà còn mặt mũi cầu xin.

Đi tới cửa, Mạc Phàm lại lạnh lùng nói với Đường Long:

"Sư huynh, mỗi người 2 bình rượu hơi ít, cứ ba bình đi."

Kiếp trước, cha chính là vì uống ba bình rượu mà phải nằm viện, đám người này sao có thể bớt một chai.

Đường Long đã sớm biết mặt tàn nhẫn của Mạc Phàm, không chút ngạc nhiên, cười hắc hắc rồi gật đầu.

"Được thôi, không thành vấn đề."

Đám người Vương Tử Hoa mặt xám như tro tàn, vội vàng kêu lên: "Không, các người không thể đối xử với chúng ta như vậy!"

"Sư đệ ta và cha hắn đã uống 16 chai rượu, các người chỉ uống ba bình mỗi người thôi, như vậy đã là quá nhân từ rồi." Đường Long cười lạnh, vẫy tay với người phía sau: "Không tự uống được thì giúp bọn họ uống, uống không xong thì đánh gãy chân."

A Hào cùng mấy người không chút do dự tiến về phía đám người Vương Tử Hoa.

"Long ca, đừng như vậy, cầu ngươi, nể tình chúng ta quen biết mà cho ta một con đường sống." Vương Tử Hoa hoảng loạn nói.

"Cầu ta cũng vô ích." Đường Long cười nói.

Đám người này đắc tội với Mạc Phàm, một chàng trai tương lai tiền đồ vô lượng.

Đầu óc Vương Tử Hoa xoay chuyển điên cuồng, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, vội vàng nói:

"Quốc Hoa, là Vương Kinh Phi, Vương thiếu của Vương gia bảo ta làm như vậy, ta cũng không muốn thế đâu."

"Vương gia?" Cha Mạc Phàm sững sờ, trên mặt lộ vẻ lo âu.

Vương Kinh Phi?

Nghe đến cái tên này, ánh mắt Mạc Phàm khẽ híp lại, sát khí thoáng qua rồi biến mất, hắn đưa cha rời đi.

"Vương gia à, để bọn họ tắm rửa sạch sẽ rồi chờ đó đi." Đường Long thấy Mạc Phàm rời đi, cười lạnh nói: "Động thủ!"

Ba bình rượu trắng đặt trước mặt, trong mắt đám người Vương Tử Hoa lộ vẻ tuyệt vọng.

. . .

"Tiểu Phàm, chúng ta làm vậy có phải hơi quá đáng không?" Bên ngoài khách sạn, cha Mạc Phàm lo lắng hỏi.

Bản thân Vương Tử Hoa thì không sao, nhưng Vương gia đứng sau lưng hắn lại khác.

Chỉ cần Vương gia muốn, có thể khiến hơn 80% công ty, xưởng sản xuất ở thành phố Đông Hải đóng cửa phá sản.

"Con không thấy vậy, là bọn họ chọc vào chúng ta trước, không đáp trả lại thì bọn họ còn tưởng chúng ta dễ bắt nạt." Mạc Phàm lắc đầu nói.

"Nói thì nói vậy, nhưng đối phương dù sao cũng là Vương gia." Cha Mạc Phàm bất đắc dĩ thở dài.

Ông và Mạc Phàm lúc còn trẻ cũng từng là người đầy nhiệt huyết, không sợ trời không sợ đất.

Nhưng đến tuổi này rồi, ông hiểu rõ sự bồng bột lúc trẻ tiềm ẩn bao nhiêu nguy hiểm.

Mạc Phàm sao không hiểu tâm tư của cha, cười khuyên nhủ:

"Lão ba, người đừng quên, Vương Tử Hoa sau lưng có Vương gia, nhưng sau lưng con còn có một vị sư phụ rất lợi hại."

Chỉ là một cái Vương gia, có tiền thì đã sao, chỉ cần hắn muốn, bây giờ hắn có thể đi diệt cả nhà Vương gia.

Hắn có thực lực này, cũng có can đảm này.

Nhắc đến sư phụ của Mạc Phàm, cha Mạc Phàm vốn đang ôm một bụng thắc mắc, cuối cùng không nhịn được nữa:

"Tiểu Phàm, người sư phụ kia của con là thế nào?"

Mạc Phàm đem những gì đã giải thích với biểu tỷ kể lại cho cha nghe, trong đó bao gồm cả việc hắn chữa khỏi bệnh cho lão gia tử Tần gia.

Cha Mạc Phàm không phải người bảo thủ, đối với mối quan hệ giữa Mạc Phàm và Đường Long không hề bài xích, ở thành phố Đông Hải không biết có bao nhiêu người muốn được xưng anh xưng em với Đường Long.

"Con thật sự chữa khỏi cho lão gia tử Tần gia sao?" Cha Mạc Phàm kích động hỏi.

Ông từng đi lính, trong xương cốt vẫn lưu giữ khí chất quân nhân, nếu ở thành phố Đông Hải có người khiến ông kính nể nhất, đó chính là vị khai quốc tướng quân - lão gia tử Tần gia. Khi còn bé, ông được nghe kể không ít về sự tích của lão gia tử.

"Người không tin con trai mình sao? Hay là để con bắt mạch cho người một chút?" Mạc Phàm trêu chọc cười nói.

"Thằng nhóc thúi, lão tử thân thể khỏe mạnh thế này, cần gì con xem." Cha Mạc Phàm cười mắng, nhưng trong lòng không giấu nổi sự vui mừng.

"Cứ chăm chỉ học y thuật với sư phụ con đi, đợi y thuật của con thành tài, xưởng thuốc nhà ta vẫn có thể mở lại."

Mạc Phàm cười một tiếng, tiếc nuối lớn nhất đời trước của cha chính là xưởng dược liệu thất bại.

Kiếp trước mỗi lần uống rượu ông đều nhắc tới, nhưng cho đến khi qua đời vẫn không thể mở lại, xưởng thuốc luôn nằm trong tay Lâm gia.

"Không phải có thể, mà là nhất định có thể." Mạc Phàm khẳng định.

Có hắn - vị Y Tiên này ở đây, mà không mở nổi một cái xưởng thuốc, thì hắn thật là hữu danh vô thực.

"Nào có đơn giản như con nói, bên ngoài còn thiếu một trăm triệu đấy." Cha Mạc Phàm có chút buồn bã nói.

"Chỉ có một trăm triệu thôi sao?" Mạc Phàm nhếch mép, cười một tiếng.

Kiếp trước số tiền lớn như vậy, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nhưng bây giờ, làm sao có thể làm khó được hắn?

Converter Dzung Kiều cầu ủng hộ bộ Đô Thị Tu Chân Truyện https://truyen.tangthuvien.vn/doc-truyen/do-thi-tu-chan-truyen

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...